Hằng đêm, Lisa Jaafar lại đến Geylang - khu đèn đỏ nổi tiếng của Singapore. Chị đứng góc phố chờ khách, với giá 50 đô Sing (khoảng 850k VNĐ) cho 30 phút. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng câu chuyện đằng sau lại phức tạp hơn bạn tưởng nhiều đấy!
Năm vàng son của những cô gái đứng đường
Năm 2013, khi mọi thứ còn "xịn", Jaafar có thể kiếm được 200 SGD (khoảng 3,4 triệu đồng) trong 5 tiếng làm việc rồi về nhà với 2 con. Làm 5 ngày/tuần, mỗi tháng chị thu về khoảng 4000 SGD (gần 70 triệu đồng) mà không phải đóng thuế. Nghe cũng ổn phết nhỉ!
Nhưng đó là chuyện 6 năm trước rồi. Giờ đây, Jaafar nói lượng khách vãng lai ngoài đường đã ít đi trông thấy. Không phải vì kinh tế Singapore xuống dốc đâu nhé, mà trái lại - ngành công nghiệp sex đang bùng nổ hơn bao giờ hết! Vấn đề nằm ở chỗ: tuy mại dâm hợp pháp tại Singapore, nhưng hầu hết các hoạt động xung quanh nó - môi giới, mở nhà thổ... - lại bị cấm rất nghiêm. Và khi người ta tìm ra cách lách luật, những cô gái đứng đường như Lisa cũng khó mà kiếm ăn hơn.
Bán dâm OK, nhưng mở quán thì... không OK?
"Việc mở nhà chứa, môi giới, quảng cáo mại dâm trên mạng hoặc tuyển người bán dâm đều bị nghiêm cấm," - theo Vanessa Ho, giám đốc Project X, tổ chức luật pháp về mại dâm. Thêm nữa, đứng công khai chiêu khách nơi công cộng cũng bị cấm luôn.
Nhưng thực tế thì sao? Luật cấm có mà... chẳng ai để tâm lắm! Các cô gái freelance như Jaafar vẫn thoải mái đứng mời khách trên phố, đăng quảng cáo online, và hoạt động dưới vỏ bọc của tổ chức bảo kê. Còn tại tòa nhà Orchard Towers ngay giữa trung tâm mua sắm sầm uất nhất Singapore, các quán bar và club luôn nhộn nhịp du khách phương Tây, và các cô gái dịch vụ thì hoạt động công khai luôn.
Chợ online đầy rẫy quảng cáo "độc lạ"
Trên một số diễn đàn, các tổ chức môi giới ngang nhiên đăng quảng cáo với dịch vụ cực kỳ đa dạng. Ví dụ như Alicia - một cô gái Singapore gốc Hoa 20 tuổi, được giới thiệu là "sinh viên dễ thương và ngọt ngào". Theo quảng cáo, cô cao 1m62, nặng 45kg, da trắng và có giá 650 SGD/đêm (11 triệu đồng) chưa bao gồm tiền phòng. Cô cũng có thể phục vụ tại gia với phụ phí 50 đô, nhưng nếu khách không ưng thì vẫn có quyền từ chối, chỉ cần trả phụ phí là xong.
Tính toán nhanh: nếu làm 5 ngày/tuần và mỗi đêm đều có khách, Alicia có thể kiếm khoảng 13.000 SGD mỗi tháng - tương đương hơn 220 triệu đồng!
Tất nhiên đó chỉ là con số lý tưởng thôi, không phải ai cũng đạt được. Cô Ho cho biết, giá dịch vụ mại dâm ở Singapore thực chất không cố định, tùy thuộc vào địa điểm, dịch vụ cung cấp và "đẳng cấp" của từng người.
"Có thể chỉ 10 SGD cho 3 phút làm "bằng tay", hoặc 1000 SGD để làm từ A đến Z, kèm massage."
Game "ra luật - lách luật" không hồi kết
Scarlet - 23 tuổi - đã làm trong ngành công nghiệp sex được 6 năm chia sẻ với tờ SCMP:
"Nếu gái dịch vụ không cần qua môi giới và bảo kê, 100% tiền kiếm được sẽ thuộc về họ, còn không sẽ mất khoảng 20% - 70% thu nhập. Tuy nhiên ngay cả khi làm tự do như tôi, cũng phải đầu tư kha khá tiền để quảng cáo."
Dù chính quyền Singapore không làm quá khắt khe, nhưng vẫn có những vụ gây chấn động. Tháng 5/2017, Roderic Chen Hao Ren (32 tuổi) bị kết án 2 năm tù cùng phạt 83.000 SGD vì tội tổ chức "nhà thổ online" dưới dạng website quảng cáo mại dâm. Các cô gái trên trang cung cấp dịch vụ giá 450 - 600 SGD mỗi giờ, và anh ta lấy 40% số đó. Hay năm 2016, Quek Choon Leong (34 tuổi) phải chịu 33 tháng tù vì lập ra 32 nhà thổ với sự giúp sức của vợ và 10 nhân viên.
Theo Bộ Nội vụ Singapore, giai đoạn 2013 - 2016, số lượng cơ sở massage bất hợp pháp tăng tới 40%! Để kiểm soát, chính phủ cho phép các nhà chứa được cấp phép hoạt động trong một số khu vực chỉ định. Quá trình cấp phép do cảnh sát quy định, nhưng khá mờ ám và số liệu không được công bố công khai.
Ho chia sẻ đây có lẽ là chiến lược "rào" lại để kiểm soát hoạt động mại dâm.
"Việc xóa bỏ nó là vô ích, vậy nên tốt nhất là tạo ra các khu vực để hoạt động trong khuôn khổ."
Theo cô ước tính, số lượng nhà chứa được cấp phép dao động khoảng 80 - 90, dựa trên danh sách trên Sammy Boy - một diễn đàn nơi khách hàng chia sẻ giá và dịch vụ mại dâm một cách công khai.
Những cô gái làm việc cho nhà chứa cũng cần giấy phép do cảnh sát cấp. Họ phải mang theo thẻ màu vàng có in tên và ảnh, đồng thời có kết quả khám sức khỏe định kỳ, đặc biệt là xét nghiệm HIV và bệnh tình dục.
Việc cấp phép cho các nhà thổ gây ra nhiều tranh cãi, vì tất cả hoạt động trong những khu đèn đỏ (như quận Geylang, đường Keong Saik, quảng trường Flanders, đường Desker...). Mà tại đây, luật dành cho hoạt động môi giới vốn đã không được thực thi nghiêm rồi. Ngoài ra, một số người cho rằng việc cấp phép trái với Hiến chương Phụ nữ - đạo luật được thông qua từ năm 1961, nghiêm cấm hành vi kiếm tiền dựa trên thu nhập từ bán dâm của người khác.
Tuy nhiên theo tiến sĩ Nicolas Lainez, quan điểm này hoàn toàn có thể lách. Thu nhập của chủ nhà chứa sẽ không bị xem là "cắt phế", mà là dưới dạng tiền thuê phòng và các phụ phí khác.
"Điều này cho phép các chủ nhà chứa lách ra khỏi luật từ Hiến chương Phụ nữ, về việc kiếm tiền dựa trên thu nhập của gái bán dâm," - Lainez chia sẻ.
Và những cô gái ngoài vòng pháp luật
Bất chấp việc có các nhà thổ được cấp phép tại Singapore, nhiều cô gái vẫn chọn làm "chui" tại các nhà chứa cũng "chui" nốt. Thậm chí, một số hoạt động tại các khu nhà công cộng.
Sự tồn tại của ngành mại dâm tại Singapore đến từ nhu cầu có thật. Ho cho biết, phụ nữ từ các quốc gia lân cận - Thái Lan, Indonesia, Trung Quốc... - cũng đến đây làm việc, và tất nhiên là bất hợp pháp. Theo số liệu của Project X, hiện có rất nhiều phụ nữ bán dâm chui tại Singapore, nên rất khó ước định số lượng. Năm 2015, cảnh sát bắt khoảng 5000 trường hợp bán dâm không có giấy phép, chủ yếu là phụ nữ đến đây dưới dạng visa du lịch. Còn theo Lainez, họ hầu hết là những người có học vấn và thu nhập thấp, đến đây để kiếm tiền nhiều hơn thôi.
Jaafar cũng là một trường hợp như vậy. Cô gái ấy thậm chí còn chưa học xong tiểu học, và có rất ít lựa chọn công việc.
"Điều dưỡng trị liệu sau sinh, telesale, công nhân nhà máy, thu ngân, trợ lý bán hàng..." - Jaafar kể khi được hỏi về những công việc từng làm. Cô bắt đầu tham gia ngành công nghiệp sex từ năm 2005, và nhờ vào nó mới có thể lo được cho 2 con sau khi ly hôn.
"Đây không phải là công việc dễ dàng, nhưng có vẻ họ cũng không có nhiều lựa chọn," - trích lời Nicholas Harrigan, nhà hoạt động xã hội tại ĐH Quản trị Singapore.
"Tôi nghĩ việc nhân văn là làm sao để công việc của họ được an toàn hơn."
Nguồn: gamek.vn