Ngày xưa bị chê học dốt nhất lớp, giờ họp lớp mình xuống từ Lexus khiến cả bàn tiệc câm nín

BinKiki2139

New member
Gặp lại bạn cũ không phải lúc nào cũng là khoảnh khắc chill để nhớ về tuổi trẻ đâu, mà đôi khi nó như một tấm gương phản chiếu lại sự thay đổi chóng mặt của cuộc đời này

Ban đầu mình không định đi họp lớp đâu nha.

Tuổi 42 rồi, công việc bận như chó, quan hệ xã giao đủ thứ, mình nghĩ chẳng còn lý do gì để chen vào một buổi gặp gỡ mà ở đó, những ký ức tuổi trẻ - đã trôi qua hơn hai mươi năm - lại bị đào bới lên. Nhưng rồi tin nhắn trong nhóm WeChat lớp cũ cứ spam liên tục không ngừng nghỉ: "Lần này đông đủ nhé!", "Ai đi xe gì nhớ cho anh em đi nhờ!", "Không được thiếu mặt đâu, Lý Vân".

Đúng vậy, mình là Lý Vân - cái tên mà hồi trung học, thầy chủ nhiệm từng lắc đầu: "Con bé này học hành chẳng ra sao, sau này chắc đi bán hàng rong thôi". Bạn bè cũng không tha cho mình, lúc nào cũng bị đem ra làm trò cười mỗi lần phát bài kiểm tra Trong khi các bạn khác đua nhau thi vào đại học lớn ở Bắc Kinh, Thượng Hải, mình thì trượt sml. Cuối cùng, mình chọn ra ngoài buôn bán vặt để kiếm sống qua ngày.

402fc6e23fbe9b44121a.png


Ai ngờ đâu, vòng xoay cuộc đời lại đưa mình đến chỗ này: Chủ một chuỗi cửa hàng nội thất, thu nhập ổn định, có nhà ở Quảng Châu, đi làm bằng Lexus xịn sò Thế nên, sau vài lần suy nghĩ đắn đo, mình quyết định... đi họp lớp thôi.

Địa điểm họp lớp là một khách sạn 5 sao ở trung tâm thành phố luôn á. Mình đến hơi muộn. Khi chiếc Lexus dừng trước sảnh, mấy cặp mắt đã quay lại nhìn rồi. Tiếng xì xào vang lên: "Ai thế? Xe xịn vậy?", "Hình như là... Lý Vân?".

Mình bước xuống, trong ánh đèn vàng sang trọng, bất giác thấy trái tim mình rung lên. Người từng chê mình học dốt giờ đang nhìn mình bằng ánh mắt ngỡ ngàng luôn

73b41413167b8f1969a8.png


Trong phòng tiệc, không khí vừa náo nhiệt vừa ngột ngạt. Người ta ôm nhau, cười nói, nhưng mình thấy rõ những vòng tròn nhỏ đang hình thành: nhóm thành đạt tụ tập với nhau, nhóm bình thường ngồi một góc, có người chỉ chăm chăm chụp ảnh "check-in" đăng lên Moments

Điều làm mình ngạc nhiên nhất là sự xuất hiện của Trương Hạo - cậu bạn năm xưa luôn đứng đầu lớp. Ngày ấy, Hạo từng cười nhạo mình: "Sau này mày chỉ có đi bưng bê thôi, Vân ạ". Giờ đây, Hạo không đi xe riêng mà bắt taxi, gương mặt phảng phất mệt mỏi. Mình nghe loáng thoáng anh ta làm cho một công ty nhà nước, thu nhập ổn định nhưng chẳng có gì nổi bật lắm.

29a03b1d69e4af26ee2b.png


Buổi tiệc dần chuyển thành màn khoe khoang không hồi kết. Người này kể về căn hộ ở Thượng Hải, người kia khoe con đang du học ở Mỹ. Có bạn nữ mang theo chiếc túi Hermès đặt ngay trên bàn như một lời flex địa vị

Đến lượt mình, mọi ánh mắt đổ dồn:

"Vân, nghe nói cậu mở chuỗi cửa hàng gì đó? Chia sẻ chút đi!"

"Xe Lexus ngoài kia là của cậu thật hả?"

"Ôi, không ngờ đứa từng kém nhất lớp lại thành công nhất!"

Tiếng cười pha lẫn sự chua chát đủ thứ. Có người vỗ vai mình:

"Thế mới nói, đời đúng là chẳng ai đoán được. Ngày xưa học giỏi để làm gì?".

Mình chỉ mỉm cười, không muốn kể lể. Nhưng sâu trong lòng, mình cảm thấy cay đắng. Họ không thật sự quan tâm mình đã trải qua thế nào, họ chỉ nhìn vào chiếc xe, vào số tiền mình kiếm được. Cái "thước đo thành công" ở tuổi trung niên dường như chỉ còn lại hai chữ: tiền bạc

aee1ce494265f2630abe.png


Đang lúc không khí rôm rả, một giọng nói cất lên:

"Vân à, nghe nói cậu giàu có lắm, thế lần này tiền rượu bàn để cậu bao đi?".

Cả phòng im lặng vài giây, rồi tiếng cười nổ ra. Có người hùa theo:

"Đúng rồi, ai bảo đi xe sang làm gì, coi như Vân chiêu đãi cả lớp đi."

Mình khựng lại. Đây rõ ràng không còn là lời đùa nữa rồi. Một số ánh mắt lóe lên sự mong đợi, thậm chí có người gật gù tán đồng. Mình cảm thấy mình đang bị dồn vào thế khó xử: nếu gật đầu, họ coi như lẽ đương nhiên; nếu từ chối, sẽ bị gắn mác keo kiệt

Trương Hạo lên tiếng:

"Đúng đó, hồi xưa Vân học kém, thầy cô với tụi mình đâu nghĩ cậu được như ngày nay. Coi như bù lại đi."

Lời nói như nhát dao xoáy vào tim mình. Hóa ra, trong mắt họ, dù mình có đi Lexus, vẫn chỉ là "đứa học kém năm nào".

Mình hít sâu, rồi mỉm cười:

"Tiền bàn này, tôi sẵn sàng góp phần. Nhưng tôi nghĩ, họp lớp không phải để ai khoe giàu hay để ai trả thay. Nếu chúng ta chỉ gặp nhau để so đo ai trả tiền, thì lần này cũng có thể là lần cuối tôi tham gia".

Không khí sững lại luôn. Một số bạn nhìn xuống, số khác cười gượng

c07567a61da42c1a3b65.jpg


Buổi tiệc vẫn tiếp tục, nhưng trong lòng mình dấy lên một nỗi buồn khó tả. Mình nhớ lại quãng thời gian lao lực ở chợ đầu mối, thức khuya dậy sớm, gom từng đồng vốn để mở cửa hàng đầu tiên. Những đêm đông lạnh giá, mình đẩy xe hàng rong, bàn tay nứt nẻ. Thành công hôm nay đâu phải tự nhiên rơi xuống.

Nhưng trong buổi họp lớp này, tất cả những nỗ lực ấy chẳng ai quan tâm cả. Người ta chỉ nhớ mình từng học kém rồi giờ giàu có - như một trò đùa của số phận vậy.

Mình ngước nhìn Trương Hạo. Anh ta đang ngồi lặng lẽ, cốc bia vơi dần. Có lẽ anh ta cũng thấy mình bị bỏ lại phía sau rồi. Chúng mình - kẻ từng ở hai đầu đối lập, giờ đều không tìm thấy sự thoải mái trong bữa tiệc tưởng chừng đoàn viên này.

Ra về, mình lại bước vào chiếc Lexus. Ngoài kia, phố phường Quảng Châu sáng rực ánh đèn. Trong gương chiếu hậu, mình thấy mình - không còn là cô học trò bị chê bai, cũng không chỉ là bà chủ cửa hàng nội thất. Mình là người đã đi qua bao khúc quanh, tự đứng dậy từ vũng bùn

Họp lớp cho mình một bài học khác: tuổi trung niên, tiền bạc và địa vị có thể thay đổi vị trí mỗi người, nhưng không thể thay đổi bản chất của ký ức. Kẻ từng coi thường bạn có thể lâm cảnh khó khăn; người từng bị chế nhạo có thể ngẩng cao đầu. Nhưng cuối cùng, điều còn lại không phải là ai giàu hơn, ai nghèo hơn, mà là chúng ta có còn giữ được sự tử tế khi đối diện nhau hay không.

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top