Ngay trong hôn lễ, bố kéo tôi lên xe, gỡ hoa cưới trả lại, tôi ngơ ngác hỏi bố định đi đâu, ông trả lời: "Về nhà"

TráMiÚ

New member
Giờ nhìn lại chuyện đó, tôi vẫn còn thấy rõ cái ánh mắt của bố hôm ấy khi ông kéo tôi lên xe. Nó in sâu trong đầu tôi luôn á

Ngày cưới lẽ ra phải là ngày vui nhất đời người con gái mà, nhưng với tôi nó lại trở thành một ngày đáng nhớ vì một lý do mà chẳng ai ngờ tới cả.

Tôi với Hưng quen nhau tầm 3 năm mới dám cưới. Trong mắt tôi, anh ấy là chuẩn good boy: hiền, chăm chỉ, có trách nhiệm. Bố mẹ tôi cũng mê anh vì thấy anh lễ phép, biết điều lắm. Nên hôm đám cưới diễn ra, tôi nghĩ sao có thể có biến được chứ, ai ngờ đâu hai bên gia đình lại rơi vào tình huống khó xử thế

Hôm đó khách mời đến đông lắm luôn. Bạn bè, đồng nghiệp của Hưng cũng kéo đến ầm ầm. Từ đầu tiệc, anh đã bị kéo đi nâng ly suốt, từ bàn này qua bàn khác. Lúc đầu tôi nghĩ bình thường thôi mà, đám cưới ai chả thế. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mặt anh đỏ gay, giọng to hơn hẳn, đi cũng loạng choạng rồi

Tranh thủ lúc anh quay lại bàn gia đình, tôi nhẹ nhàng nhắc anh nên uống ít thôi, khách sắp về hết rồi, sức khỏe quan trọng hơn mà.

Không ngờ lúc đó Hưng đã ngà ngà rồi. Anh gạt tay tôi ra rồi lớn tiếng trước mặt mọi người: "Em biết gì mà nói. Hôm nay là ngày vui, để anh tiếp bạn bè".

Tôi đứng đó như người tượng luôn Cả bàn tiệc bỗng im bặt vài giây. Mấy người quay sang nhìn tôi với ánh mắt thương cảm. Tôi vừa xấu hổ vừa tủi thân nhưng vẫn cố gượng cười để giữ không khí.

Tôi không biết là bố tôi đang ngồi bàn bên cạnh và đã chứng kiến toàn bộ màn drama đó.

Khoảng mười phút sau, bố gọi tôi ra ngoài. Tôi tưởng bố muốn dặn dò gì đó trước khi con gái về nhà chồng nên đi theo. Nhưng vừa ra đến bãi đỗ xe, bố mở cửa ô tô rồi bảo tôi lên.

Tôi ngơ ngác hỏi bố định đi đâu. Bố chỉ nói ngắn gọn: "Về nhà".

ac0f9960e17ffb32fc03.png


Tôi tưởng tai mình nghe lỗi rồi Khi tôi còn chưa kịp xử lý, bố đã quay lại sảnh cưới, cầm bó hoa cưới của tôi mang thẳng sang phía gia đình nhà trai. Trước sự choáng váng của mọi người, bố trả lại bó hoa và nói rằng ông không đồng ý gả con gái trong tình huống như thế.

Bố nói rất rõ rằng ông không chấp nhận việc một người đàn ông ngay trong ngày cưới đã uống đến mức mất kiểm soát, còn lớn tiếng quát vợ trước mặt khách. Theo bố, đó không phải là chuyện nhỏ để bỏ qua bằng lý do "vui quá nên say" được. Một người không biết tự kiềm chế bản thân trong ngày quan trọng nhất đời mình thì rất khó khiến người khác yên tâm về tương lai.

Tôi ngồi trong xe mà tay chân run lên run xuống. Bên ngoài, cả hai gia đình đều hoảng loạn giải thích. Mẹ tôi khóc. Bố chồng tương lai liên tục xin lỗi. Còn Hưng lúc đó đã tỉnh hơn, chạy ra tìm tôi. Nhưng bố vẫn kiên quyết đưa tôi về nhà.

Tối hôm đó, Hưng cùng bố mẹ anh đến tận nhà xin lỗi. Hưng thừa nhận mình đã sai, không phải chỉ vì quát tôi một câu mà vì đã để bản thân say đến mức đánh mất sự tôn trọng dành cho vợ ngay trong ngày cưới.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top