Ngày em chồng sinh con, tôi và anh rể đứng ngoài chờ, khi y tá ra hỏi một câu thì anh rể run như cầy sấy

CuaBabe8995

New member
Nhìn anh rể như thế, chị phải ra húc tay cậu ta luôn...

d944abacfa48b28506c7.png


Em chồng tôi tên Liên, là cô bạn vibe tích cực, năng động nhưng hơi hậu đậu và thiếu kiên nhẫn một chút. Ngày Lién báo tin "có tin vui", cả nhà ai cũng vui như Tết Chồng Liên là anh Tuấn, tính tình trầm, hiền lành kiểu "trai ngoan", nhưng từ lúc biết vợ mang thai thì cuống như gà mắc tóc luôn. Tôi trêu Liên, chắc lần này nhà mình có thêm một ông bố Gen Z lóng ngóng cmnr.

Liên mang bầu, cả nhà xúm vào chăm như chăm công chúa vậy. Mấy tháng cuối, Liên về nhà đẻ dưỡng thai, tiện luôn để mẹ chăm sóc tận tình. Mẹ chồng tôi mỗi ngày nấu đủ món tẩm bổ xịn sò, còn dặn tôi kèm cặp Liên kỹ càng, không để xảy ra sơ suất gì. Liên cũng chịu khó ăn uống, vận động, nhưng càng gần ngày sinh càng lo âu. Mỗi lần nghe ai kể chuyện sinh con đau đớn là mặt mũi tái xanh luôn, đêm ngủ không yên, cứ nửa đêm lại mò xuống bếp kiếm tôi ngồi tâm sự. Tôi trấn an mãi, bảo cứ yên tâm, có đau cũng chỉ trong vài tiếng, sau đó là niềm hạnh phúc được ôm con trong tay. Liên gật đầu, nhưng tôi biết cô ấy vẫn thấp thỏm lắm

Rồi cái ngày "dạ con đây" cũng đến. Sáng hôm ấy, tôi đang đi chợ thì nhận được cuộc gọi của Liên. Giọng cô ấy run run: "Chị ơi, em đau bụng rồi... hình như vỡ ối rồi, phải làm sao bây giờ?". Tôi nghe mà giật thót tim, vội vàng chạy về như phim hành động. Vừa tới cửa nhà, tôi thấy Liên đang ngồi thở hổn hển trên ghế, mắt nhắm tịt, hai tay ôm bụng. Chồng Liên thì quýnh quáng tìm chìa khóa xe, miệng lẩm bẩm gì đó như cầu khấn. Mẹ chồng tôi cũng chạy đi chạy lại, hết gọi điện cho người này người kia lại nhắc anh Tuấn lấy túi đồ đã chuẩn bị từ trước.

dca3bb6330da427dfb4e.png


Cuối cùng, tôi cũng lôi được cả hai lên xe. Anh Tuấn ngồi ghế lái mà tay chân run như cầy sấy, liên tục nhấn nhầm còi xe làm mấy người đi đường giật mình né sang hai bên Liên ngồi ghế sau thì rên hừ hừ, vừa thở vừa rít lên: "Anh lái nhanh lên, đau chết mất". Tôi ngồi bên cạnh Liên, cố gắng nắm chặt tay cô ấy, vừa trấn an vừa lẩm bẩm cầu cho cả nhà tới bệnh viện an toàn.

Đến nơi, anh Tuấn phanh xe ngay cổng cấp cứu, chưa kịp tắt máy đã lao xuống mở cửa, lôi Liên ra như cảnh Fast & Furious vậy. Mấy cô y tá thấy cảnh đó cũng phì cười, nhanh chóng hỗ trợ làm thủ tục rồi đưa Liên vào phòng chờ. Tôi với anh Tuấn đứng ngoài hành lang, hồi hộp nhìn đồng hồ từng phút một.

Khoảng nửa tiếng sau, y tá bế theo một em bé ra hỏi: "Ai là người nhà sản phụ Liên?". Anh Tuấn giật bắn mình, đứng phắt dậy, mặt cắt không còn giọt máu. Cô y tá cười nhẹ: "Anh tới đón con nhé". Nghe vậy, anh Tuấn lại luống cuống, tay run lẩy bẩy. Tôi nhìn thấy mà phải húc tay anh Tuấn: "Kìa, bế con cẩn thận vào"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top