Ngày bị đuổi việc, tôi chỉ hỏi sếp 1 câu mà đảo ngược cả "drama" sa thải

LinhVN6866

New member
Câu hỏi đó làm sếp tôi im bặt mấy giây, không biết phải đáp thế nào luôn á

Thật sự mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp cảnh bị "bay màu" đâu, nhất là khi mọi thứ vẫn chill phết trước đó. Tôi không phải là nhân viên "xịn sò" nhất công ty, nhưng cũng chưa bao giờ bị nhắc nhở gì to tát cả. Công việc ổn áp, lương đều đặn, tôi còn đang mơ mộng plan gắn bó lâu dài nữa kìa. Cho đến một buổi sáng định mệnh, tôi bị gọi lên phòng họp riêng...

Sếp không lòng vòng nhiều, đi thẳng vào vấn đề luôn: công ty đang "tái cấu trúc" và vị trí của tôi không còn phù hợp nữa. Cách ông ấy nói bình tĩnh lắm, kiểu như đã chuẩn bị sẵn script rồi ý, từ lý do đến phương án hỗ trợ. Tôi ngồi đó nghe, không phản ứng gì được, chỉ thấy đầu óc trống rỗng mấy giây

Điều khiến tôi bực nhất không phải việc mất job, mà là cảm giác mọi thứ đã được an bài từ trước mà mình không hề biết tí gì.

Lẽ ra tôi có thể đứng dậy, ký vào biên bản và "đi thôi" như nhiều người khác vẫn làm. Nhưng không hiểu sao, trước khi kết thúc, tôi lại blurt out một câu, gần như theo phản xạ: "Anh có thể nói rõ vì sao em là người bị chọn không? Với năng lực và đóng góp của bản thân những năm qua, em thấy em không đáng nằm trong danh sách đó".

Câu hỏi đó làm sếp tôi câm nín vài giây, không nói được gì

607ad0e42b4ff19ffbe9.jpg


Ông ấy không trả lời ngay như tôi nghĩ. Thay vào đó, ông nhìn lại đống hồ sơ trước mặt, rồi hỏi ngược lại tôi mấy chi tiết liên quan đến công việc mà trước giờ tôi vẫn làm. Cuộc "talk" kéo dài hơn dự kiến nhiều, từ buổi thông báo ngắn ngủi thành một cuộc trò chuyện thật sự.

Lần đầu tiên, tôi nói hết những gì mình biết về công việc, về những phần tôi đang "handle", những vấn đề mà tôi từng thấy nhưng chưa có cơ hội trình bày. Tôi không cố biện minh hay gì, chỉ đơn giản là nói rõ mình đang làm gì và vì sao thôi.

Cuộc nói chuyện kết thúc mà không có kết luận rõ ràng. Tôi bước ra khỏi phòng với suy nghĩ có lẽ mọi thứ vẫn sẽ y chang.

Nhưng chiều hôm đó, tôi lại được gọi lên nữa!

Sếp tôi nói quyết định sẽ tạm hoãn lại, và ông cần rà soát lại toàn bộ vị trí trong team. Ông không nói nhiều, chỉ bảo rằng có những thông tin ông chưa nắm hết. Vài ngày sau, công ty công bố danh sách điều chỉnh nhân sự mới.

Tên tôi không còn trong danh sách bị "chém" nữa!

Thay vào đó, một số vị trí khác được điều chỉnh lại, có người chuyển bộ phận, có người nghỉ việc, và có cả những thay đổi mà chính tôi cũng shook. Không phải vì tôi "quan trọng" hơn ai đâu, mà vì sau buổi nói chuyện đó, mọi thứ được nhìn lại theo một góc độ khác rồi.

Tôi không coi đó là "chiến thắng" gì cả. Nếu hôm đó tôi im lặng, có lẽ mọi thứ đã kết thúc rất nhanh. Nhưng điều tôi nhận ra là đôi khi, trong những tình huống tưởng như đã "bí", mình vẫn có quyền hỏi lại, ít nhất là để hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thôi.

Sau sự việc đó, tôi không còn làm việc theo kiểu cũ nữa. Tôi chủ động hơn, rõ ràng hơn, và cũng không chờ đến khi mọi thứ đi quá xa mới lên tiếng. Công việc vẫn là công việc, nhưng cách mình đứng trong đó mới là thứ quyết định mình có bị thay thế hay không đấy.

Một câu hỏi không thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, nhưng nó đủ để thay đổi cách tôi nhìn vào những điều tưởng như không thể thay đổi rồi. Và đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ ✨

82631037fd499aa32d80.png


0a990b10a94778f94b1b.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top