Nếu không biết cách san sẻ nỗi buồn thì im lặng còn hơn nha bạn ơi

MiGirl9077

New member
eb785e4b32456710e8ba.png


Đôi khi mình chỉ muốn động viên bestie cho vơi đi nỗi buồn thôi, nhưng cái nhiệt tình ngây thơ ấy lại khiến mình trở thành người "vô duyên nhất quả đất" trong mắt người ta luôn

- Bạn có bao giờ cười khi thấy ai đó xách túi nhưng bất ngờ túi thủng, đồ rơi tùm lum không?
- Có bao giờ bạn la lối vào mấy chú cún con không?
- Đã bao giờ nghĩ đến chuyện bùng tiền taxi chưa?

Nếu câu trả lời là "Có", thì có thể bạn đang mắc "Hội chứng thiếu cảm thông" (Empathy Deficit Disorder) rồi đó - khoan đã, đừng cố tìm nó trong sách y khoa nhé, vì nó chưa được công nhận chính thức đâu, nhưng mà người ta thấy nó xuất hiện nhiều vãi trong đời sống hàng ngày đấy

Mình từng trò chuyện với nhiều người và hỏi họ về những lần đau khổ nhất, xem người xung quanh đã động viên họ ra sao. Turns out không phải lời động viên nào cũng có tác dụng hay thực sự đến từ sự đồng cảm đâu nha. Đôi khi chỉ là qua loa vụng về cho có lệ thôi, vì chuẩn mực xã hội bắt bạn phải biết "sẻ chia" khi người quen có chuyện buồn.

5d5dc1708a7fd350a9fe.png


"Người chồng đầu tiên của tôi qua đời vì ung thư ở tuổi 35, khi đó tôi mới 26", Patrice Werner kể. "Tôi vẫn rùng mình khi một trong những người đó nói rằng: Cô còn trẻ lắm, cô sẽ tìm được một ai đó khác". Ơ kìa???

"Con trai duy nhất của tôi, Jesse, tự tử ở tuổi 30", Valerie P. Cohen nhớ lại. "Một người bạn của tôi nói rằng cô ấy biết chính xác những gì tôi cảm thấy, vì con chó của cô ấy mới chết". Excuse me what???

Thật ra để nói được điều gì đó chuẩn chỉnh trong những tình huống như vậy không dễ tí nào. Mình không được sinh ra với kỹ năng này hay được dạy phải nói sao cả. Xã hội thường tránh nói về cái chết hay nỗi đau. Nhiều người chưa bao giờ trải qua những cảm xúc tột độ như vậy. Đôi khi mình muốn giúp người khác, nhưng lại vô tình gây tổn thương cho họ.

## Vậy nên nói gì với người đang buồn? Hay là im luôn cho lành?

b07a8d44c98859f9398d.png


Chúng ta hay biến những câu chuyện của người khác thành "sân khấu" của mình - những điều họ nói ảnh hưởng đến mình thế nào, mất mát của họ làm mình thay đổi ra sao hay nhớ lại nỗi đau của chính mình.

Khi chồng của một người bạn mình qua đời, cô ấy phải đối mặt với rất nhiều người muốn chia sẻ câu chuyện đau buồn của họ: "Họ nghĩ rằng việc đó sẽ giúp tôi hiểu rằng họ thực sự đồng cảm với tôi - nhưng nỗi đau của họ khác nỗi đau của tôi", cô bạn mình chia sẻ. "Cuối cùng tôi thực sự mệt mỏi khi lại phải quay ra vỗ về, an ủi họ". Bruh moment

ee53e785a29770db53af.png


Nỗi đau của mỗi người không giống nhau nhưng đều đáng tôn trọng nha. Hãy để họ nói lên nỗi đau của mình khi đương đầu với khó khăn, đừng biến nó thành nơi để bạn kể về bản thân quá trớn và biến bạn thành main character của nỗi buồn. Đâu đó, chúng ta sẽ gặp những câu nói kiểu:

"Tớ không gọi điện cho cậu vì tớ đoán rằng cậu muốn ở một mình" (Kể cả nếu người đó không muốn, bạn vẫn nên gọi điện, nhắn tin hay gửi đôi dòng tới họ nha).

"Tớ không tới vì không chịu nổi bệnh viện. Tớ không quen với bệnh viện" (ai mà thích bệnh viện đâu bạn ơi, trừ khi bạn đang đi thăm em bé mới sinh).

"Tớ xin lỗi vì việc chồng cậu qua đời vì ung thư phổi. Anh ấy hút thuốc lá không? Hay anh ấy bị bệnh tim? Hay anh ấy béo phì?" (Bạn chỉ đang tự an ủi rằng những thứ đáng sợ ấy sẽ không xảy ra với bạn thôi).

Ann Weber, một nhà tâm lý học xã hội chuyên về mất mát và nỗi đau nói rằng, câu "Hãy cho mình biết nếu bạn cần điều gì đó" như một lời sáo rỗng, một lời hứa suông. "Người ta thường hay nói khi muốn thoát khỏi cuộc thăm viếng hay những cuộc điện thoại chia buồn. Nó đặt trách nhiệm lên những người đang đau khổ, và họ phải lên tiếng nếu muốn tìm sự giúp đỡ".

2542a90c233f59570b35.png


bbc2d67593adde82c55f.png


Nhiều người sẽ cố động viên để xoa dịu, khiến bạn phấn chấn lên. Nghe tưởng chừng ý nghĩa nhưng sự thật là chúng ta không hiểu nỗi đau của người đối diện.

Khi mất đi người thân yêu, mỗi người đều ngập trong khoảng tối tâm hồn. Không có gì người khác nói có thể giúp chúng ta phấn chấn lên, đặc biệt là những câu nói bắt đầu với từ: "Ít nhất…"

"Ít nhất cô không phải trải qua nỗi đau đó…"
"Ít nhất cô vẫn còn các con ở bên…"
"Ít nhất, anh ấy không phải chết vì HIV hay tai nạn giao thông…"
"Ít nhất, cuộc đời bạn sẽ mở ra một trang mới…"

Nếu bạn có ý định an ủi ai đó bằng từ "Ít nhất", hãy dừng lại ngay và luôn ✋ Nó thực sự không giúp ích gì trong việc xoa dịu nỗi đau của người khác đâu. Bạn chỉ đang cố ép họ nhìn về những điều tích cực dù trong đầu họ đang toàn thứ tồi tệ. Hãy chấp nhận rằng mọi thứ đang thực sự buồn thương là đủ rồi, và ở bên họ lúc đó.

Và tuyệt đối, đừng đem sự hài hước của bạn vào những hoàn cảnh đau buồn. Đừng vỗ vai ai đó khi bố cô ấy/anh ấy mất và nói "Đó, giờ cậu thành trẻ mồ côi rồi" - mình xin trân trọng thông báo với bạn rằng câu đùa mất nết ấy đã đánh bay mọi thiện cảm và chẳng còn đường nào quay lại nữa đâu

87ffd45952ac86b58058.png


89d6861a4b8c354821fe.png


Đừng đặt niềm tin vào Chúa hay thiên đường của bạn và ép mọi người cũng phải tin điều đó. "Yên tâm đi, rồi anh ấy cũng được lên thiên đường" - thiên đường ở đâu? Có tồn tại trong thế giới của người đang khóc kia không? Nếu bạn không biết niềm tin của người kia, nó có thể trở thành một lời xúc phạm thiếu tinh tế, dù xuất phát từ ý tốt.

Một người phụ nữ từng mất hai con sinh đôi vì sảy thai, cô chạy tới gặp một người bạn để chia sẻ đau khổ nhưng những gì cô nghe được day dứt cả cuộc đời cô: "Ồ, tôi nghe nói đó là một cặp sinh đôi à. Tôi đoán Chúa không nghĩ rằng bạn có thể xoay xở với cả hai cùng lúc".

"Phải mất nhiều năm sau, tôi mới tha thứ được cho cô ấy", người phụ nữ đó nhớ lại. This is so wrong



Có lẽ, đây chính là điều quan trọng nhất. "Đừng nói với một người đang đau khổ họ nên cảm thấy thế nào. Họ sẽ thấy yếu đuối, họ muốn khóc cả ngày, hãy cứ để họ làm vậy". Đừng nói những lời như "mạnh mẽ lên", "bạn làm được mà".

Hãy nói với họ rằng: "Dù bạn đang cảm thấy bất cứ điều gì, vào bất cứ lúc nào, điều đó không sao cả!".

Đôi lúc họ cười trong nỗi đau, có những lúc họ khóc cả ngày, còn có những người chọn im lặng vượt qua nỗi đau, chỉ nhìn vào một bức tường trống rỗng. Đó đều là cảm xúc tự nhiên - chấp nhận nó như một phần của cuộc sống và nỗi đau.

## Vậy chúng ta nên nói gì và làm gì?

Danh sách những điều không nên nói nghe thật là dài, vậy chúng ta nên nói gì?

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top