Nếu Hồ Tây "toang" thì Hà Nội còn lại gì?

VoiNgoan6268

New member
044a951bf950f8654800.jpg


Nếu Hồ Tây "bay màu", các hồ của Hà Nội "đi vào dĩ vãng" thì thành phố của mặt nước và cây xanh, sẽ còn lại gì các bạn ơi?

## Hãy tìm ra thủ phạm đi!

Hè năm 1998, tác giả từng rủ crush đi cafe tại Hồ Tây. Đêm hôm ấy, bầu trời trong veo và mặt hồ lung linh với muôn vạn vì sao phản chiếu. Quang cảnh thật sự romantic với những con nước hiền như dòng sông Ngân Hà đêm mùa hạ luôn.

Công viên nước mọc lên. Rồi xung quanh bốn bờ, một cuộc "bể dâu" ngoạn mục của các công trình. Hồ Tây đã trở nên đông đúc với vô vàn khách sạn, nhà hàng và những căn hộ mới toanh.

Ánh sáng từ cuộc sống đô thị xuất hiện khắp nơi. Bóng tối lùi dần và ánh sáng của những vì sao "sông Ngân Hà" thuở nào giờ đã mờ nhạt trước sự rực rỡ của phồn hoa đô hội.

fbbb2eec7ad8736c19d8.png


"Đây Giâm Đàm, kia Trúc Bạch, hồn xe trong vuông lụa xưa đó" của ngàn năm văn hiến giờ cũng khắc khoải xa như tiếng chuông phủ Tây Hồ, trước sự xâm lấn nhanh chóng của những thứ bên hồ.

Phát triển dịch vụ, thương mại là việc nên làm thật. Nhưng phát triển để giữ được thiên nhiên, tôn vinh vẻ đẹp thiên nhiên, tạo nên tính bền vững cao khi tôn trọng sự sống của thiên nhiên thì mới là điều đỉnh của chóp hơn.

Người ta đối xử với Hồ Tây giống như đối xử với "con gà đẻ trứng vàng" vậy. Mà là "trứng vàng" thật đấy nhé. Mảnh đất giúp con người kiếm được biết bao "trứng vàng" thì thiên nhiên dễ trở thành thứ yếu mất rồi.

Và giờ đây, như bạn đã biết, Hồ Tây lại "lung linh" như sao trời tụ hội. Chỉ có điều đó là ánh đèn từ các con thuyền vớt xác cá cả đêm. Ám ảnh không?

Hồ Tây đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ của các loài cá. Những người sống quanh Hồ Tây không dám mở cửa nhà vì mỗi cơn gió mát giờ đã trở thành mùi tanh tưởi nồng nặc của cái chết thiên nhiên.

8fc0d6c6a0860e2dc9f9.jpg


UBND thành phố Hà Nội đã phản ứng rất nhanh trước sự cố cá chết. Theo những thông tin ban đầu, khoảng 76 tấn cá đã chết. Chỉ số oxy ở bề mặt Hồ Tây bằng KHÔNG luôn các bạn ạ! Các biện pháp xử lý và ứng cứu được thực hiện với tần suất cao.

Thế nhưng tại sao chúng ta không phản ứng để giữ cho cá Hồ Tây sống mà chỉ phản ứng để xử lý khi cá Hồ Tây đã chết rồi?

Chưa bao giờ cá Hồ Tây lại thiếu oxy để sống như thế này cả. Có thể sức chịu đựng của cá lớn hơn, còn với loài tôm và ốc Hồ Tây thì giờ hiếm như mò kim đáy bể.

Một sự hủy diệt đối với loài thủy sinh ở khu vực này là có thật. Nguyên nhân: chưa xác định. Chỉ biết là oxy thiếu. Tức là nước của Hồ Tây đã không còn là môi trường sống thực sự của loài cá nữa.

Việc gắn máy thở oxy cho cá chỉ là giải pháp tạm bợ thôi. Không có điện nào mà chịu nổi và cũng chẳng có máy oxy nào bền đến vậy để mà sục nước cứu cá năm này qua năm khác.

Hồ Tây cần một giải pháp bền vững. Mà giải pháp bền vững chính là tìm ra thủ phạm đã "bức tử" Hồ Tây. Giống như đã tìm ra ống xả Formosa dưới đáy biển ấy.

Và sau đó, không phải là chuyện bồi thường mà là chuyện trách nhiệm: xử lý hậu quả, trả lại sự sống cho Hồ Tây.

Vâng, hãy tìm ra thủ phạm dù thủ phạm đó là hữu hình hay vô hình đi!

## Cái gì còn, cái gì mất?

Vẻ đẹp của Hà Nội cũng như tên gọi của mình, được tạo nên bởi một phong thủy đặc biệt: "thành phố trong sông". Không gian mặt nước và không gian cây xanh đã từng là đặc trưng của đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến.

Những thế đất, dáng sông ấy trong bề dày lịch sử đã tạo nên những vẻ đẹp của con người Hà Thành "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, dẫu không thanh lịch cũng người Trang An".

Thế nhưng những đặc trưng của mảnh đất Hà Thành đang chết dần. Sông Tô Lịch đã gắn liền với lịch sử thành phố giờ chỉ còn là một cống nước lộ thiên.

Các thế hệ Việt Nam không biết nơi đâu Thánh Tản đã nhổ vào đàn tế của Cao Biền khi trấn yểm đất Thăng Long trên dọc bờ sông này.

Vẻ đẹp huyền ảo của một thời: "Sông Tô nước chảy quanh co. Cầu Đông sương sớm, Quán Giò canh khuya" như một bức tranh đối nghịch với thực tại hiện tại.

Sông Kim Ngưu, sông Nhuệ đều đã "toang". Hồ Gươm, hồ Văn, hồ Trúc Bạch... đều chỉ còn trong tình trạng lung lay.

Người Trang An cũng dần mất đi những "thể hoa nhài". Cuộc sống gấp gáp với hàng vạn áp lực nơi đô thị khiến nhu cầu kiếm sống lấn át mọi nhu cầu tinh thần khác.

Những mặt nước bị lấp để làm nhà. Những công trình mọc lên như nấm. Những khu đô thị bao vây lịch sử trong những khối bê tông cốt thép cao tầng.

Hàng triệu khối nước thải được xả thẳng ra tự nhiên. Hà Nội chìm dần trong cơn bão của giá bất động sản.

Cùng với tiến trình này, thành phố trong sông đã không còn nước nữa. Theo thống kê của một nhóm nghiên cứu độc lập, sau hơn 10 năm, tổng diện tích mặt nước của Hà Nội đã giảm 64%. Sốc chưa?

Đó là chưa kể đến chất lượng của nước. Theo đánh giá của một số liên minh tài nguyên thì lượng nước thải sinh hoạt tại Hà Nội đạt mức 350.000 - 400.000m3 mỗi ngày.

Trong đó chỉ có 10% được xử lý, số còn lại đều không qua xử lý mà đổ thẳng vào các ao hồ, sông ngòi luôn.

Không có gì ngạc nhiên khi hôm nay số phận của Hồ Tây cũng đang trở nên giống với những biểu tượng một thời như sông Tô, hồ Văn, sông Nhuệ.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top