Úi giời ơi, NASA lại "delay" nữa rồi các bạn ơi! Lần này là Kính thiên văn Không gian James Webb (JWST) bị hoãn thêm một lần nữa, nhưng đổi lại họ đang "ấp ủ" dự án phóng tàu thăm dó vũ trụ giá trị lên tới 1,5 tỷ USD luôn nha!
Nói thật chứ nếu JWST được triển khai thì nó sẽ là chiếc kính thiên văn xịn sò và phức tạp nhất hành tinh luôn á. Các nhà khoa học còn hype là JWST như một "cỗ máy thời gian" xịn xò, dùng ánh sáng hồng ngoại đỉnh cao để "soi mói" những ngôi sao và thiên hà xa xôi.
Không chỉ thế đâu, nó còn giúp các nhà nghiên cứu "bắt gọn" hình ảnh các hành tinh và tiểu hành tinh trong hệ Mặt Trời, kể cả những ngoại hành tinh nằm lạc loài ngoài vũ trụ nữa nè!
Nhưng mà plot twist đây rồi! Vào ngày 28/03, Ban lãnh đạo NASA ở Washington, Mỹ đã ra thông báo hoãn dự án Webb ít nhất 1 năm, dời sang năm 2020. Nhiều người "chỉ tay năm ngón" vào nhà thầu Northrop Grumman vì những sai lầm "có thể tránh được" mà lại không tránh
Phải nói là Kính thiên văn Không gian James Webb được NASA ưu tiên số 1 luôn đó, đồng thời cũng là dự án khoa học vũ trụ "khủng" nhất lịch sử nước Mỹ nữa kìa!
Thế nhưng NASA vẫn cứ "ngầm ngầm" lên kế hoạch cho một dự án khác nhỏ hơn nhưng cũng không kém phần "chanh sả": Dự án tàu thăm dò Parker với sứ mệnh đến "thăm hỏi" Mặt Trời ở khoảng cách gần nhất từ trước đến giờ!
Tàu thăm dò Parker Solar Probe do NASA quản lý, được thiết kế và xây dựng bởi APL - Phòng thí nghiệm Vật lý Ứng dụng của Đại học Johns Hopkins, dự kiến phóng lên không gian vào ngày 31/07 trên chiếc tên lửa Delta IV.
Trên hành trình đến với "ông mặt trời", nó có thể đạt tốc độ lên tới 724.204km/giờ bằng cách "lợi dụng" lực hút hấp dẫn của Sao Kim, kiểu như kéo dây súng cao su rồi bắn bay ấy
Với tốc độ "bá đạo" này, tàu thăm dò sẽ vượt qua được bầu khí quyển mờ đục hay còn gọi là quầng Corona của Mặt Trời, nơi cách bề mặt hành tinh chỉ có 6.437.376 km thôi, khiến nó trở thành tàu vũ trụ đến gần Mặt Trời nhất từ trước tới giờ!
Tàu thăm dò Parker sẽ thu thập data giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn và dự báo được sự bùng phát của các tia Mặt Trời và khí tượng không gian - những thứ có thể gây ra "thảm họa" cho các tín hiệu truyền thông ngay trên Trái Đất đó nha.
Con tàu này mất tới 4 năm để hoàn thiện, dự kiến sẽ "du hành" ít nhất 7 năm trong không gian để giúp trả lời các câu hỏi về sự kỳ diệu của Mặt Trời, như việc quầng Corona thực tế nóng hơn gấp 300 lần so với bề mặt Mặt Trời (crazy phải không các bạn! )
"Đã tồn tại nhiều giả định về lý do tại sao nó (quầng Corona) nóng hơn, nhưng chúng ta sẽ chưa thể kiểm chứng những điều này cho tới khi có thể bay vào trong đó".
Fox và team của cô cũng muốn biết tại sao gió Mặt Trời – một luồng điện tích "bắn ra" không ngừng từ Mặt Trời đến Trái Đất với vận tốc 1.609.344 km/giờ - lại càng tăng tốc khi rời khỏi Mặt Trời chứ không phải chậm lại. Nghịch lý vãi chưởng luôn!
Các nhiễu loạn trong gió Mặt Trời làm rung chuyển từ trường của Trái Đất, có thể gây ra hiện tượng đoản mạch trên các thiết bị điện tử ở trên các vệ tinh quay quanh quỹ đạo, trạm không gian vũ trụ quốc tế (ISS), hoặc thậm chí làm "sập nguồn" mạng lưới điện ngay trên Trái Đất nữa đó.
Vì thế nên tàu thăm dò Parker sẽ thu thập data để xây dựng các mô hình dự đoán những hiện tượng này cho chính xác hơn!
Để "sống sót" trong môi trường khắc nghiệt, toàn bộ con tàu được phủ thêm một tấm chắn nhiệt dày hơn 11cm làm từ lớp bọt carbon, và được phân tầng giữa hai tấm sợi carbon để "cân" được nhiệt độ lên tới 1.371 độ C. Phải cẩn thận "từng li từng tí" để đảm bảo không có vật liệu nào bị tan chảy, kể cả keo dán các tấm chắn nhiệt lại với nhau luôn! ️
Tuy nhiên "không gì là hoàn hảo" cả các bạn ơi. Chảo dò năng lượng Mặt Trời có đường kính 20 cm, dùng để đo góc và năng lượng plasma của gió Mặt Trời, là một trong số ít thiết bị không được bảo vệ bởi tấm chắn. Thay vào đó, nó được làm từ Niobium - một nguyên tố hiếm có nhiệt độ nóng chảy "khủng" lắm!
Thực tế là không có cách nào để test lá chắn nhiệt hoạt động ra sao trong môi trường không gian ngoài vũ trụ cả. Hơi "mạo hiểm" nhỉ!
Để chuẩn bị "thật kỹ" cho chuyến đi, các nhóm nghiên cứu ở NASA và APL cũng đã thiết kế các hệ thống điều khiển tự hành kiểu mới để Parker có thể tự đưa ra quyết định, cải thiện khả năng gửi lại dữ liệu nhanh chóng, và tiếp tục hoạt động khi nó di chuyển ngày càng xa trung tâm điều khiển.
Nguồn: soha.vn