Nạp năng lượng mùa Giáng sinh với câu thần chú "Thật tuyệt vời!" ✨

7042da9a5ad2db86db52.webp


f8068ae4f217858b8d23.jpg


Bạn có bao giờ để ý những thứ mà người khác cứ lướt qua không? Hay cảm nhận được những khoảnh khắc mà ai cũng miss hết? Nếu chưa thì từ hôm nay, hãy bắt đầu thói quen nói: "Thật tuyệt vời!" đi nào!

daf3f267a14d08e6e2b7.jpg


Nhà bác học huyền thoại Einstein từng flex rằng: những người biết "dừng lại để trầm trồ, để sững sờ ngạc nhiên" mới là người THỰC SỰ đang sống. Họ sẽ catch được những điều mà người khác bỏ lỡ, sẽ feel được những gì mà người khác không thể cảm nhận. Cuộc sống với họ vừa bí ẩn vừa mê hoặc, khi họ học được cách nói: "Thật tuyệt vời!" trong từng ngày một.

Albert Einstein từng nói rằng, sự ngạc nhiên và hành động băn khoăn tự hỏi mình chính là nguồn gốc của mọi môn nghệ thuật thực sự và mọi môn khoa học. "Người nào coi cảm xúc này là xa lạ, người nào không thể dừng lại để trầm trồ, để sững sờ ngạc nhiên, thì cũng chẳng khác gì đã chết" – Einstein nói thẳng luôn á.

Mình vẫn nhớ cảm giác đứng sững người khi nhìn lên những kỳ quan tại Machu Picchu – một thành phố Inca cổ đại ở Peru. Thành phố tuyệt diệu đó được xây cao hơn cả mây mà nha, và độ cao không phải là thứ khiến mình phải nín thở đâu. Cảnh vật ở đó đẹp và ấn tượng đến mức không thể tả! Mình tin rằng hầu như ai từng đến đó cũng sẽ phải thốt lên: "Thật tuyệt vời!" thôi

Có một câu chuyện về cô bé đang ngồi trên tàu hỏa với mẹ mà mình từng đọc. Nhìn ra ngoài cửa sổ, cô bé cứ kêu lên liên tục: "Mẹ nhìn kìa! Một con ngựa!". Rồi chỉ một chút sau: "Mẹ nhìn kìa! Những ngôi nhà!".

Cô bé chẳng có vẻ gì là sẽ ngừng nói, nên mẹ cô có vẻ hơi ngại với những hành khách xung quanh. Mẹ cô bé thậm chí còn nói với ông cụ ngồi bên cạnh: "Tôi xin lỗi vì con gái tôi cứ nói suốt như thế này! Con bé vẫn còn nghĩ rằng, tất cả mọi thứ đều thật tuyệt vời".

Vậy từ khi nào chúng ta đã ngừng nghĩ rằng mọi thứ đều thật tuyệt vời? Từ khi lớn lên à? Khi nào chúng ta ngừng thốt lên: "Thật tuyệt vời!"? Chẳng lẽ việc trưởng thành cũng có nghĩa là phải trở nên mệt mỏi và chán ngán tất cả mọi thứ sao?

34903df8c627e0f3e3c6.jpg


Và liệu chúng ta có cần phải đi du lịch tận nơi xa xôi để lại được ngạc nhiên lần nữa không? Hay là chúng ta có thể trải nghiệm cảm giác sững sờ, trầm trồ, băn khoăn ngay hôm nay, ngay khoảnh khắc này luôn?

Lát bánh mì nướng mình ăn sáng nay không hề kém ngon so với lần đầu tiên được ăn nó đâu. Nhưng trái với lần đầu tiên khi mình hồ hởi khen ngợi nó, thì lần này mình còn chẳng để ý đến việc nó ngon thế nào. Mình nghĩ rằng, có rất ít thứ mà bản thân nó chỉ là "rất tầm thường" – chính reaction của chúng ta với chúng mới trở nên buồn tẻ, mờ nhạt theo thời gian.

f251b5f9162ddaca5580.jpg


Mình từng đọc về một chị phụ nữ trên đường đi ăn trưa thì tình cờ nhìn thấy một anh đàn ông trung niên đứng ở Quảng trường San Marco (Venice). Anh này có vẻ là du khách, bởi anh đứng giữa đàn bồ câu và ngắm Dinh Tổng trấn với vẻ mặt cực kỳ hân hoan, mê mải. Sau khi chị kia ăn trưa xong, chị vẫn thấy "du khách" đó đang đứng ngắm nhìn công trình nguy nga bằng ánh mắt thích thú. Tò mó không biết anh đã đứng đó suốt buổi sáng đến trưa chưa, chị lại gần hỏi: "Ông đã ở đây bao lâu rồi?".

- Hai mươi sáu năm – Anh đó đáp – Và tôi vẫn chưa bao giờ hết ngạc nhiên trước mọi điều quanh đây.

Plot twist: hoá ra anh không phải du khách! Anh là dân local đó, chỉ có điều anh là người không ngừng yêu mến và chú ý đến mọi thứ xung quanh mình thôi

Như Einstein đã nói, những người biết "dừng lại để trầm trồ, để sững sờ ngạc nhiên" mới THỰC SỰ sống. Họ sẽ nhìn thấy những điều mà người khác bỏ lỡ. Họ sẽ cảm nhận được những gì mà người khác không thể cảm nhận. Cuộc sống đối với họ vừa bí ẩn, vừa mê hoặc, khi họ học được cách nói: "Thật tuyệt vời!" trong từng ngày một. ✨

d6c9ee7300761522a65f.jpg


efc3845b288264b12da0.jpg




Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top