Nam sinh người Mông dựng lán giữa núi bắt internet học online: Bị ép lấy vợ nhưng quyết vào đại học vì không có tiền thì lấy gì nuôi vợ con

MiKitty5166

New member
610bc8730a4db5a21b28.jpg


Địa hình hiểm trở, mạng internet chập chờn khiến Lầu Mí Xá phải dựng một chiếc lán xa nhà để tiện cho việc học online ở trường.

Dạo này cả nước đang "all in" đẩy lùi Covid-19 bằng đủ mọi cách. Các hoạt động kinh tế, xã hội phải tạm dừng để ưu tiên chống dịch cho hiệu quả.

Riêng mảng giáo dục thì với phương châm "nghỉ học nhưng không nghỉ chơi... ơ nhầm, không dừng học", từ sớm đã có nhiều phương án học online được triển khai để giúp học sinh, sinh viên không bị quên kiến thức trong thời gian nghỉ kéo dài.

Nhưng với các bạn học trò miền cao, chuyện học trực tuyến lại khó gấp bội lần bất cứ nơi đâu. Bởi vì cơ sở vật chất vẫn chưa thể đáp ứng đầy đủ để các bạn chuyên tâm cho việc học hành. Đường sá, internet, điện nước... là một vài thứ cơ bản trong vô số những thiếu thốn của người dân vùng cao.

Chính vì thế để "chạm" được đến con chữ, học sinh nơi đây phải trải qua biết bao gian nan, thử thách. Nhưng không vì thế mà cản trở được bước đường tìm tri thức của nhiều bạn trẻ. Lầu Mí Xá, chàng sinh viên năm 3 Học viện Hành chính Quốc gia Việt Nam chính là một ví dụ điển hình.

Sinh ra ở vùng đất gần như là địa đầu tổ quốc Sủng Trái - Đồng Văn - Hà Giang, sống ở một vùng cao xa xôi, hiểm trở nên Xá và các bạn cũng chịu nhiều thiệt thòi hơn so với học sinh miền xuôi.

Trải qua nhiều cố gắng, em đã đỗ vào trường đại học công lập đúng như ước mơ. Và mùa dịch này, chàng trai người Mông cũng như bao sinh viên khác được nghỉ học dài hạn và phải tham gia các lớp học online. Nhưng do địa hình hiểm trở, sóng Wifi/4G không tới được nơi cậu ở nên Xá đã nghĩ ra một cách hết sức "đỉnh của chóp"

Xá đã có ý tưởng lập nên một cái lán ở cách nhà 200m, nơi mà em có thể bắt được 4G. Em cùng bạn của mình dùng những mái tôn, tấm bạt cũ để giăng lên tạo thành một cái chòi nhỏ, tránh mưa tránh gió, và xem như một "trạm học online" luôn.

Em chia sẻ về "lớp học dã chiến" của mình: "Khu vực em không có sóng điện thoại, không có Internet. Tình cờ phát hiện một góc nằm chênh vênh giữa núi nên em dựng lán làm chỗ học."

Ngày đầu tiên sau khi dựng lán xong, em cùng bạn đã gặp "sự cố" khiến cả hai đều ướt hết. Mưa lớn xối xả khiến Xá không kịp trở tay, nước chảy ngay vào chỗ em nằm luôn

Đêm đó, Xá cùng bạn lại phải "thức trắng" dựng thêm bạt trong đêm để phòng mưa ướt, và cứ thế đến nay cái lán nhỏ này đã như trở thành "căn cứ địa" quen thuộc của Xá. Em hồn nhiên kể: "Đêm đầu tiên dựng lán mưa như trút nước khiến người em ướt hết. Bây giờ lán kiên cố rồi, bố mẹ mới yên tâm cho ở lại học."

Hằng ngày, Xá sẽ ngủ tại lán để kịp dậy lúc 6 giờ sáng và chuẩn bị vào tiết học online đến gần trưa. Sau đó, em về nhà ăn cơm, rồi tối lại ra lán học bài... Thế là không phải lo mất tiết học, cũng chẳng ngại thời tiết khắc nghiệt, cậu bé bản Mông vẫn duy trì việc học đều đặn như khi ở dưới thành phố.

Khi Mí Xá đóng cọc, dựng lán, bà con hỏi: "Mày làm gì đấy Xá, làm lán để chơi à, hay bán hàng, nuôi gà?". Xá bảo để học online hay chả ai tin, điều mà trước đây dân bản chưa bao giờ thấy.

Vì dựng lán để làm những công việc trên là bình thường ở nơi đây, còn với chuyện học qua mạng lại trở nên xa lạ. Cậu sinh viên năm 3 như trở thành điều "bất thường" giữa cuộc sống vốn rời xa công nghệ. Em cho biết mọi thứ đều bình thường, không khổ chút nào mà lại thấy có không gian yên tĩnh hơn để học tập.

Xá kể về cuộc sống của bà con nơi quê hương mình với những trăn trở cho tương lai của vùng đất xa xôi này. Em kể, hằng ngày người dân chỉ quanh đi quẩn lại ăn những món ăn là mèn mén (ngô xay nhỏ, gói lại như xôi) và rau cải, thậm chí nhiều nhà còn không có mèn mén để ăn.

Xá nói: "Bữa cơm ở đây không có thịt gà, thịt bò, thịt lợn như ở thành phố. Thấy bà con như vậy, em xót lắm nhưng ai cũng ăn được cả!"

Xá cũng chia sẻ về những cơ cực mà trẻ em nơi Xá sinh sống phải chịu. Giữa những mùa giá rét, trẻ con có đứa không có cái áo để mặc, nhiều em nhỏ còn vô tư chạy tung tăng ngoài đường mà chẳng khoác gì lên người cả. Em nói: "Nhiều lúc bà con trêu đùa nhau, tiền mua muối với mì chính còn không có. Tuy đó chỉ là lời nói đùa nhưng họ khổ thật đấy ạ!"

7ff0e8423fec90e9834d.jpg


Bà con suốt ngày quanh quẩn với chuyện ruộng nương lợn bò, canh cánh nỗi lo mai ăn gì uống gì mà bỏ qua những điều lớn lao hơn như việc cho con đi học để lấy cái chữ. Cuộc sống của mọi người cũng diễn ra theo một "kịch bản có sẵn": lớn lên, lấy vợ gả chồng, sinh con đẻ cái...

Điều này làm một chàng trai được tiếp xúc với thành phố cảm thấy xót xa và muốn làm điều gì đó cho quê hương

Cũng như bao đứa trẻ khác lớn lên từ vùng đất cao nguyên Đồng Văn nghèo khó, Lầu Mí Xá đã trải qua tuổi thơ thiếu thốn nhưng điều đặc biệt là em rất "cuồng" học chữ.

Ngay từ lớp 7, Xá đã bắt đầu cuộc sống học xa nhà tại trường dân tộc nội trú huyện Đồng Văn. Đến khi lên cấp 3, em đã cố gắng để đỗ vào trường THPT dân tộc nội trú tỉnh Hà Giang.

Ôm trong mình những giấc mơ dành cho quê hương, Lầu Mí Xá hiểu rõ chỉ có con đường cố gắng học tập thật tốt mới có thể giúp cậu. Trải qua 12 năm đèn sách, trong đó có nhiều năm xa nhà, em ao ước được đặt chân vào cánh cửa đại học. Nhưng điều cản trở em đó là suy nghĩ, tư tưởng của gia đình. Bố mẹ muốn Xá chỉ học hết phổ thông rồi lấy vợ, sinh con như bao trai làng khác.

Nhưng chàng trai sinh năm 1999 nhất quyết không chịu "đi theo lối mòn", thế nên em đã đăng ký thi đại học. Điều này làm bố mẹ Xá khá buồn, nhưng trên hết em vẫn tin lựa chọn của em là đúng đắn. Em tâm sự: "Em không muốn khổ như các bạn khác, không công ăn việc làm thì cũng không có tiền để nuôi vợ cũng như trang trải cuộc sống!"

b917cee3e43752d54495.jpg


Thế là chàng trai trẻ đã quyết định thi vào ngành Quản lý công, thuộc Học viện Hành chính Quốc gia để bắt đầu thực hiện mong ước đó. Em kể về công việc mơ ước của mình: "Em muốn trở thành cán bộ xã, huyện ở quê trong tương lai, được mọi người yêu mến. Và em không muốn mình và bà con tiếp tục có một cuộc sống khó khăn như vậy nữa."

Cuối cùng, giờ đây Xá đã sắp hoàn thành 3 năm đại học và chỉ còn 1 năm nữa để ra trường, em đang rất gần để "check" những dự định của bản thân trong tương lai ✨

Chứng kiến cuộc sống của Hà Nội tấp nập người xe, khác hẳn với hình ảnh bình dị của quê mình, những ngày đầu xuống thành phố, Xá bị "choáng" với khung cảnh nơi đây. Nhưng vì sự vội vã và nhịp sống nhanh ấy mà Xá bảo: "em không thích thành phố cho lắm!".

Em chỉ thấy ấn tượng với những công trình cao tầng nghìn tỷ, những đại lộ rộng lớn, nhưng đẹp nhất vẫn là quê hương Đồng Văn. Do đó, em chỉ muốn mau chóng hoàn thành chương trình đại học, ra trường và trở về nơi em được sinh ra.

Mọi thứ diễn ra thật yên bình, luôn đầy ắp tiếng cười của dân bản dù cuộc sống có chật vật, gian khổ đến mấy. Những ngày học xa nhà, ngoài việc chăm chỉ đến trường, Xá cũng dành thời gian để làm xe ôm công nghệ, "kiếm thêm" chi phí cho cuộc sống.

Em vẫn thấy mình may mắn hơn những đứa bạn cùng trang lứa, vì em được đi học, được đến trường, nên tuyệt nhiên em không bao giờ nhắc đến những khó khăn mà mình gặp phải.

Mọi điều kiện sống chỉ là thử thách bản lĩnh con người có dám bước qua những giới hạn hay không, và Xá đang khẳng định được mình là chàng trai có ý chí "thép"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top