BubuBobo8375
New member
Việc Nga đã sử dụng tên lửa đạn đạo tầm trung triển khai trên mặt đất loại Oreshnik được cho là chất xúc tác để Mỹ khôi phục Pershing II.
Với cuộc tấn công của tên lửa đạn đạo Oreshnik, Nga đã chính thức vượt qua các giới hạn của Hiệp ước cắt giảm tên lửa hạt nhân tầm trung (INF), điều này dự báo sẽ dẫn tới phản ứng từ phía Mỹ.
Bên cạnh việc triển khai thêm các tổ hợp Typhon có khả năng phóng tên lửa hành trình Tomahawk, giới quan sát cho rằng một vũ khí cực kỳ lợi hại khác bị "lưu kho" từ thời Chiến tranh Lạnh sẽ sớm "tái sinh" Và đó chính là tên lửa đạn đạo tầm trung MGM-31 Pershing II - một cái tên từng khiến Liên Xô mất ngủ!
Pershing II xịn như thế nào?
MGM-31 Pershing II là tên lửa đạn đạo tầm trung di động sử dụng nhiên liệu rắn hai giai đoạn, nâng cấp từ Pershing I với động cơ mạnh mẽ hơn hẳn.
Specs đỉnh của nó gồm: chiều dài 10,6m, đường kính thân 1,02m, trọng lượng phóng 7.400kg, tầm bắn lên tới 1.770km và mang theo đầu đạn hạt nhân loại W85. Động cơ áp dụng công nghệ kiểm soát vector lực đẩy, cho phép tên lửa thao diễn cực kỳ linh hoạt - xoay xẹo như vũ công luôn!
Công nghệ dẫn đường "bá đạo"
Sau khi khởi động, hệ thống quán tính sẽ dẫn hướng tên lửa lên độ cao khoảng 300km. Khi quay trở lại bầu khí quyển, nó vẫn được dẫn thông qua quán tính cho đến khi xuống độ cao 15km.
Đây chính là lúc "màn trình diễn" bắt đầu! Pershing II sẽ kích hoạt radar chủ động công nghệ số - và nó chính là tên lửa đạn đạo đầu tiên trên thế giới có radar kỹ thuật số tối tân đấy!
Radar này thuộc dạng tương quan khu vực hay "radar video", truyền sóng vô tuyến vào khu vực mục tiêu rồi mã hóa dữ liệu thành 2 bit điểm ảnh. Bộ vi xử lý sẽ so sánh hình ảnh do radar nhận với dữ liệu đã nạp trước để dẫn đường.
Quá trình này diễn ra liên tục đến khi tên lửa lao trúng đích, cho phép Pershing II đánh trúng mục tiêu với sai số chỉ khoảng 30m thôi - chuẩn không cần chỉnh! Ngay cả khi hệ thống radar die, tên lửa vẫn có thể đến đích nhờ thiết bị dẫn hướng quán tính (tuy độ chính xác không cao bằng).
"Cơn ác mộng của Liên Xô"
Khi được triển khai tại Tây Đức năm 1983, tên lửa Pershing II chỉ cần 10 phút để bay tới Moskva - tức là "shipper" nhanh hơn cả Grab, Baemin!
Do sở hữu độ chính xác cao và khả năng linh hoạt lớn, nó có thể vô hiệu hóa lực lượng răn đe hạt nhân của Liên Xô. Việc Mỹ bố trí tên lửa Pershing II tại Tây Đức khiến Liên Xô mất lợi thế về năng lực răn đe hạt nhân, do vậy không phải ngẫu nhiên mà vũ khí này được gọi là "Cơn ác mộng của Liên Xô".
Tuy nhiên theo Hiệp ước cắt giảm tên lửa hạt nhân tầm trung INF được ký năm 1988, Mỹ đã rút Pershing II cùng BGM-109G Gryphon khỏi lực lượng tác chiến - tạm biệt một thời hoàng kim!
Comeback is real?
Nhưng giờ đây với tình hình châu Âu đang "nóng" lên từng ngày, viễn cảnh Mỹ tái biên chế phiên bản nâng cấp của tên lửa Pershing II đang được các chuyên gia quân sự nhắc tới nhiều hơn bao giờ hết.
Nếu được áp dụng các công nghệ hiện đại, chắc chắn mức độ nguy hiểm của tên lửa Pershing II còn lớn hơn nhiều - đủ để trở thành phương tiện răn đe tương xứng với loại Oreshnik của Nga.
Nguồn: soha.vn