KunHong5357
New member
Nước Mỹ đang phát động "chiến dịch trừng phạt" với số lượng kỷ lục, từ kẻ thù đến cả đồng minh cũng "dính chưởng" hết, khiến nhiều người tự hỏi liệu có "quá tay" không nhỉ?
Check số liệu xem nào: Mỹ đang áp đặt tới 7.967 lệnh trừng phạt luôn á! Theo Bộ Tài chính Mỹ thì danh sách này dài như sớ, từ những cá nhân như trùm ma túy Mexico Joaquin "El Chapo" Guzman, đến các doanh nghiệp kiểu Cubacancun Cigars, Gift Shops, cho đến hẳn chính phủ và lực lượng quốc gia như Chính phủ Iran và Vệ binh Cách mạng Hồi giáo...
Plot twist là có nhiều lệnh trừng phạt còn "đánh" vào chính đồng minh của Mỹ nữa kìa - những quốc gia đang phải đối mặt với deadline ngừng nhập khẩu dầu Iran, hoặc bị thiệt hại do chiến dịch gây áp lực kinh tế chống Tehran của Washington. Ối giời ơi!
Theo tờ The Atlantic, các nhà hoạch định chính sách Mỹ đã dùng "chiêu" trừng phạt từ ngày nước Mỹ mới thành lập, mà case kinh điển nhất thời hiện đại phải kể đến lệnh bao vây cấm vận Cuba năm 1962. Các lệnh trừng phạt này mạnh hơn đàm phán nhưng nhẹ nhàng hơn hành động quân sự. Tóm lại là khi bạn muốn "dằn mặt" ai đó, không phải bằng cách đánh bại họ mà bằng cách dọa dẹp ví tiền của họ thôi.
Việc sử dụng biện pháp trừng phạt đã bùng nổ thật sự trong thế kỷ 21, đặc biệt là khi Mỹ rất giỏi trong việc điều chỉnh các hình phạt tài chính để "nhắm thẳng" vào các cá nhân thay vì cả nước. Nhưng mà trong khi Washington chắc chắn khiến kẻ thù gặp khó khăn trong việc kiếm tiền, di chuyển hoặc tiếp cận tiền bạc, thì một số chuyên gia đang lo rằng việc lạm dụng các biện pháp trừng phạt sẽ tạo ra rủi ro lâu dài cho cả vai trò thống trị tài chính của Mỹ trên thế giới và vị thế hàng đầu trong ngoại giao quốc tế. Nghe xong mà run á!
Sức mạnh của các biện pháp trừng phạt Mỹ, nói cho cùng, đến từ tính trung tâm của hệ thống tài chính Mỹ trong nền kinh tế toàn cầu, và vị thế USD là đồng tiền dự trữ thống trị thế giới. "Ngay cả khi một công ty về cơ bản không có giao dịch tại Mỹ, thì ngân hàng của họ cũng có thể liên quan", Jarrett Blanc, thành viên cao cấp của Chương trình Chiến lược và Địa Kinh tế tại Quỹ Carnegie Vì Hòa bình Quốc tế, chia sẻ. "Vì vậy, về cơ bản, những doanh nghiệp đó có thể không thể giao dịch ngân hàng nếu họ đang làm ăn với một quốc gia là mục tiêu trừng phạt của Mỹ".
Theo ông Blanc, một rủi ro là nhiều ngân hàng trên thế giới đã điều hành hệ thống tài chính của họ thông qua New York, nhưng cũng có thể một số lượng đủ lớn trong số này quyết định "đứng" không phụ thuộc vào Mỹ nữa, mà tìm cách điều hành hệ thống ở những nơi khác. "Khi đó, thật bất ngờ, sức mạnh các lệnh trừng phạt của chúng tôi sẽ bị giảm đáng kể", ông Blanc nói. Tự đào hố chôn mình thật đấy!
Trong khi đó, việc Mỹ sẵn sàng sử dụng các biện pháp trừng phạt đơn phương đã làm các đồng minh ở châu Âu khó chịu lắm luôn. Các nước châu Âu vốn đã tham gia vào một số nỗ lực trừng phạt của Mỹ nhưng phản đối các biện pháp trừng phạt mà họ cho là đe dọa lợi ích kinh tế của chính mình như những hạn chế nhất định trong kinh doanh với Nga và Iran. Việc lạm dụng trừng phạt đã làm nổi bật nguy cơ các công cụ này vượt ra ngoài tác động kinh tế và làm căng thẳng mối quan hệ giữa Mỹ với các đối tác lâu dài. Drama thật sự!
Sau vụ khủng bố 11/9/2001, Mỹ đã tăng tốc và mở rộng việc sử dụng các biện pháp trừng phạt nhằm vào các hành vi tài trợ khủng bố. Tổng thống George W. Bush đã có bước đi đầu tiên trong vài tuần ngay sau loạt vụ khủng bố này, với sắc lệnh đóng băng bất cứ tài sản nào ở Mỹ của một loạt các tổ chức và cá nhân, trong đó có Osama bin Laden và al-Qaeda.
"Sử dụng sức mạnh tài chính và sự tự do để gây ảnh hưởng đến kẻ thù của Mỹ và ngân khố của họ - cả ở bên ngoài biên giới Mỹ - đã mang đến một dạng sức mạnh bất đối xứng mà Washington có thể sử dụng để chống lại các mạng lưới phi nhà nước đang khai thác hệ thống toàn cầu", ông Juan Zarate, thành viên hoạt động chống khủng bố tài chính trong chính quyền cựu Tổng thống Bush, gần đây phát biểu trước Quốc hội.
Việc sử dụng các biện pháp trừng phạt đã thực sự tập trung mạnh vào khoảng năm 2010, theo bà Elizabeth Rosenberg, cựu quan chức Bộ Tài chính tại Trung tâm An ninh Mỹ Mới. Vào thời điểm đó, chính quyền Tổng thống Barack Obama đang gây áp lực lên Iran. "Cảm giác thực sự cơ bắp. Chúng tôi không có thể chế để đánh giá chi phí kinh tế với chính mình, điều đó khiến mọi người tin rằng, việc áp đặt trừng phạt là không tốn kém", bà Rosenberg nói.
Nguồn: soha.vn