Xin chào mọi người! Mình là Nguyễn Thị Tú, sinh năm 2001, đang là sinh viên năm ba khóa 60 lớp 60B2 Điều dưỡng trường Đại học Vinh. Quê mình ở Thọ Xuân - Thanh Hóa, mảnh đất anh hùng của vị vua Lê Lợi đấy! Hiện giờ mình đang là thành viên đội sinh viên tình nguyện của khoa và cũng tham gia câu lạc bộ tuyên truyền vận động hiến máu của trường nữa.
Bạn có từng trằn trọc mất ngủ vì phải lựa chọn giữa việc theo đuổi giấc mơ đại học hay đi làm kiếm tiền phụ gia đình không? Mình đã từng đấu tranh tâm lý siêu nhiều luôn á! Mình còn nhớ như in buổi chiều tháng 8 năm ấy, sau khi quyết định tiếp tục học, mình cùng mẹ đã lên đường vào Nghệ An để nhập học.
Lần đầu tiên đặt chân đến một nơi xa lạ, tâm trạng của những đứa mới lớn như mình thường sẽ vừa bỡ ngỡ vừa hào hức lắm. Nhưng mà mình lại khác, tim đập "thình thịch" không chỉ vì hồi hộp mà còn vì lo sợ nữa. Mình cứ lén nhìn bóng lưng mẹ với hàng nghìn câu hỏi trong đầu: Liệu mẹ có đủ tiền nhập học không, mình quyết định đúng không nhỉ...
Rồi dần dần, cổng Đại học Vinh mở ra trước mắt như mở ra một tương lai mới, một hi vọng mới vậy! Đến khu nhà điều hành, các thầy cô hướng dẫn làm hồ sơ siêu tận tình. Và chính tại đây, hình ảnh người mẹ với đôi tay thô ráp run run lấy từng đồng tiền cất kỹ trong túi quần ra đã khắc sâu vào tâm trí mình. Mình biết số tiền đó với một người nông dân là cả gia tài, có khi phải gom góp cả vụ mùa mới được. Mình biết ơn lắm vì dù gia đình đang khó khăn nhưng bố mẹ vẫn ủng hộ con đường học vấn của mình
Môi trường sống mới, trường lớp mới, thầy cô bạn bè mới, ngôn ngữ vùng miền cũng khác hẳn nên mình vô cùng bỡ ngỡ với mọi thứ xung quanh. Mình cứ sợ không thích nghi được với cuộc sống ở mảnh đất xa nhà này. Nhưng mà may quá, mọi thứ diễn ra khá smooth! Lần đầu đến lớp mình có nói chuyện được với một số bạn mới, mọi người rất thân thiện luôn. Nhiều bạn còn kiên nhẫn giải thích cho mình những từ ngữ vùng miền mà mình chưa hiểu, thầy cô thường xuyên quan tâm hỏi thăm tình hình học tập. Nhờ có mọi người mà mình cũng bớt cô đơn tủi thân hơn nhiều
Suốt mấy tháng đầu lên đại học mình rất hay nhớ nhà, thỉnh thoảng chợt bật khóc vì muốn về quê. Cảm xúc này chắc bạn tân sinh viên nào cũng trải qua rồi đúng không? Những giây phút ấy cũng giúp mình nhận ra gia đình quan trọng đến mức nào. Thời gian thấm thoát trôi, vài tháng sau vì một lý do buồn gia đình gặp biến cố, cuộc sống vốn dĩ không khá giả nay càng thêm khó khăn, bố mẹ đã vào Vinh ở cùng mình vừa để tìm công việc vừa muốn được gần con gái hơn. Cuộc sống sinh viên có thêm bố mẹ ở chung giúp mình yên tâm và bớt lạc lõng hơn nhiều khi ở nơi đất khách quê người.
Bốn năm đại học này mình chắc chắn sẽ là thước phim ký ức không thể mua lại được bằng tiền bạc hay thời gian đâu! Bao chuyện buồn vui ở những năm tháng thanh xuân này sẽ theo mình đến hết cuộc đời. Là một cô gái học lực trước đây chỉ ở mức khá, không hề nổi bật, nhờ ngôi trường Đại học này mà mình đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống, học được nhiều điều thú vị hơn khi tham gia thêm câu lạc bộ, gặp gỡ bạn bè mới. Tại đây mình được cùng các anh chị tham gia nhiều hoạt động như: phát cháo miễn phí, trao quà Noel cho các em nhỏ bị bệnh, bán kẹo kêu gọi quỹ, hiến máu tình nguyện, chủ nhật xanh...
Gần đây mình đi thực tập tại bệnh viện, có cơ hội tiếp xúc với nhiều cô chú lớn tuổi. Tuy đang đau ốm nhưng họ vẫn phát ra rất nhiều năng lượng tích cực mà mình thấy nên học hỏi. Tất cả mọi thứ đều là kỷ niệm quý báu, năm tháng ấy đã chứng kiến một cô gái tên Tú trưởng thành từng ngày, biết lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn
Tuy nhiên cuộc sống đại học không phải lúc nào cũng màu hồng như mọi người nghĩ đâu, đặc biệt là đối với một cô gái xuất phát điểm từ nông thôn kinh tế hạn hẹp, còn phải nghĩ không biết làm gì để tự đóng tiền học phí mà không làm phiền bố mẹ. Ngoài giờ học chính trên trường và lịch thực tập tại viện, năm nhất mình có từng xin làm bưng bê tại quán cafe, làm pha chế trà sữa, mẫu chụp makeup... Sang năm hai thì lịch học nhiều hơn nên mình thử trải nghiệm công việc làm trợ lý nhân sự, bán giày dép, rửa bát thuê... thậm chí là cùng mẹ đi thu mua sắt vụn.
Trong hai năm học vừa qua có những khoảng thời gian mình gần như trầm cảm vì gánh nặng học tập, gia đình, kinh tế, học phí Bên cạnh những người bạn thân thiện, dễ thương giúp đỡ nhau cùng tiến bộ thì đã từng có vài lần mình vô tình nghe được những lời bàn tán ác ý từ một số bạn như: "con nông thôn", "mẹ nó mua sắt vụn đấy"... Nhiều đêm đi làm về một mình bước đi trên con đường vắng nhớ lại mình khá tủi thân và rơi nước mắt. Nhưng giờ nghĩ lại mình nên biết ơn những lời nói đó vì chúng đã khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn, nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với những điều tốt đẹp phía trước. Hãy biết biến những nỗi buồn thành động lực để bản thân phát triển nhé!
Mình từng nghe được một câu nói rất hay: "Cuộc sống vốn dĩ không có số phận an bài, chỉ có con người chúng ta cố gắng mới tạo nên số phận mà thôi". Dù bất cứ ngành nghề gì, miễn là trong sạch không vi phạm pháp luật đều đáng được trân trọng. Bố mẹ đã già như vậy rồi còn chăm chỉ đi làm kiếm sống từng ngày thì vì lý do gì mà chúng ta - những người trẻ tuổi - lại có quyền lười nhác?
"Xét cho cùng, muốn một đời không khổ nhọc, chúng ta phải chịu khổ nhọc một thời" - đây chính là câu nói tạo động lực cho mình mỗi khi nản chí, muốn dừng bước. Mỗi người trong chúng ta hãy rèn luyện tư duy tích cực, hình thành các thói quen tốt, dần dần loại bỏ các thói quen xấu để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình nhé! Không có con đường nào trải đầy hoa hồng cả, cũng không có thành công nào đến dễ dàng chỉ trong một hai ngày. Mọi sự nỗ lực đều sẽ được đền đáp xứng đáng nếu bạn nghiêm túc làm nó Mình tin ai trong chúng ta cũng đều có thể đạt được ước mơ, thành công mà bản thân mong muốn - chỉ cần bạn luôn cất bước thì đi nhanh hay chậm cũng được, miễn sao đừng bỏ cuộc! Trái ngọt thành công đang chờ đợi bạn ở phía trước đấy. Tất cả kết quả của mọi việc trên đời đều phụ thuộc vào ý chí và thái độ của chúng ta rất nhiều.
Chúc cho tất cả chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ, luôn luôn thắp đầy nguồn năng lượng tích cực, hướng về phía trước, vui vẻ, an nhiên và hãy luôn nhớ rằng hạnh phúc sẽ luôn dành tặng cho những người biết nỗ lực nha!
Nguồn: svvn.tienphong.vn