Dạo này phim Việt về gia đình cứ phải drama to đùng hoặc hài tình huống sến sẩm, thì Mùi Phở lại chọn hướng đi khác: lấy món phở - niềm tự hào quốc dân làm chủ đề chính cho câu chuyện nhiều thế hệ. Nghe thôi đã thấy mê mẩn rồi đúng không? Phở vừa là món ăn, vừa là ký ức, vừa là văn hóa mà ai cũng cảm thấy gần gũi. Thế nên khán giả bước vào rạp với kỳ vọng được "ngửi" thấy hương phở qua màn ảnh, được chạm vào những giá trị gia đình sâu sắc và được thưởng thức một tác phẩm đủ tinh tế.
Nhưng mà... kết quả thì hơi bị lẫn lộn đó các bạn ơi
Điểm cộng: Không khí Tết + câu chuyện đời thường dễ thương
Phải công nhận phim tạo được vibe Tết Hà Nội khá ổn nha! Câu chuyện xoay quanh ông Mùi - bậc thầy phở bò gia truyền đang chuẩn bị Tết. Đối diện quán là hàng phở của ông Dần, vừa là đối thủ vừa là "frenemy" nhiều năm. Khi tuổi già đến, ông Mùi muốn truyền nghề cho cháu để giữ lại danh dự gia đình, nhưng con dâu lại muốn con mình tự do theo đuổi đam mê riêng. Drama thế hệ từ đó bắt đầu nổ!
Hà Nội những ngày giáp Tết được tái hiện với tone màu đỏ - vàng rực rỡ, bữa cơm sum vầy, gian bếp ấm cúng và phố cổ tấp nập check-in - cảm giác rất đã mắt luôn! Xung đột giữa việc giữ nghề truyền thống vs khát vọng tự do của thế hệ trẻ được xây dựng khá cân bằng, không ai đúng sai tuyệt đối. Ông Mùi lo lắng chính đáng, lớp trẻ cũng có lý do của mình. Về mặt thông điệp thì quá ổn áp!
Điểm trừ: Quá ồn ào, cảm xúc bị "bể" liên tục
Nhưng mà... cách kể chuyện lại hơi loạn đấy! Phim cứ dày đặc những màn tranh luận to tiếng, cãi nhau náo loạn rồi lại chuyển nhanh sang khóc lóc drama. Đặc biệt là nhân vật cô Luyến (Thanh Hương thủ vai) được miêu tả quá đà từ hình thể đến cách ăn nói, thay vì gây cười thì lại hơi... khó chịu
Phim cứ vừa đẩy cảm xúc lên thì lại chen hài vào, làm mạch cảm xúc bị gãy liên tục. Vừa sắp xúc động thì phải cười, vừa cười xong lại drama - kiểu này mệt lắm bạn ơi! Trong khi một bộ phim gia đình như này đáng lẽ cần nhiều khoảng lặng hơn: tiếng nước dùng sôi lăn tăn, ánh mắt day dứt giữa cha con, buổi sáng yên bình trong gian bếp... nhưng tổng thể lại quá ồn ào.
Nếu cắt bớt mấy đoạn cãi vã hài nhảm và dành thêm không gian cho cảm xúc lắng đọng, chắc phim sẽ chạm đến trái tim người xem hơn nhiều. Nhìn chung giống một chuỗi tiểu phẩm cảm xúc hơn là một tác phẩm điện ảnh được tính toán kỹ càng.
Phở đâu rồi ta?
Phim tên là Mùi Phở thì đương nhiên khán giả mong chờ phở sẽ là trung tâm cả về hình ảnh lẫn cảm xúc rồi! Phim có nhắc đến bí quyết gia truyền (đặc biệt là dùng mắm tôm để "đánh thức" mùi nước phở), có nói về danh dự nghề nghiệp và hồn cốt của bát phở như một di sản... Nghe thì nhiều lắm, nhưng về phần hình ảnh thì lại hụt hơi!
Những cảnh cận nước dùng sôi, xương ninh qua đêm, lát thịt bò thái mỏng, sợi phở trắng mềm... xuất hiện không nhiều và chưa đủ "ám ảnh thị giác". Phở chủ yếu được kể bằng lời thoại, bằng tranh luận, chứ không được "trình diễn" bằng hình ảnh thu hút. Trong khi phim ẩm thực thì cái quan trọng nhất là phải kích thích giác quan người xem mà!
Công bằng mà nói, phim không hề cẩu thả về mặt hình ảnh đâu. Nhiều khung hình được chăm chút kỹ, màu sắc đẹp, ánh sáng ấm, bố cục gọn gàng - đây là điểm cộng cho lần đầu Minh Beta làm đạo diễn. Không gian quán phở được dựng sinh động, có chiều sâu. Tuy nhiên tất cả mới chỉ dừng ở mức "đẹp mắt" chứ chưa đến mức "ngon mắt"
Phong cách hài "tiểu phẩm retro" - ưng thì ưng, không thì... mệt
Một điểm đặc trưng của phim là chất hài mang đậm tinh thần tiểu phẩm miền Bắc thời trước 2010. Nhịp thoại nhanh, biểu cảm cường điệu, cách tung hứng đều thiên về sân khấu hơn là sự tiết chế của điện ảnh. Với khán giả yêu thích hài truyền thống (đặc biệt các bác, các mẹ miền Bắc) thì đây có thể là điểm cộng vì gợi lại ký ức thời kỳ băng đĩa hài Tết ngày xưa.
Nhưng đặt trong bối cảnh phim điện ảnh hiện đại thì lối này bộc lộ khá nhiều hạn chế. Điện ảnh cần sự tiết chế, nhịp điệu và khoảng lặng, trong khi lối tiểu phẩm thì ưu tiên cao trào liên tục, mảng miếng nối tiếp mảng miếng. Một số miếng hài không thực sự phục vụ cho phát triển tâm lý nhân vật, tạo cảm giác tiếng cười như lớp vỏ bọc không cần thiết. Phim vì thế đôi lúc bị dài và có thể gây mệt cho ai không quen gu hài Bắc xưa
Diễn xuất: Có điểm sáng nhưng chưa đủ đồng đều
NS Xuân Hinh mang đến một ông Mùi đúng chất... Xuân Hinh! Cá tính, duyên dáng, thoại rõ ràng, thần thái sân khấu rất đặc trưng. Ông thể hiện vai diễn chắc tay và tròn trịa. Tuy vậy, nếu mong chờ một sự lột xác khi bước sang điện ảnh thì có thể sẽ hơi thất vọng. Nhân vật mang màu sắc "nghệ sĩ Xuân Hinh" nhiều hơn là một "ông Mùi" độc lập trong thế giới phim
Ngược lại, tuyến nhân vật trẻ lại tạo được sự cân bằng đáng kể! Sao nhí Bảo Nam (vai Sá Sùng) cực kỳ tự nhiên, hồn nhiên và là điểm sáng cảm xúc ở nhiều phân đoạn. Nét mộc mạc của bé đặc biệt cần thiết để đối trọng với các xung đột người lớn.
Thu Trang với kinh nghiệm điện ảnh dày dặn hơn so với dàn cast chủ yếu đến từ truyền hình và sân khấu cũng là người thể hiện sự tiết chế nhất. Diễn xuất của cô không phô trương nhưng đủ nội lực để giữ nhịp cảm xúc ở những đoạn cần lắng đọng, đỉnh điểm là khoảnh khắc tình mẫu tử ở gần cuối phim - cảnh này xem xong mắt hơi cay cay đấy
Dù vậy, ngoài ba gương mặt tạo dấu ấn rõ nét kể trên, dàn diễn viên phụ còn lại nhìn chung chỉ ở mức "hoàn thành nhiệm vụ". Họ góp phần làm đầy bối cảnh nhưng chưa có nhiều đất để khắc họa cá tính riêng. Không ít nhân vật xuất hiện rồi trôi qua khá nhanh, thiếu khoảnh khắc để khán giả thực sự nhớ đến.
Tổng kết: Có tâm nhưng chưa đủ tầm
Mùi Phở không phải phim dở đâu nha! Nó có ý tưởng đẹp, có tinh thần tôn vinh truyền thống rõ ràng và có những khoảnh khắc ấm áp phù hợp không khí Tết. Phim cũng có điểm sáng ở vài diễn viên và ở nỗ lực xây dựng câu chuyện gia đình không quá cực đoan.
Tuy nhiên, nhịp phim ồn ào, thiếu tiết chế trong việc đan xen bi - hài và việc khai thác yếu tố ẩm thực chưa tới khiến trải nghiệm chưa thật sự trọn vẹn. Xem xong có thể nhớ vài phân đoạn, vài câu thoại, nhưng cảm giác "thèm phở" hay day dứt sâu về câu chuyện gia đình lại chưa đủ mạnh
Nguồn: kenh14.vn
Nhưng mà... kết quả thì hơi bị lẫn lộn đó các bạn ơi
Điểm cộng: Không khí Tết + câu chuyện đời thường dễ thương
Phải công nhận phim tạo được vibe Tết Hà Nội khá ổn nha! Câu chuyện xoay quanh ông Mùi - bậc thầy phở bò gia truyền đang chuẩn bị Tết. Đối diện quán là hàng phở của ông Dần, vừa là đối thủ vừa là "frenemy" nhiều năm. Khi tuổi già đến, ông Mùi muốn truyền nghề cho cháu để giữ lại danh dự gia đình, nhưng con dâu lại muốn con mình tự do theo đuổi đam mê riêng. Drama thế hệ từ đó bắt đầu nổ!
Hà Nội những ngày giáp Tết được tái hiện với tone màu đỏ - vàng rực rỡ, bữa cơm sum vầy, gian bếp ấm cúng và phố cổ tấp nập check-in - cảm giác rất đã mắt luôn! Xung đột giữa việc giữ nghề truyền thống vs khát vọng tự do của thế hệ trẻ được xây dựng khá cân bằng, không ai đúng sai tuyệt đối. Ông Mùi lo lắng chính đáng, lớp trẻ cũng có lý do của mình. Về mặt thông điệp thì quá ổn áp!
Điểm trừ: Quá ồn ào, cảm xúc bị "bể" liên tục
Nhưng mà... cách kể chuyện lại hơi loạn đấy! Phim cứ dày đặc những màn tranh luận to tiếng, cãi nhau náo loạn rồi lại chuyển nhanh sang khóc lóc drama. Đặc biệt là nhân vật cô Luyến (Thanh Hương thủ vai) được miêu tả quá đà từ hình thể đến cách ăn nói, thay vì gây cười thì lại hơi... khó chịu
Phim cứ vừa đẩy cảm xúc lên thì lại chen hài vào, làm mạch cảm xúc bị gãy liên tục. Vừa sắp xúc động thì phải cười, vừa cười xong lại drama - kiểu này mệt lắm bạn ơi! Trong khi một bộ phim gia đình như này đáng lẽ cần nhiều khoảng lặng hơn: tiếng nước dùng sôi lăn tăn, ánh mắt day dứt giữa cha con, buổi sáng yên bình trong gian bếp... nhưng tổng thể lại quá ồn ào.
Nếu cắt bớt mấy đoạn cãi vã hài nhảm và dành thêm không gian cho cảm xúc lắng đọng, chắc phim sẽ chạm đến trái tim người xem hơn nhiều. Nhìn chung giống một chuỗi tiểu phẩm cảm xúc hơn là một tác phẩm điện ảnh được tính toán kỹ càng.
Phở đâu rồi ta?
Phim tên là Mùi Phở thì đương nhiên khán giả mong chờ phở sẽ là trung tâm cả về hình ảnh lẫn cảm xúc rồi! Phim có nhắc đến bí quyết gia truyền (đặc biệt là dùng mắm tôm để "đánh thức" mùi nước phở), có nói về danh dự nghề nghiệp và hồn cốt của bát phở như một di sản... Nghe thì nhiều lắm, nhưng về phần hình ảnh thì lại hụt hơi!
Những cảnh cận nước dùng sôi, xương ninh qua đêm, lát thịt bò thái mỏng, sợi phở trắng mềm... xuất hiện không nhiều và chưa đủ "ám ảnh thị giác". Phở chủ yếu được kể bằng lời thoại, bằng tranh luận, chứ không được "trình diễn" bằng hình ảnh thu hút. Trong khi phim ẩm thực thì cái quan trọng nhất là phải kích thích giác quan người xem mà!
Công bằng mà nói, phim không hề cẩu thả về mặt hình ảnh đâu. Nhiều khung hình được chăm chút kỹ, màu sắc đẹp, ánh sáng ấm, bố cục gọn gàng - đây là điểm cộng cho lần đầu Minh Beta làm đạo diễn. Không gian quán phở được dựng sinh động, có chiều sâu. Tuy nhiên tất cả mới chỉ dừng ở mức "đẹp mắt" chứ chưa đến mức "ngon mắt"
Phong cách hài "tiểu phẩm retro" - ưng thì ưng, không thì... mệt
Một điểm đặc trưng của phim là chất hài mang đậm tinh thần tiểu phẩm miền Bắc thời trước 2010. Nhịp thoại nhanh, biểu cảm cường điệu, cách tung hứng đều thiên về sân khấu hơn là sự tiết chế của điện ảnh. Với khán giả yêu thích hài truyền thống (đặc biệt các bác, các mẹ miền Bắc) thì đây có thể là điểm cộng vì gợi lại ký ức thời kỳ băng đĩa hài Tết ngày xưa.
Nhưng đặt trong bối cảnh phim điện ảnh hiện đại thì lối này bộc lộ khá nhiều hạn chế. Điện ảnh cần sự tiết chế, nhịp điệu và khoảng lặng, trong khi lối tiểu phẩm thì ưu tiên cao trào liên tục, mảng miếng nối tiếp mảng miếng. Một số miếng hài không thực sự phục vụ cho phát triển tâm lý nhân vật, tạo cảm giác tiếng cười như lớp vỏ bọc không cần thiết. Phim vì thế đôi lúc bị dài và có thể gây mệt cho ai không quen gu hài Bắc xưa
Diễn xuất: Có điểm sáng nhưng chưa đủ đồng đều
NS Xuân Hinh mang đến một ông Mùi đúng chất... Xuân Hinh! Cá tính, duyên dáng, thoại rõ ràng, thần thái sân khấu rất đặc trưng. Ông thể hiện vai diễn chắc tay và tròn trịa. Tuy vậy, nếu mong chờ một sự lột xác khi bước sang điện ảnh thì có thể sẽ hơi thất vọng. Nhân vật mang màu sắc "nghệ sĩ Xuân Hinh" nhiều hơn là một "ông Mùi" độc lập trong thế giới phim
Ngược lại, tuyến nhân vật trẻ lại tạo được sự cân bằng đáng kể! Sao nhí Bảo Nam (vai Sá Sùng) cực kỳ tự nhiên, hồn nhiên và là điểm sáng cảm xúc ở nhiều phân đoạn. Nét mộc mạc của bé đặc biệt cần thiết để đối trọng với các xung đột người lớn.
Thu Trang với kinh nghiệm điện ảnh dày dặn hơn so với dàn cast chủ yếu đến từ truyền hình và sân khấu cũng là người thể hiện sự tiết chế nhất. Diễn xuất của cô không phô trương nhưng đủ nội lực để giữ nhịp cảm xúc ở những đoạn cần lắng đọng, đỉnh điểm là khoảnh khắc tình mẫu tử ở gần cuối phim - cảnh này xem xong mắt hơi cay cay đấy
Dù vậy, ngoài ba gương mặt tạo dấu ấn rõ nét kể trên, dàn diễn viên phụ còn lại nhìn chung chỉ ở mức "hoàn thành nhiệm vụ". Họ góp phần làm đầy bối cảnh nhưng chưa có nhiều đất để khắc họa cá tính riêng. Không ít nhân vật xuất hiện rồi trôi qua khá nhanh, thiếu khoảnh khắc để khán giả thực sự nhớ đến.
Tổng kết: Có tâm nhưng chưa đủ tầm
Mùi Phở không phải phim dở đâu nha! Nó có ý tưởng đẹp, có tinh thần tôn vinh truyền thống rõ ràng và có những khoảnh khắc ấm áp phù hợp không khí Tết. Phim cũng có điểm sáng ở vài diễn viên và ở nỗ lực xây dựng câu chuyện gia đình không quá cực đoan.
Tuy nhiên, nhịp phim ồn ào, thiếu tiết chế trong việc đan xen bi - hài và việc khai thác yếu tố ẩm thực chưa tới khiến trải nghiệm chưa thật sự trọn vẹn. Xem xong có thể nhớ vài phân đoạn, vài câu thoại, nhưng cảm giác "thèm phở" hay day dứt sâu về câu chuyện gia đình lại chưa đủ mạnh
Nguồn: kenh14.vn