CaoDev8265
New member
Cơn mưa bão mấy hôm vừa rồi vừa "tát tỉnh" mình: hoá ra căn nhà mình vừa mua giống y như đang ngồi giữa biển khơi vì ngập nặng lắm luôn á
Năm nay mình 23 tuổi, mua nhà được có hơn 3 tháng thôi.
Thật ra trước giờ mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ sắm nhà đâu, vì nhiều lý do lắm. Thứ nhất, mình thấy sống thuê cũng ổn áp mà. Mỗi tháng chỉ tốn khoảng 3 củ là có chỗ ở xinh xỉu, tiện nghi đủ đầy rồi thì cần gì phải mua nhà cho phức tạp? Thứ hai, thẳng thắn luôn là mình không có tiền Gia đình mình tuy ổn định nhưng cũng không giàu đến mức có thể rút tiền tỷ mua nhà cho con cái trong tích tắc được. Còn mình với mức lương 13 triệu/tháng, thì chuyện mua nhà nghe như... khoa học viễn tưởng vậy á.
Cho đến cuối tháng 7 năm nay, mọi thứ đã đổi 180 độ.
Bắt đầu từ chuyện phải vật lộn tìm nhà vì conflict với chủ nhà cũ, phải dọn đi gấp. Rồi dịch kéo dài, phải mắc kẹt trong căn phòng trô chật chội. Thêm cả việc lên mạng xã hội thấy bạn bè cùng tuổi khoe được học bổng, mua xe, vào công ty xịn xò... Tất cả những thứ đó làm mình nghĩ: mình cũng phải có nhà để sống thoải mái và để flex sự thành công như mọi người Chỉ vậy thôi, mình quyết định đi mua nhà liền.
Khi quyết định mua nhà, mình có trao đổi với mẹ, nhờ support một ít về tài chính cũng như đi xem nhà cùng. Được mẹ ủng hộ, mình hăng hái liên hệ mấy bên môi giới, cày cuốc các group bất động sản để tìm "tổ ấm" trong mơ. Sau cả đống ngày miệt mài đi xem nhà rồi lắc đầu vì căn thì nhỏ xíu, căn thì không sổ, căn lại xa trung tâm vô cùng, cuối cùng mình cũng tìm được căn nhà "định mệnh".
Nghe buồn cười nhưng lúc đó tài khoản mình chỉ có đúng 1/6 giá trị căn nhà thôi Thế nhưng đứng trước một căn nhà tuy hơi cũ một tí, nhưng diện tích 77m2, 3 phòng ngủ, tuy nằm sâu trong hẻm nhỏ nhưng đi thông ra được 2 con đường lớn nhất nhì thành phố mà giá chỉ hơn 700 triệu - bằng 2/3 giá thị trường, mình thấy không thể bỏ lỡ!
Lúc đó tâm lý của mình là: căn nhà này quá "ngon", bỏ lỡ thì không kiếm được căn như vậy nữa đâu. Không đủ tiền thì vay ngân hàng thôi, dù sao "lãi ngân hàng tăng không nhanh bằng giá nhà" mà Những suy nghĩ đó cộng với lời "mật ngọt" của sales khiến một đứa sợ nợ như mình bất chấp vay tiền ngân hàng, gánh nợ trên đầu để "chốt đơn" căn nhà đầu tiên chỉ sau nửa tháng tìm kiếm.
11/8/2021 là ngày mình "chốt đơn", đặt cọc 50 triệu để chuẩn bị làm giấy tờ cho căn nhà đầu đời.
Để sở hữu căn nhà này, mình phải trả trước một khoản - số tiền này lấy từ việc bán 1 mảnh đất mẹ cho hồi còn đi học làm của hồi môn. Phần còn lại nhờ mẹ vay thế chấp bằng tài sản khác. Tổng cộng mình vay 400 triệu, trả dần trong 5 năm, mỗi tháng hơn 7 triệu một chút. Plan của mình là sửa lại căn nhà, cho thuê để có thu nhập trả nợ, như vậy lương mình hoàn toàn gánh nổi phần còn lại mà vẫn sống dư dả, vui vẻ
Thế nhưng mua nhà xong, đời không như mơ tẹo nào
Vì ảnh hưởng dịch bệnh, mọi hoạt động sửa nhà đều bị delay toàn bộ. Không sửa nhà tất nhiên cũng không có khoản thu nào từ việc cho thuê như mình nghĩ. Thời điểm đó, công việc cũng gặp vấn đề, thu nhập giảm sút. Dù ăn ở mẹ lo, mình vẫn rất vất vả mới xoay được tiền trả nhà mỗi tháng và có dư chút xíu cho chi tiêu thiết yếu.
Chuyện tiền nong chưa xong, đã có loạt vấn đề khác ập đến. Căn nhà mình mua tuy thông ra 2 con đường lớn nhưng lại ở hẻm quá nhỏ và dốc nên mùa mưa y như cực hình, ngập nặng hết ở trước nhà Việc sửa nhà ban đầu nghĩ chỉ sơn và lót sàn, giờ mới phát hiện muốn đẹp thì phải xây lại toàn bộ bếp và WC, đục tường để thêm ánh sáng cho phòng ngủ... Số tiền phải bỏ ra không hề nhỏ. Vừa dốc ví mua nhà, đang còn gánh nợ trên đầu, tiền đâu mà sửa giờ? Chắc căn nhà này phải bỏ trống lâu dài rồi đây ️
Áp lực lớn nhất của việc mua nhà chắc chắn đến từ tâm lý. Từ một đứa thích shopping, muốn trải nghiệm cuộc sống tự do, món nợ ngân hàng giờ như xiềng xích, trói buộc mình phải siết chặt chi tiêu, không được làm thứ mình thích. Ngày xưa nếu có vấn đề trong công việc, không ưng ý ở đâu mình có thể bất chấp nghỉ việc, tìm cơ hội mới vì còn trẻ, còn tự do. Giờ chỉ có thể bớt bốc đồng, khóc một trận rồi đi làm tiếp vì không làm thì không có tiền trả nợ Những thứ này lâu dần tích tụ, làm mình stress và cạn kiệt tinh thần kinh khủng. Sau 3 tháng mua nhà, mình chỉ còn 35kg - cân nặng đáng báo động với một cô gái 23 tuổi.
Đã có lúc mình nghĩ đến chuyện bán luôn căn nhà, tất toán mọi khoản nợ cho nhẹ đầu, giải thoát cho rồi dù chưa ở ngày nào. Nhưng mình không thể làm được. Mình sợ mẹ buồn, sợ người ta chê cười, sợ phải thừa nhận mình sai khi vội vàng mua nhà, sợ bán bây giờ thì lỗ nặng... Tất cả khiến mình cắn răng chịu đựng, tiếp tục cày cuốc để trả nợ. "Cũng may là vay có 5 năm, chứ 10-15 năm là tiêu đời rồi" - chính là câu mình tự nhủ mỗi ngày.
Đến giờ, mình đã giảm được áp lực nợ nần nhờ giảm bớt tiền góp mỗi tháng, kéo dài thời gian trả nợ bằng cách "cầu cứu" mẹ giúp đỡ thêm về tài chính. Nếu nói mình hối hận vì mua nhà ở tuổi này khi công việc chưa ổn định thì không đúng lắm. Cái làm mình hối hận nhất là không tìm hiểu kỹ lưỡng khi mua nhà để rồi ăn phải "bánh vẽ" của sales, mất cả đống tiền mà không ưng ý mấy
Còn lại, mua nhà ở tuổi 23 thật sự là một trải nghiệm mới mẻ và đáng nhớ. Một phần nhờ những khó khăn đó, có lúc mình tiêu cực nhưng phần lớn còn lại mình tích cực hơn, chủ động hơn trong công việc để có thêm nhiều cơ hội kiếm tiền, giảm áp lực nợ. Mình cũng bỏ được thói quen chi tiêu hoang phí, "vung tiền quá tay" hay thiếu là mượn nợ như trước. Mặt khác, sở hữu một tài sản giá trị khi còn trẻ cũng làm mình thấy mình trưởng thành, độc lập cả về tài chính lẫn cuộc sống hẳn. Mình cũng đỡ lo lắng, an tâm hơn về kinh tế rất nhiều
Nguồn: soha.vn