Mưa lũ cuốn trôi 2 con nhỏ: Mẹ gục bên bàn thờ gọi tên con không ngừng, ôm chặt cháu để nguôi nỗi đau

NangSusu5205

New member
Những ngày qua, xã Tuy An Đông (Đắk Lắk) chìm trong tang thương sau trận mưa lũ kinh hoàng Giữa dòng nước dữ cuồn cuộn, hai vợ chồng công nhân Nguyễn Duy Thanh và Lê Thị Trà My vừa mới về từ Bình Dương đã phải gánh chịu nỗi đau tột cùng khi mất đi cả hai con nhỏ - một bé lớp 7, một bé lớp 1 vào chiều 19/11.

Cơn mưa lũ kéo dài khiến nhiều gia đình bị cô lập, tài sản hư hỏng nặng nề. Nhưng không gì đau thương bằng việc hai đứa trẻ manh non bị cuốn trôi trong dòng nước lũ, để lại nỗi đau khôn nguôi cho gia đình và cả vùng quê nghèo.

Khoảnh khắc định mệnh giữa dòng lũ

Bà Nguyễn Thị Kim Quang vẫn nhớ như in những phút cuối cùng trước khi hai cháu ngoại gặp nạn. Bà nghẹn ngào kể lại: "Nước lũ dâng cao, hai cháu được đưa lên trên gác, ông ngoại mang thang đến cho hai chị em leo lên. Sau đó ông ngoại còn đưa cả mì tôm, sữa lên. Hai chị em ăn hết gói mì tôm khô rồi đi ngủ".

eb4c3f77d4484ae57ea7.jpg


Đến gần 3 giờ chiều, khi em nhỏ còn say giấc, đứa lớn bất ngờ thức dậy khi nghe tiếng dượng Hai gọi. Dượng muốn đưa hai cháu đi, nhưng bà ngoại lưỡng lự vì nước lũ vẫn đang dâng cao.

"Tôi có nói, nước lớn để cho hai cháu ở nhà ngoài này, nhưng dượng Hai vẫn kiên quyết, trấn an 'Không sao đâu, con biết bơi mà'."

054f12aebb1df0135795.jpg


Chị Ngân - người em dâu - tận mắt chứng kiến khoảnh khắc chiếc xuồng bị lật. Chị la lên trong tuyệt vọng: "Trời ơi, cứu chồng, cứu cháu, cứu cháu tôi!".

4530d499c532c2e13850.jpg


Thế nhưng chỉ vài phút sau khi di chuyển ra khỏi nhà, dòng nước dữ đã cuốn trôi cả ba người

"Mới ra khỏi đây cỡ 10 phút, con bé Ngân nó gọi điện thoại. Tôi biết là có chuyện rồi, khi vừa mới hỏi 'sao đó' thì nó khóc la lên rồi nói: 'Mẹ ơi, chồng con, cháu con chết dưới sông rồi mẹ ơi. Ghe đang ụp, sóng đang đánh trôi đi'."

Người mẹ gục bên bàn thờ, gọi tên con không ngừng

Khi nghe tin dữ, hai vợ chồng đang làm công nhân ở Bình Dương đã tức tốc tìm mọi cách về nhà. Cảnh tượng khi về đến khiến ai cũng phải xót xa.

fd0e29963beab418a9d7.jpg


Chị My nằm cạnh bàn thờ hai đứa nhỏ, đôi mắt đỏ hoe không rời màn hình điện thoại. Chị liên tục vuốt ve tấm hình các con, như thể chỉ cần chạm vào đó thôi là có thể cảm nhận hơi ấm của chúng thêm một lần nữa.

4b216b5398637f32560f.jpg


7172ff9a164da99ea150.jpg


"Mẹ nó cứ nằm miết vậy, cứ xem hình tụi nhỏ rồi hôn miết để nguôi ngoai nỗi nhớ con," bà ngoại đau đớn nói.

Nỗi đau quá lớn khiến chị My liên tục gọi tên các con, rồi ôm chặt đứa cháu trai như tìm sự an ủi. "Khang ơi! Lại đây cho dì tư ôm miếng để dì Tư đỡ nhớ hai em với...", tiếng chị My vừa nghẹn ngào vừa run rẩy, như thể mỗi chữ bật ra đều mang theo cả một phần tim gan bị xé nát.

Ba mẹ chị dù tuổi cao sức yếu cũng gắng gượng lo nhang khói cho các cháu. Người mẹ trẻ không nói thành lời, chỉ bật khóc mỗi khi có ai hỏi thăm

Người cha lặng lẽ, nước mắt tuôn dài

43d8e5e22da393bd4a1b.jpg


Trong khi đó, anh Thanh ngồi lặng lẽ bên ngoài sân. Người đàn ông từng là trụ cột gia đình giờ đây không giấu nổi những giọt nước mắt. Anh đưa mắt nhìn ra xa, dường như tìm kiếm hình ảnh hai con trong ký ức, thỉnh thoảng đưa tay gạt ngang những giọt nước mắt.

dd378dfd50a042fbbc48.jpg


Những ký ức về bọn trẻ - tiếng cười, những bữa cơm, những câu hỏi vu vơ ùa về trong tâm trí anh, chồng chất nỗi đau tột cùng. Mỗi lần nhấc tay gạt ngang giọt nước mắt lăn dài trên má, anh như muốn giữ lấy chút sức lực cuối cùng để không gục ngã hoàn toàn.

Đôi mắt anh Thanh đỏ hoe, ẩn chứa cả nỗi bất lực và tình thương vô bờ bến dành cho gia đình. Trong cơn tang thương này, anh không còn là trụ cột mạnh mẽ thường ngày, mà là người cha, người chồng đau đớn thấm thía từng khoảnh khắc mất mát, nhưng vẫn cố gắng hiện diện để trở thành điểm tựa tinh thần duy nhất cho những người còn lại.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top