Mua chung cư "thân thiện với thú cưng", giờ như sống giữa sở thú, sân chơi không khác gì nhà vệ sinh: Tôi rất mệt mỏi luôn!

Mình không hề ghét chó mèo nha, nhưng thật sự không thể nào thông cảm được cho mấy hàng xóm thiếu ý thức này luôn ý!

Mình còn nhớ cái ngày đầu tiên đặt chân đến đây - dự án chung cư được quảng cáo xịn xò với những mỹ từ về không gian sống hiện đại, tiện nghi, và đặc biệt là "thân thiện với thú cưng", cộng thêm khu vực sân chơi chung rộng rãi, an toàn cho cư dân nữa. Tất tần tật làm mình nhanh chóng cho dự án này vào "danh sách cân nhắc" ngay lập tức.

Sau khi lượn qua vài dự án khác, mình quyết định chốt mua 1 căn chung cư ở dự án này vì rất nhiều lý do. Đầu tiên là mức giá vừa vặn với túi tiền, tiếp theo là việc chốt mua xong là có ngay sổ hồng cầm trong tay, yên tâm phết luôn. Còn tiện ích hay không gian thì thật sự, mình cũng chẳng tìm ra điểm gì để chê cả.

Nhưng thực tế ê ối ơi, sau vài tháng sinh sống, tất cả những viễn cảnh mình mường tượng lại biến thành một gam màu xám xịt bởi sự vô ý thức đến khó tin của một bộ phận cư dân.

84533d4561a3314c9c28.png


Mỗi buổi chiều muộn hoặc buổi tối, khi xuống sân tản bộ vài vòng cho giãn gân cốt, mình lại phải đối mặt với một "chiến trường" đầy những bãi "địa lôi sinh học" của các boss chó mèo. Những "bãi địa lôi" này đủ size, đủ hình thù, từ khô quắt đến còn tươi nguyên, nằm chình ình trên lối đi, lẫn trong cả thảm cỏ. Chỉ cần một giây lơ là là coi như đi tong một đôi dép, phải chân đất mà lên nhà luôn. Đi dạo buổi sáng thì còn quan sát được, chứ đi dạo buổi tối thì thật sự không khác gì đi "dò mìn", bảo là đi tản bộ thư giãn nhưng thực tế thì căng thẳng muốn xỉu!

Điều đáng nói là tình trạng này diễn ra công khai và thường xuyên cmnr. Mình không ít lần chứng kiến cảnh những chủ thản nhiên dắt boss chó của mình đi dạo, để mặc chúng "giải quyết nỗi buồn" ở bất cứ đâu, rồi sau đó ung dung bước đi như không có chuyện gì xảy ra. Thậm chí, có những người còn chẳng thèm rọ mõm hay đeo dây dắt cho thú cưng, chúng cứ nhảy chồm lên những em nhỏ đang chơi đùa, mình nhìn mà thấy thót tim dùm các bé.

Sự bực bội trong mình cứ tích tụ theo từng ngày, theo từng lần phải né những "bãi địa lôi" kiểu ấy. Nhiều lần mình đã góp ý nhẹ nhàng với những người chủ mà mình bắt gặp, nhưng đổi lại thường là những ánh mắt khó chịu, những lời lẽ cãi lại hoặc thậm chí là phớt lờ hoàn toàn. Mình tự hỏi, liệu họ có bao giờ nghĩ đến cảm giác của những người khác khi phải sống trong một không gian công cộng đầy "rác thải" kiểu này không? Tự hỏi tự trả lời thôi, chứ mình biết là người có ý thức, chẳng ai lại làm vậy...

Khoảng sân chơi mà mình từng kỳ vọng là "lá phổi xanh" của chung cư, giờ lại trở thành một nỗi ám ảnh, một biểu tượng của sự thiếu văn minh và vô trách nhiệm. Mỗi bước chân đặt xuống là một sự dè chừng, chán đời quá đi! ‍♀️

Sau những ngày tháng âm thầm chịu đựng và những lần góp ý không mấy hiệu quả, mình nhận ra rằng để giải quyết vấn đề này một cách triệt để, cần có sự chung tay và phối hợp đồng bộ từ nhiều phía.

b158ed03342ca84fede6.png


Đầu tiên, mình tìm đến Ban Quản lý (BQL) với tinh thần xây dựng cực kỳ. Mình trình bày một cách lịch sự và chi tiết về tình trạng mất vệ sinh nghiêm trọng tại khu vực sân chơi, kèm theo những hình ảnh "bằng chứng" chân thực mà mình đã ghi lại được trong những lần dạo bộ mà bất đắc dĩ phải chân đất về nhà. Mình đề xuất BQL tăng cường tuyên truyền bằng cách in các biển nhắc nhở bắt mắt, đặt ở những vị trí dễ thấy trong sân và thang máy. Mình cũng gợi ý về việc thông báo trên group cư dân online, kêu gọi ý thức tự giác của những người nuôi thú cưng.

Tuy nhiên, phản hồi từ BQL lại khiến mình không khỏi thất vọng vô cùng. Họ ghi nhận ý kiến của mình một cách hời hợt, hứa hẹn sẽ xem xét nhưng tình trạng đó vẫn chưa được khắc phục triệt để. Những thông báo trên group cư dân thì nhanh chóng bị trôi đi giữa vô vàn những tin tức khác. ‍

Không nản lòng, mình chuyển sang một chiến thuật khác. Mình bắt đầu chủ động tiếp cận những chủ nhân mà mình bắt gặp đang thản nhiên để chó phóng uế mà không dọn dẹp, cố gắng mở lời một cách nhẹ nhàng, lịch sự, chia sẻ về sự bất tiện và những lo ngại về vệ sinh chung. Nếu họ không tiếp thu, mình sẽ chụp ảnh họ từ sau lưng cùng thú cưng, rồi đăng lên group cư dân! Đảm bảo không lộ mặt chủ nhưng nhận diện được thú cưng, thì ai cũng biết cả ha.

Có lần, mình còn mạnh dạn đăng một bài viết lên group cư dân, chia sẻ một cách chân thành và thẳng thắn về nỗi bức xúc của mình, kèm theo những hình ảnh "biết nói". Mình hy vọng sẽ khơi gợi được sự đồng cảm và thay đổi nhận thức của mọi người. Song song với đó, mình cũng tự mình làm gương cho mọi người nè. Mỗi khi xuống sân, mình luôn mang theo vài chiếc túi nilon. Nếu bắt gặp "sản phẩm" nào đó còn "tươi", mình lặng lẽ nhặt bỏ vào túi, dù đó không phải là "thành quả" của thú cưng nhà mình.

Cố gắng như vậy trong khoảng 1-2 tháng, mình bắt đầu thấy khu vực sân chơi có vẻ "trong lành" hơn rồi đó, dù rằng thi thoảng vẫn có 1 vài bãi "địa lôi sinh học" nhưng so với ngày xưa thì rõ là số lượng đã khiêm tốn đi nhiều lắm luôn!

77bcaeac3283977d79f6.jpg


f19551f9ca3bbb0d976b.jpg


c34a8562e0c89158fef2.png


04aeab7529be970f63a9.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top