CrushQuocDan
New member
Lương tầm 18–30 củ/tháng trong 5 năm, không "jump" lương ngoạn mục gì cả. Nhưng năm nào cũng mua được ít nhất 1 chỉ vàng, có năm được 2 chỉ luôn á!
Năm 28 tuổi, mình mua 1 chỉ vàng đầu tiên. Không phải vì hiểu biết về đầu tư hay sợ lạm phát đâu nha. Lý do đơn giản lắm: muốn ép bản thân giữ tiền thay vì "xài hết sạch bay" mỗi tháng Lúc đó mình là nhân viên văn phòng bình thường ở Hà Nội, lương khoảng 20 củ/tháng.
Không nợ nần gì, cũng không thiếu thốn, nhưng cuối tháng hầu như số dư = 0. Tiền đi đâu mất? Chính mình cũng không biết luôn Từng thử gửi tiết kiệm, nhưng cứ thấy cần mua điện thoại mới, book tour du lịch, hay đơn giản là "tháng này hơi nghẽn" là rút liền. Vàng thì khác. Nghĩ là đã mua vàng rồi thì sẽ ngại bán lắm, nên mình đặt một deal với bản thân: mỗi năm mua ít nhất 1 chỉ vàng, coi như một "achievement" để check kỷ luật tài chính.
Năm đầu tiên phải cày gần 3 tháng mới đủ tiền mua. Lúc cầm miếng vàng nhỏ xíu trên tay, mình không thấy mình "giàu" lên đâu, chỉ thấy... nhẹ đầu thôi. Lần đầu tiên giữ được một khoản tiền mà không "bay màu". Từ đó, tự tạo cho mình một áp lực vừa đủ: nếu cuối năm không mua được 1 chỉ vàng = mình đã xài quá tay rồi đó
Thu nhập trong 5 năm dao động từ 18–30 triệu/tháng, không có cú "breakthrough" nào cả. Nhưng năm nào cũng mua được ít nhất 1 chỉ, có năm mua 2 chỉ khi có thưởng. Sau 5 năm, tổng cộng được 7 chỉ vàng. Hỏi lời bao nhiêu thì thật ra mình không theo dõi sát lắm. Giá vàng có lên có xuống, nhưng điều thay đổi lớn nhất không nằm ở con số đó.
Điều thay đổi chính là cách mình xài tiền. Mỗi lần định mua món đồ không thực sự cần thiết, trong đầu tự động bật mode tính toán: món này = nửa chỉ vàng, món kia = 3 tháng tiết kiệm Cảm giác "đã hứa mua vàng" khiến mình bớt shopping bốc đồng. Không phải vì keo kiệt nha, mà vì có một mục tiêu "nhìn thấy sờ được".
Trước đây tiền tiết kiệm chỉ là một con số trong app ngân hàng, dễ "tan biến" vô cùng. Vàng thì nằm đó, không bật notification khuyến mãi, không khiến mình bấm "Đặt hàng" lúc 11 giờ đêm Có năm công ty cắt thưởng, chi phí sinh hoạt tăng, suýt bỏ qua lời hứa với mình. Nhưng cuối cùng vẫn xoay xở để mua đủ 1 chỉ. Không phải vì vàng quan trọng hơn mọi thứ, mà vì không muốn quay lại vibe "lương về rồi lại hết sạch".
Sau 5 năm, thứ mình có được không chỉ là vài chỉ vàng. Mình có kỷ luật, có cảm giác kiểm soát, và có một "vùng đệm" nho nhỏ đủ để không panic nếu có chuyện bất ngờ xảy ra
Mình không dám nói mua vàng là cách đầu tư tối ưu cho tất cả mọi người. Nhưng với mình, nó là một "anchor" đủ cứng để không phá vỡ cam kết tiết kiệm của bản thân. Điều thay đổi lớn nhất không phải là tài sản tăng bao nhiêu, mà là mình không còn sống trong trạng thái tiền lương chỉ là thứ "đi ngang qua" tài khoản nữa
Nguồn: kenh14.vn
Năm 28 tuổi, mình mua 1 chỉ vàng đầu tiên. Không phải vì hiểu biết về đầu tư hay sợ lạm phát đâu nha. Lý do đơn giản lắm: muốn ép bản thân giữ tiền thay vì "xài hết sạch bay" mỗi tháng Lúc đó mình là nhân viên văn phòng bình thường ở Hà Nội, lương khoảng 20 củ/tháng.
Không nợ nần gì, cũng không thiếu thốn, nhưng cuối tháng hầu như số dư = 0. Tiền đi đâu mất? Chính mình cũng không biết luôn Từng thử gửi tiết kiệm, nhưng cứ thấy cần mua điện thoại mới, book tour du lịch, hay đơn giản là "tháng này hơi nghẽn" là rút liền. Vàng thì khác. Nghĩ là đã mua vàng rồi thì sẽ ngại bán lắm, nên mình đặt một deal với bản thân: mỗi năm mua ít nhất 1 chỉ vàng, coi như một "achievement" để check kỷ luật tài chính.
Năm đầu tiên phải cày gần 3 tháng mới đủ tiền mua. Lúc cầm miếng vàng nhỏ xíu trên tay, mình không thấy mình "giàu" lên đâu, chỉ thấy... nhẹ đầu thôi. Lần đầu tiên giữ được một khoản tiền mà không "bay màu". Từ đó, tự tạo cho mình một áp lực vừa đủ: nếu cuối năm không mua được 1 chỉ vàng = mình đã xài quá tay rồi đó
Thu nhập trong 5 năm dao động từ 18–30 triệu/tháng, không có cú "breakthrough" nào cả. Nhưng năm nào cũng mua được ít nhất 1 chỉ, có năm mua 2 chỉ khi có thưởng. Sau 5 năm, tổng cộng được 7 chỉ vàng. Hỏi lời bao nhiêu thì thật ra mình không theo dõi sát lắm. Giá vàng có lên có xuống, nhưng điều thay đổi lớn nhất không nằm ở con số đó.
Điều thay đổi chính là cách mình xài tiền. Mỗi lần định mua món đồ không thực sự cần thiết, trong đầu tự động bật mode tính toán: món này = nửa chỉ vàng, món kia = 3 tháng tiết kiệm Cảm giác "đã hứa mua vàng" khiến mình bớt shopping bốc đồng. Không phải vì keo kiệt nha, mà vì có một mục tiêu "nhìn thấy sờ được".
Trước đây tiền tiết kiệm chỉ là một con số trong app ngân hàng, dễ "tan biến" vô cùng. Vàng thì nằm đó, không bật notification khuyến mãi, không khiến mình bấm "Đặt hàng" lúc 11 giờ đêm Có năm công ty cắt thưởng, chi phí sinh hoạt tăng, suýt bỏ qua lời hứa với mình. Nhưng cuối cùng vẫn xoay xở để mua đủ 1 chỉ. Không phải vì vàng quan trọng hơn mọi thứ, mà vì không muốn quay lại vibe "lương về rồi lại hết sạch".
Sau 5 năm, thứ mình có được không chỉ là vài chỉ vàng. Mình có kỷ luật, có cảm giác kiểm soát, và có một "vùng đệm" nho nhỏ đủ để không panic nếu có chuyện bất ngờ xảy ra
Nguồn: kenh14.vn