GauTutu4609
New member
Như đã hẹn, team mình đã một ngày đi theo chân những người buôn lậu ở vùng biên và chứng kiến toàn bộ "drama" luôn
Khác hẳn với mấy anh phu khuân vác ở Hà Nội hay Sài Gòn nhé, bên này chủ yếu là chị em phụ nữ cả đấy!
Họ đến từ khắp mọi miền đất nước, mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện riêng. Nhưng cuối cùng thì ai cũng vì cơm áo gạo tiền hàng ngày mà phải liều mạng, dấn thân vào những chỗ nguy hiểm, đôi khi còn phải "đối đầu" với pháp luật để kiếm sống...
Mất khoảng 3 tiếng từ Hà Nội lên thành phố Lạng Sơn, rồi hơn nửa tiếng nữa từ thành phố lên Đồng Đăng, cuối cùng team mình cũng đến điểm hẹn rồi.
Nhờ anh bạn giới thiệu, chúng mình được vào làm phu cho ông chủ tên Quân. Quân gốc Hải Dương, năm 1991 lên đây làm cửu vạn rồi từ đó "phất" lên nhanh lắm luôn.
Căn nhà cấp bốn của Quân thuê nằm kế bên khu vực hang Dơi, chắn ngay trước muôn vàn con đường tiểu ngạch sang vùng Vạn Tường (Quảng Tây – Trung Quốc).
Quân nhìn chúng mình bằng ánh mắt khá "dò xét", ông chủ kiệm lời ra giá luôn: "Mỗi chuyến được bốn mươi ngàn, nếu để mất hàng phải đền đấy nhé. Hôm nay chạy hàng quần áo, găng tay, tất...".
Sau khi giao việc xong, Quân gọi một bà tên Thi dẫn chúng mình ra phía sau căn nhà rồi đưa cho một cuộn dây thừng để buộc và vác hàng.
Cuộn chiếc dây do bà Thi đưa cho vào người, chúng mình theo chân dòng người đang tấp nập ngược xuôi của những người làm dân phu.
Con đường rừng của dân làm phu
Con đường phải vượt dài chừng gần hai cây số, qua một quả đồi dốc, cây cối thưa thớt lắm.
Thỉnh thoảng trên đường đi lại xuất hiện mấy người làm nhiệm vụ cảnh giới, giám sát bọn cửu vạn và đặc biệt là các cơ quan chức năng đi tuần. Nếu thấy có hiện tượng lạ sẽ vào cuộc can thiệp hoặc thông qua hệ thống bộ đàm báo cho dân phu biết để mà tránh dân phòng.
Ngoài cánh "chim lợn" cảnh giới này ra, trên quãng đường đồi còn có rất nhiều người đứng chắn thu tiền "lộ phí đi qua đất nhà họ" nữa
Mỗi lần đi qua, bọn cửu vạn lại phải "mua vé" 2.000 đồng. Theo nhẩm tính thì trên quãng đường gần hai cây số này có tới tám người đứng ra "thu thế đất" luôn.
Theo lời kể của Bân - một cửu vạn có thâm niên làm cho ông chủ Quân đã gần mười năm cho biết: "Chủ yếu bọn thu thuế đất ở đây đều được các ông chủ thuê luôn làm chân "chim lợn".
Một công đôi ba việc, mỗi tháng ngồi chơi cũng thu về hàng vài triệu đồng. Chẳng như dân cửu đâu, nếu chẳng may gặp dân tuần, không chạy kịp, bị bắt mất hàng thì coi như mất đứt vài ngày công".
Chỉ cách cửa khẩu Vạn Tường chừng gần 100m là điểm tập kết hàng rồi. Hàng hóa được tập kết nơi đây đủ thứ trên đời: hàng điện tử điện lạnh, quần áo, chăn màn và đôi khi còn có cả tiền giả nữa...
Ở đây, dân cửu vạn có hai nhóm, một là nhóm người mang hàng từ Trung Quốc về qua những con đường tiểu ngạch đến điểm tập kết hàng rồi chuyển cho nhóm thứ hai mang về.
Con đường mang hàng về cũng khá gian nan và vất vả, phần lớn người mang vác hàng đều là phụ nữ, trẻ em. Chỉ rất ít những người đàn ông như Bân làm nghề này.
Bân kể: "Người như Bân đi làm phu khuân vác ở đây rất ít bởi phần lớn là họ đi chạy xe chở hàng về thành phố. Phần lớn công việc vận chuyển hàng từ bên kia về đây đều là do cánh phụ nữ đảm nhiệm, một phần do không có vốn, một phần công việc chở hàng cũng khá vất vả và nguy hiểm. Nếu gặp lúc "thông đường" thì không sao, nhưng đường "tắc" thì phải chạy thật nhanh để khỏi mất hàng".
Nguồn: soha.vn