MeoKiki4348
New member
Có những món ăn mà chỉ cần cắn một miếng là cả tuổi thơ ùa về luôn ý Nếu bên ta có kẹo lạc, kẹo dồi hay mấy thanh kẹo bỏng gạo giòn tan bán ở cổng chợ thì người Giang Tây (Trung Quốc) lại flex với "Đông Mễ Đường" – món kẹo gạo trắng như tuyết, giòn xốp và ngọt thanh cực phẩm luôn!
Vào những ngày cuối năm lạnh tê tái, lúc nhà mình lo chuẩn bị mứt gừng, mứt bí cho Tết thì ở vùng đất Phong Thành (Giang Tây), các bếp lò rang gạo cũng bắt đầu bùng cháy rồi nè Mùi thơm của gạo nếp mới, trộn với hương mạch nha ngọt ngào lan khắp ngõ ngách, báo hiệu mùa "Đông Mễ Đường" - kẹo gạo Phong Thành đã về rồi đây!
Không chỉ là món ăn vặt đơn thuần đâu nhé, thức kẹo "trắng như tuyết, giòn như sương" này còn là nhân chứng lịch sử, là sợi dây kết nối ký ức của bao thế hệ. Và đâu đó, ta lại thấy nó quen quen giống những món quà quê mộc mạc của Việt Nam mình đến lạ kỳ Hãy pha một ấm trà nóng, cùng ngồi nghe câu chuyện về hạt gạo "xuyên không" qua 6 thế kỷ này nha!
Nhìn thoáng qua thì kẹo gạo Phong Thành trông khá giống bánh cốm gạo hay kẹo bỏng nếp của ta, nhưng plot twist là câu chuyện đằng sau nó lại drama hơn nhiều đó Người Phong Thành kể rằng món kẹo này ra đời từ thời nhà Minh, gắn liền với danh tướng Đặng Tử Long – một vị tướng huyền thoại!
Hồi đó, để binh sĩ có đủ lương thực gọn nhẹ mang theo khi hành quân đánh trận, vị tướng quân đã nghĩ ra cách phơi khô cơm nếp, rang lên thành bỏng gạo, rồi trộn với nước đường mạch nha, cắt thành từng miếng nhỏ vuông vức. Món "lương khô" dã chiến ấy được gọi là "Tiểu Thiết" (miếng cắt nhỏ) đó! Nó đã theo chân những người lính đi qua bao mùa sương gió, trở thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng ý chí chiến đấu của họ.
Đến thời nhà Thanh, trong một lần vi hành xuống Giang Nam, vua Càn Long tình cờ ghé qua một tiệm điểm tâm ở Phong Thành và thử món này. Vị ngọt thanh tao, độ giòn xốp tan ngay trong miệng của thứ bánh dân dá đã khiến vị hoàng đế phải xuýt xoa luôn Vua thốt lên bốn chữ "Hương, Ngọt, Xốp, Giòn" và từ đó, "Giang Nam Tiểu Thiết" lên hạng thành cống phẩm tiến vua, danh tiếng vang dội khắp nơi!
Tại sao gọi là "Đông Mễ Đường"? Chữ "Đông" ở đây chính là mùa Đông á! Tên gọi này xuất phát từ quy trình chế biến cực kỳ công phu và phụ thuộc vào thời tiết của người xưa. Để làm ra miếng kẹo chuẩn vị, người thợ phải chọn loại gạo nếp cái hoa vàng thượng hạng (tương tự như nếp cái hoa vàng của Việt Nam nha), loại lúa có thời gian sinh trưởng lên tới 130 ngày để hạt gạo tròn mẩy, dẻo thơm chuẩn chỉnh!
Gạo sau khi đồ thành xôi, sẽ được phơi dưới cái nắng hanh hao và cái lạnh buốt giá của mùa đông để hạt gạo "đóng băng", se lại, tích tụ tinh hoa đất trời
Người thợ già ở Phong Thành bảo rằng: "Làm nghề này không vội được đâu. Lệch lửa 3 giây là hỏng mẻ gạo, mạch nha kéo chưa tới 3 thước là chưa đủ độ dẻo". Thế mới thấy, đằng sau miếng kẹo vuông vức là cả một nghệ thuật của sự kiên nhẫn và tỉ mỉ cực kỳ respect luôn!
Nguồn: kenh14.vn