Mới thất nghiệp nửa tháng, mẹ chồng đã "phủ đầu" mỗi ngày đến mức tôi muốn "bật" mà không "bật" được

NaNho6236

New member
Ờm thì... hơn nửa tháng trước mình nghỉ việc, chứ nói thất nghiệp nghe hơi buồn Lý do thì đơn giản thôi: toxic workplace chuẩn không cần chỉnh! Đồng nghiệp thì drama liên tục, sếp thì bắt OT như cơm bữa mà lương vẫn y chang. Lúc đó nghĩ ez thôi, nghỉ tạm để lấy lại năng lượng, sau tìm chỗ khác cũng được mà. Nhưng giờ ngồi đây mới vỡ lẽ: thất nghiệp khi đã lập gia đình thì khác hẳn với hồi còn FA tha hồ tự do

Mẹ chồng mình - bà Hồng - thì nổi tiếng cả xóm vì cái miệng "không ngừng nghỉ" ấy mà. Hồi mới làm dâu bà còn cố giữ ý tứ, giờ thì thẳng thừng luôn chứ không vòng vo. Sáng nay mình đang ngồi lướt các trang tuyển dụng thì bà từ ngoài sân bước vào, tay chống nạnh, giọng cao vút: "Đào ơi! Cái chổi nhà mình đâu rồi? Chị ngồi đấy từ sáng giờ không động đậy, cái nhà thì như bãi chiến trường".

Mình ngẩng lên nhìn bà với biểu cảm "hả dạ?". Hello?? Chiều hôm qua mình vừa quét dọn lau chùi cả buổi mà, có bừa bãi gì đâu ạ Định phân bua thì bà đã chống cây chổi xuống sàn "cộp" một cái nghe đau tai, rồi liếc mình kiểu sắc lẹm: "Chồng đi làm, vợ ở nhà không kiếm được đồng nào thì phải biết đường dọn dẹp cho sạch sẽ. Đừng có mà ngồi không rồi đợi chồng nuôi. Tôi sinh anh Toàn ra không phải để đi làm còng lưng nuôi người khác".

2ce8854950706a59c304.jpg


Mình cắn môi, cố nhịn cơn tức, cầm điện thoại đứng dậy bước nhanh vào bếp. Chưa kịp ngồi xuống thì bà đã theo vào, vừa rửa ấm nước vừa lầm bầm: "Tôi thấy chị càng ngày càng lười, không chịu đi tìm việc mới, định ở nhà ăn bám chồng hả?".

Mình thở dài, cố nhắm mắt lại để không bật lại luôn. Chưa tìm được việc mới đâu phải vì lười đâu ạ?? Ngành mình đang vào mùa ít tuyển dụng, với lại mình cũng muốn tìm một chỗ làm ổn định hơn, không phải vắt kiệt sức như trước nữa. Nhưng giải thích với bà thì khác nào đổ nước vào lá khoai

Trưa nay, mình dọn cơm xong, mời bà ra ăn. Bà nhìn mâm cơm, môi nhếch nhẹ: "Có mấy món này thôi à? Ở nhà cả ngày mà chỉ nấu được thế này, chắc lại lên mạng lướt đủ thứ mà không lo nội trợ chứ gì".

Mình ngồi xuống, gắp miếng thịt vào bát, mắt liếc về phía bà, lòng sôi lên như nồi canh đang bốc khói: "Mẹ muốn ăn gì thì cứ nói, lần sau con nấu cho".

Bà đặt đũa xuống, thở dài thườn thượt: "Tôi không khó tính, nhưng vợ ở nhà phải biết chăm chồng cho tử tế, chứ cứ như mày thì làm sao giữ được chồng?".

Mình lặng thinh, cố nuốt miếng cơm nghẹn đắng. Lúc ấy, mình chợt nhớ đến mẹ mình, nghĩ đến căn nhà nhỏ bên ngoại, nơi mình từng thoải mái ăn bữa cơm đạm bạc mà không cần lo bị ai phán xét

Tối đến, anh Toàn về, thấy mình lặng lẽ ngồi ở một góc, anh xoa vai, cười trêu: "Lại bị mẹ mắng à? Thôi, chịu khó một thời gian, tìm được việc rồi mẹ sẽ bớt nói".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top