Mỗi tháng tôi chơi hết 10 triệu chỉ để... nghỉ việc nhà, nghe hơi sốc nhưng đáng từng đồng!

10 triệu/tháng chỉ để không phải làm việc nhà nghe có vẻ "chảnh" lắm đúng không? Nhưng với một mẹ bỉm hai con luôn nghĩ "cố thêm tí nữa là xong", đó lại là cách để giữ lại thời gian và sự bình yên cho chính mình nè!

62b514ff2d42ae0a7e27.jpg


Nếu gặp tôi mấy năm trước, bạn sẽ thấy một phiên bản hoàn toàn khác á. Tôi thuộc team "cố lên là xong" điển hình. Nhà bừa? Dọn tí là xong. Bát đĩa chồng núi? Rửa 15 phút là xong. Quần áo chưa gấp? Tranh thủ lúc cày phim làm luôn là xong mà

Năm nay tôi 33 tuổi, có hai đứa nhóc. Công việc linh hoạt thời gian, chồng cũng thế. Nghe qua thì ai cũng nghĩ đây là jackpot rồi. Không phải chấm công, không phải ngồi văn phòng từ sáng đến chiều, tự xếp thời gian thoải mái.

Nhưng mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu, "linh hoạt" đôi khi có nghĩa là công việc có thể ập vào bất cứ lúc nào luôn

Có những buổi sáng tôi vừa đưa con đi học, vừa bắt máy xử lý công việc. Có hôm đang ngồi chơi với con thì phải mở laptop trả mail gấp. Chồng tôi có ngày 5 giờ chiều đã về, nhưng cũng có những hôm 9-10 giờ tối mới về vì khách hàng phát sinh việc đột ngột.

Và vì nghĩ mình chủ động được thời gian, tôi tự nhận trách nhiệm phải làm hết mọi thứ.

82a1b09cdda948f8b85c.jpg


Nhà tôi có máy rửa bát đấy nhé. Nhưng trước khi xếp vào máy, tôi vẫn tráng qua từng cái vì sợ dầu mỡ còn bám. Có máy sấy quần áo, nhưng tôi vẫn thích phơi vì nghĩ quần áo thơm hơn. Có robot hút bụi, nhưng nhiều hôm robot chạy xong, tôi vẫn đi lau lại vì thấy chưa đủ sạch ✨

Thậm chí những ngày quá mệt, thay vì order đồ ăn, tôi vẫn đứng trước tủ lạnh suy nghĩ xem tối nay nên nấu món gì cho đủ chất, vì cảm giác order quá nhiều đồng nghĩa với việc mình đang lười.

Tôi luôn nghĩ: cố thêm chút thôi là xong. Có những ngày, tôi cảm thấy mình đã làm rất nhiều việc nhưng cuối ngày nhìn lại vẫn chẳng thấy việc nào thực sự hoàn thành. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải những chuyện lớn. Mà là hàng trăm việc nhỏ lặp đi lặp lại mỗi ngày ‍ Nhưng phải mất khá lâu, tôi mới dám thừa nhận điều đó.

Tôi nhận ra vấn đề không nằm ở việc mình có làm được hay không. Tôi làm được gần như tất cả mà. Vấn đề là tôi đã quen lấy sự kiệt sức làm bằng chứng cho việc mình là một người mẹ đủ tốt, một người vợ đủ đảm đang. Mệt một chút không sao. Cố thêm chút nữa là xong. Nhưng cuộc sống gia đình có con nhỏ không bao giờ thật sự "xong" cả bạn ơi Luôn có thêm một mẻ quần áo cần gấp, một bữa ăn cần chuẩn bị, một góc nhà cần dọn dẹp. Nếu cứ đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo rồi mới cho phép bản thân nghỉ ngơi, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được nghỉ luôn.

cbb13f857c8e062ffe76.jpg


Ban đầu, tôi thuê giúp việc theo giờ đến dọn nhà hai buổi mỗi tuần. Khoảng hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Tôi bắt đầu order cơm gia đình nấu sẵn vào những ngày quá bận. Không phải ngày nào cũng order, nhưng đủ để có những buổi tối không phải đau đầu nghĩ thực đơn. Khoảng 3-4 triệu đồng mỗi tháng. Đồ nhiều quá thì gửi giặt sấy. Khoảng hơn 1 triệu đồng. Thỉnh thoảng, tôi gọi người đến tổng vệ sinh nhà cửa trước những dịp đặc biệt. Có hôm sẵn sàng trả thêm phí ship thay vì tự chạy đi lấy đồ. Cộng tất cả lại, có tháng con số lên tới gần 10 triệu đồng

Nói thật, ngay cả bây giờ, tôi vẫn thấy hơi "ngại ngại" mỗi khi bấm chuyển khoản. Mười triệu đồng không phải là số tiền nhỏ đâu nhé. Nếu là tôi của mấy năm trước, chắc chắn tôi sẽ nghĩ: "Mấy việc đó có gì đâu mà không tự làm được." Làm được chứ. Tôi vẫn làm được. Nhưng vấn đề không còn là làm được hay không. Mà là sau khi làm hết những việc đó, mình còn lại bao nhiêu năng lượng nữa

Tôi nhận ra mình dịu dàng hơn khi không phải vừa họp xong đã lao vào bếp nấu cơm. Tôi bớt cáu gắt hơn khi cuối tuần không dành cả ngày để dọn dẹp. Tôi có thời gian ngồi xem con chơi, nghe con kể chuyện ở lớp mà không sốt ruột nghĩ tới đống quần áo chưa gấp. Có những tối chồng về muộn, hai vợ chồng vẫn đủ tỉnh táo để nói với nhau vài câu ngoài chuyện con cái và công việc. Có những sáng cuối tuần, cả nhà đi ăn phở rồi về nhà nằm xem hoạt hình. Không ai phải tất bật lau nhà hay cọ nhà vệ sinh

be13159fa0e2586dc8d5.jpg


Tôi không dùng 10 triệu đồng mỗi tháng để mua sự nhàn hạ. Tôi dùng nó để mua lại những khoảng trống trong ngày. Khoảng trống để thở. Khoảng trống để chơi với con. Khoảng trống để bớt trở thành một người phụ nữ lúc nào cũng tất bật và khó chịu

Ở tuổi 33, tôi vẫn làm việc nhà. Tôi vẫn nấu ăn. Vẫn dọn dẹp khi cần. Chỉ là tôi không còn xem việc ôm hết mọi thứ là bằng chứng cho thấy mình là một người mẹ tốt hay một người vợ đảm. Không ai trao huy chương cho những người phụ nữ làm được tất cả đâu Và tôi cũng không muốn các con lớn lên với ký ức về một người mẹ luôn bận rộn, luôn vội vàng, luôn nói: "Đợi mẹ chút."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top