Bố mẹ ly hôn lúc tôi lớp 9, từ đó tôi sống với mẹ còn bố về quê. Suốt mấy năm trời, quan hệ với bố gần như bằng 0 luôn á. Ông thỉnh thoảng gọi điện nhưng tôi toàn thả thính máy, trong đầu cứ nghĩ bố là người bỏ rơi gia đình mình
Lúc lấy chồng, tôi cũng chỉ cho anh ra mắt bố 1 lần cho có, còn mọi thứ đều do mẹ lo. Ngày cưới bố có đến nhưng ngồi loanh quanh rồi về sớm luôn. Khoảng cách giữa hai bố con vẫn cứ thế suốt mấy năm qua.
Chồng tôi biết chuyện nhà vợ nhưng ít khi hỏi han. Anh chỉ nói mỗi người đều có nỗi niềm riêng và không ai có quyền phán xét một cuộc hôn nhân đã tan vỡ.
Nhưng hơn một năm gần đây, tôi thấy có điều kỳ kỳ Cứ đến ngày nhận lương là chồng về muộn hơn bình thường vài tiếng. Anh vẫn đưa tiền đầy đủ, không có gì bất thường nhưng tôi cứ thấy anh đang giấu chuyện gì đó.
Hỏi thì lần thì anh bảo đi gặp bạn, lần thì bảo có việc. Lặp đi lặp lại mấy tháng, não tôi bắt đầu overthinking liền. Tôi từng nghi anh có khoản nợ gì đó hoặc đang giúp ai mà không muốn tôi biết
Đỉnh điểm là một chiều cuối tháng, chồng nhắn về muộn. Hôm đó tôi tình cờ đi công việc gần khu nhà cũ của bố nên ghé qua gửi đồ cho ông. Vừa đi qua quán nhậu nhỏ đầu ngõ, tôi đứng hình luôn khi thấy chồng mình đang ngồi nhậu với bố
Hai người ngồi ở góc quán rất tự nhiên như bạn bè quen lâu năm vậy. Trước mặt chỉ có mấy món nhắm đơn giản thôi. Tôi đứng ngoài đó lâu lắm mà không dám bước vào.
Tối đó về, tôi hỏi chồng thẳng luôn. Anh im lặng khá lâu rồi mới kể chuyện này đã gần một năm rồi. Hóa ra sau một lần tình cờ gặp bố tôi ở bệnh viện khi ông đi khám một mình, anh chủ động xin số điện thoại. Từ đó tháng nào anh cũng dành một buổi sau ngày lĩnh lương để rủ bố đi ăn hoặc uống vài cốc bia
Anh nói bố tôi sống một mình đã nhiều năm, sức khỏe ngày càng yếu và rất ít khi gọi cho con gái vì sợ làm phiền. Nhiều lần ông chỉ hỏi anh rằng tôi và các cháu có khỏe không.
Tôi hỏi tại sao anh không nói với mình. Chồng bảo anh biết tôi vẫn còn nhiều khúc mắc với bố nên không muốn ép buộc. Anh nghĩ đôi khi người lớn cũng có những nỗi ân hận mà họ không biết bắt đầu từ đâu để sửa chữa.
Trước khi đi ngủ hôm đó, tôi nói mình vẫn chưa thể tha thứ cho bố. Chồng chỉ trả lời rất nhẹ: "Thôi em ạ, tha thứ cho người khác nhiều khi lại là phúc phần cho chính mình".
Tôi nằm thức gần như cả đêm luôn Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi nghĩ đến việc gọi điện cho bố. Tôi không biết mình đã thực sự tha thứ hay chưa, cũng không biết mối quan hệ ấy có thể quay lại như trước không. Nhưng tôi hiểu rằng người đàn ông ngồi cạnh mình đã âm thầm làm một việc mà chính tôi không đủ can đảm để làm suốt hơn hai mươi năm qua.
Vài ngày sau, tôi chủ động rủ bố sang ăn cơm. Bữa cơm hôm ấy không có nhiều câu chuyện, cũng không ai nhắc đến quá khứ. Nhưng khi ra về, bố bất ngờ quay lại nói rằng lâu lắm rồi ông mới được ăn một bữa cơm gia đình trọn vẹn
Nguồn: soha.vn
Lúc lấy chồng, tôi cũng chỉ cho anh ra mắt bố 1 lần cho có, còn mọi thứ đều do mẹ lo. Ngày cưới bố có đến nhưng ngồi loanh quanh rồi về sớm luôn. Khoảng cách giữa hai bố con vẫn cứ thế suốt mấy năm qua.
Chồng tôi biết chuyện nhà vợ nhưng ít khi hỏi han. Anh chỉ nói mỗi người đều có nỗi niềm riêng và không ai có quyền phán xét một cuộc hôn nhân đã tan vỡ.
Nhưng hơn một năm gần đây, tôi thấy có điều kỳ kỳ Cứ đến ngày nhận lương là chồng về muộn hơn bình thường vài tiếng. Anh vẫn đưa tiền đầy đủ, không có gì bất thường nhưng tôi cứ thấy anh đang giấu chuyện gì đó.
Hỏi thì lần thì anh bảo đi gặp bạn, lần thì bảo có việc. Lặp đi lặp lại mấy tháng, não tôi bắt đầu overthinking liền. Tôi từng nghi anh có khoản nợ gì đó hoặc đang giúp ai mà không muốn tôi biết
Đỉnh điểm là một chiều cuối tháng, chồng nhắn về muộn. Hôm đó tôi tình cờ đi công việc gần khu nhà cũ của bố nên ghé qua gửi đồ cho ông. Vừa đi qua quán nhậu nhỏ đầu ngõ, tôi đứng hình luôn khi thấy chồng mình đang ngồi nhậu với bố
Hai người ngồi ở góc quán rất tự nhiên như bạn bè quen lâu năm vậy. Trước mặt chỉ có mấy món nhắm đơn giản thôi. Tôi đứng ngoài đó lâu lắm mà không dám bước vào.
Tối đó về, tôi hỏi chồng thẳng luôn. Anh im lặng khá lâu rồi mới kể chuyện này đã gần một năm rồi. Hóa ra sau một lần tình cờ gặp bố tôi ở bệnh viện khi ông đi khám một mình, anh chủ động xin số điện thoại. Từ đó tháng nào anh cũng dành một buổi sau ngày lĩnh lương để rủ bố đi ăn hoặc uống vài cốc bia
Anh nói bố tôi sống một mình đã nhiều năm, sức khỏe ngày càng yếu và rất ít khi gọi cho con gái vì sợ làm phiền. Nhiều lần ông chỉ hỏi anh rằng tôi và các cháu có khỏe không.
Tôi hỏi tại sao anh không nói với mình. Chồng bảo anh biết tôi vẫn còn nhiều khúc mắc với bố nên không muốn ép buộc. Anh nghĩ đôi khi người lớn cũng có những nỗi ân hận mà họ không biết bắt đầu từ đâu để sửa chữa.
Trước khi đi ngủ hôm đó, tôi nói mình vẫn chưa thể tha thứ cho bố. Chồng chỉ trả lời rất nhẹ: "Thôi em ạ, tha thứ cho người khác nhiều khi lại là phúc phần cho chính mình".
Tôi nằm thức gần như cả đêm luôn Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi nghĩ đến việc gọi điện cho bố. Tôi không biết mình đã thực sự tha thứ hay chưa, cũng không biết mối quan hệ ấy có thể quay lại như trước không. Nhưng tôi hiểu rằng người đàn ông ngồi cạnh mình đã âm thầm làm một việc mà chính tôi không đủ can đảm để làm suốt hơn hai mươi năm qua.
Vài ngày sau, tôi chủ động rủ bố sang ăn cơm. Bữa cơm hôm ấy không có nhiều câu chuyện, cũng không ai nhắc đến quá khứ. Nhưng khi ra về, bố bất ngờ quay lại nói rằng lâu lắm rồi ông mới được ăn một bữa cơm gia đình trọn vẹn
Nguồn: soha.vn