Thật sự mà nói, mỗi cuốn sách đều mang trong mình một sứ mệnh riêng, ít nhất là với một ai đó ngoài kia. Bạn có thể "mê như điếu đổ" một cuốn sách nào đó, nhưng người khác lại cảm thấy bình thường thôi. Lý do là vì mỗi người mình đều có những câu chuyện, nỗi niềm và cả những "vết thương" riêng biệt mà. Và rồi khi tìm thấy một cuộc đời giống hệt mình trong những trang sách ấy, chắc chắn sẽ thấy "đau đáu" lắm, nhưng cũng cảm thấy được chia sẻ, được hiểu, được đồng cảm hơn. Đôi khi, đó chính là khoảnh khắc "cứu cả thanh xuân" đó
Với mình thì "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" (tác giả Phạm Lữ Ân) chính là "chân ái" ấy. Đi qua hơn 40 bài viết nhỏ kể về những câu chuyện, trải nghiệm và cái nhìn về cuộc sống nhẹ nhàng mà sâu lắng, cách lý giải rất riêng tư, nghe có vẻ "out of the box" nhưng lại logic và hợp lý vô cùng luôn. Cuốn sách này chính là dành cho tất cả mọi người nha. Từ các mối quan hệ trong gia đình, giữa ba mẹ và con cái, giữa anh chị em ruột thịt, đến tình bạn. Từ những trang viết chân thật về tình yêu, những rung động đầu đời đến triết lý về cuộc sống, về cách chọn quan điểm sống được thể hiện qua những câu từ cực kỳ giản dị và gần gũi. Ở mỗi lứa tuổi khác nhau, "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" sẽ đem đến cho bạn những cung bậc cảm xúc và cách nhìn nhận khác nhau đấy.
Thực ra mình đã đọc nó nhiều lần rồi và chắc chắn trong tương lai cũng sẽ "lặn lội" đọc lại. Không phải vì nội dung quá đỉnh, mà vì nó đã chạm thấu tâm hồn mình quá. Và không phải lần nào đọc, mình cũng "wow sao sâu sắc quá trời" đâu. Thực tế, trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, khi đọc "Nếu biết trăm năm là hữu hạn", mình sẽ "ngộ ra" một điều gì đó, dù chỉ qua một ý rất nhỏ, hay những câu chữ vốn rất đơn giản, vì nó nói ra đúng cái "vướng bận" trong lòng mình ấy
Là sinh viên năm nhất, lũ mình lên học tại các thành phố lớn, xa hoa mà tấp nập xô bồ. Lần đầu rời xa gia đình, phải sống tự lập theo đúng nghĩa đen. Có người "thích nghi nhanh như chớp", có người hễ rời xa ba mẹ là chẳng thể tự lo cho bản thân. Đôi khi với ai đó, "bình yên - là khi được ra khỏi nhà", nhưng mình không nằm trong nhóm này. Vì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. "Nhà trong nỗi buồn của bạn là căn biệt thự vắng người, và mỗi khi có người thì đầy tiếng cãi vã". "Và khi nào 'nhà' trái nghĩa với bình yên thì đó là khởi đầu của sự bất hạnh."
Mình ở trọ cùng với bạn, hai đứa ngày xưa học chung trường cấp 3, nhà ở quê khá gần nhau. Tối nào cũng vậy, bạn sẽ gọi điện về cho gia đình, hoặc không thì ba mẹ bạn sẽ gọi trước, hỏi han hôm nay hai đứa ăn gì, học hành thế nào, đi chơi vui không, đã nhớ nhà chưa... Còn mình thì có khi cả tuần cũng không gọi về, mà ba mẹ cũng không gọi đến. Có thể, nhà mình là như vậy, không giống nhà bạn, ba mẹ và con cái ít khi trò chuyện tâm sự, không quen thể hiện tình cảm hay nói những lời yêu thương. Ba mẹ mình cũng bận lắm, còn rất nhiều mối lo cần phải quan tâm. Ba mẹ cũng hiểu rằng, nếu có bất cứ việc gì quan trọng và cần thiết, chắc chắn mình sẽ gọi về, còn nếu không thì có nghĩa là "mọi thứ đều ổn". Và mình cũng nghĩ như vậy.
Hôm ấy, mình gọi điện về cho mẹ để xin tiền học phí. Mẹ than: "Khiếp, sao mà nhiều thế, mới vừa hôm nọ mẹ cho đóng một lần xong mà". Có tiếng bố mình nói lớn vọng lại: "Cứ chuyển tiền cho nó đi, trường nó báo thì phải đóng chứ, mai mượn tiền đi nhập hàng sau". Mẹ mới "Ừ" một tiếng, bảo "Mai tao chuyển". Cuộc nói chuyện kết thúc, mình chào ba mẹ rồi tắt máy. Nếu như là trước đây, lòng tự trọng của một "con bé mới lớn" sẽ bị "triggered" lắm. Kiểu chẳng nhẽ mẹ không tin tưởng mình, nghĩ mình nói dối và đem tiền đó đi chơi bời, rồi mình lại hậm hực vì cảm thấy như bị mắng oan. Rồi lại tủi thân, ấm ức, ngưỡng mộ bạn có ba mẹ "tâm lý", luôn quan tâm, thấu hiểu. Mình từng không hiểu nổi tại sao ba mẹ luôn nặng lời với mình, lại hay gắt gỏng, cãi vã nhau, sao không thể nhẹ nhàng mà đối xử
Nhưng thật may, mình đã đọc cuốn sách này, và biết được rằng "Bởi đối với chúng ta, cha mẹ đâu chỉ có Công, có Nghĩa, có Tình yêu không cần đáp trả. Cha mẹ còn có nỗi lòng, những dằn vặt, những diễn biến tâm lý khác nhau trong từng giai đoạn khó khăn khác nhau của một kiếp người. Có đáng để tìm hiểu không em?". Nếu mình như một người lạ đang nhìn vào, mình thấy một nhà năm người, với nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, "những người cha đồng thời là người làm công luôn ở trong tâm trạng cáu gắt vì sức ép công việc". "Những người bị bao vây từ nỗi lo toan về việc phải làm sao để có một mái nhà ấm êm, một khoản tiền cho con du học, đến những cơn cáu giận không thể kiềm chế khi con về khuya, hay lười học. Tâm lý đó chắc cũng phức tạp không kém lứa tuổi dậy thì, cũng cần phải hiểu và cảm thông."
Bạn là con Út, mình là chị Cả của hai đứa em. Anh Hai của bạn đã đi làm và kiếm được tiền gửi về cho ba mẹ, còn ba mẹ mình vẫn phải nuôi ba đứa con ăn học. Phép so sánh này của mình quá "khập khiễng" rồi. Nếu nhìn lại, mình thấy mình vẫn rất hạnh phúc, may mắn, và bình yên khi về nhà. Mình vẫn còn ba mẹ mạnh khỏe, vẫn có những bữa cơm tối cả nhà "quây quần" bên nhau, được ba mẹ ủng hộ và tôn trọng khi quyết định sẽ học ngành, trường mà mình yêu thích. Đối với việc học, ba mẹ luôn tạo điều kiện, không để mình thua kém bất kỳ ai...
"Nhà là phần cứng, còn sự bình yên, hạnh phúc, niềm vui, là phần mềm. Gia đình là phần cứng, còn tình yêu và sự thấu hiểu là phần mềm. Vậy cho nên, sự bình yên là thứ phải được thiết lập, và vì thế, có thể tái thiết lập." Khi đọc tin về một gia đình ba người đang trên đường về nhà thì bị xe Audi đâm chết, một tin khác, người mẹ gặp tai nạn tử vong khi đưa con đi thi lớp 10, mình thấy sợ lắm, sợ một ngày không còn ba mẹ. Đó có lẽ là ngày "đen tối" nhất cuộc đời những người con, nhà chắc không còn là nhà nữa. Mình càng trân trọng hiện tại hơn. Mình bắt đầu gọi điện về nhà, không nhiều thì một tuần cũng cố gắng gọi một lần, dù cuộc nói chuyện rất ngắn ngủi. Nhưng mình chắc chắn rằng ba mẹ, người thân của mình vẫn ở đây, và khỏe mạnh. Để ba mẹ bớt một phần lo lắng, yên tâm hơn về đứa con đang đi học xa nhà
Mình lại nhớ đến câu văn đã đọc trong tùy bút của bác Nguyễn Ngọc Tư: "Mấy đứa con nghĩ chừng nào má mình còn, thì Tết không bao giờ mất."
Hãy trân quý từng cái Tết như thế nhé!
Nguồn: svvn.tienphong.vn