"Mợ ngố" Song Ji Hyo lột xác cực gắt trong "Kẻ Đột Nhập" nhưng kết phim hơi... fail?

68d20b0a2164b9b3a84e.jpg


Chị em ơi, phim "Kẻ Đột Nhập" (Intruder) của Song Ji Hyo vừa ra mà xem căng não lắm nha! Không phải phim hành động gì đâu nhưng mà ngồi xem mà tim đập liên hồi luôn á

Phim kể về anh Seo Jin (Kim Moo Yul) đang sầu não vì vợ mất do tai nạn. Vậy mà chưa kịp buồn xong thì bất ngờ cô em gái Yu Jin (Song Ji Hyo) biến mất 25 năm giờ bỗng dưng xuất hiện. Kiểu quay về nhà mà như người lạ vậy, anh Seo Jin nghi ngờ cực mạnh luôn

Trailer "Intruder" (KẺ ĐỘT NHẬP)

1. Diễn xuất hai lead gây ám ảnh cực mạnh nha!

Lần này Song Ji Hyo lột xác thật sự, không còn là "mợ ngố" trong Running Man nữa đâu! Vai Yu Jin khó ăn phết - phải vừa ngây thơ hiền lành trước mặt gia đình, vừa bí ẩn đáng ngờ trong mắt anh trai. Kiểu phải thả hints sao cho anh trai nghi ngờ nhưng người khác thì không, mà vẫn phải có cái vibe vô hồn vô hồn ấy... Nói chung diễn tâm lý kép khó vãi chưởng nhưng mà Ji Hyo passed bài luôn

f3b07ab849eacd365a29.jpg


c5f6a0333ab4e0cd7ba6.jpg


Còn anh Kim Moo Yul thì có vẻ quen tay rồi vì 2017 đã diễn vai tương tự trong "Forgotten" cùng Kang Ha Neul. Vai Seo Jin lần này cũng kiểu bị chấn thương tâm lý, mất trí nhớ gì đó - đúng chất anh rồi!

2. Màu sắc và không khí phim "tra tấn tinh thần" nhưng xem mê mẩn

Điểm chất nhất của phim nằm ở cách dựng cảnh và ánh sáng nè! Seo Jin có hai nhà - căn hộ riêng và nhà bố mẹ. Hai nơi trang trí khác nhau nhưng mà cùng một vibe: giống ngôi nhà búp bê - fake fake, thiếu sức sống nhưng nhìn cũng đẹp phết

48c668e77ee6d52819ab.jpg


Đạo diễn khéo lắm á, hai căn nhà tưởng đối lập nhưng đều chung một cảm giác: trống rỗng. Nhà bố mẹ thì thiếu em gái, nhà Seo Jin thì mất vợ. Nhà thì còn đấy nhưng mà "linh hồn gia đình" đã mất rồi. Kiểu thiếu "nhân tố kết nối" nên chỉ còn lại sự lạnh lẽo ấy

2deec06e39e2e3317d1c.jpg


Ở nhà bố mẹ Seo Jin - nơi mọi drama xảy ra, nội thất đổi dần theo thời gian nhưng có ý đồ đấy! Ban đầu là biệt thự phong cách châu Âu cổ điển màu nâu, Yu Jin về thay hết đồ đạc. Nhưng mà... vẫn chẳng khác gì! Bản thân Yu Jin cũng trở thành một phần của căn nhà, cứ cầm bình nước tưới cây hoài, kiểu đang cố hòa nhập vào gia đình cũ của mình ấy

3. Kịch bản hơi đu đưa - đầu phim chậm rãi, cuối phim phi nước đại, Song Ji Hyo hơi... quá "xịn"

Dạo này phim tâm lý hay làm kiểu đầu phim chậm, cuối phim gấp rút lắm. Tiếc là "Kẻ Đột Nhập" áp dụng công thức này hơi cứng nhắc. Phân bố tình tiết chưa hợp lý lắm

789dff669c7dd3a1d042.jpg


Đầu phim Seo Jin lo chuyện vợ mất, giữa và cuối phim thì chỉ tập trung vào em gái, rồi cuối cùng lại quay về chuyện ban đầu. Tuy lời giải có hợp lý nhưng mà hơi gượng gượng ấy!

Nhân vật Yu Jin thì được "buff" quá trời quá đất. Cô ấy suy nghĩ quá chu toàn, mọi hành động đều ăn khớp như... trời định sẵn vậy Khiến kết quả cuối cùng hơi thiếu thuyết phục, ván cờ thiện - ác giải quyết hơi lãng nhách. Kết phim quá đơn giản, nam chính gần như được "trời phù hộ" nên bài học rút ra cũng không mấy ý nghĩa

2ae74c17f280317ea8cb.jpg


Đây là điểm yếu thấy nhiều ở phim Hàn gần đây á! Đầu phim dựng drama nhiều vô kể, cuối phim biên kịch chỉ biết nhờ "vận may" giải quyết chứ về logic thì... khó nói lắm

Nhìn chung, "Kẻ Đột Nhập" là phim tâm lý gay cấn, nghẹt thở, hồi hộp nhưng cuối phim hơi hụt hẫng. Thông điệp lên án nạn mê tín dị đoan ở Hàn Quốc chưa được nói đủ mạnh, phần lớn chỉ tập trung vào chuyện cá nhân. Bài học rút ra từ phim này thực tế nhất có lẽ là: ốm thì đi khám đi, đừng để bệnh nặng như nam chính. Bệnh vào rồi thì làm gì cũng không xong, kể cả cứu gia đình mình nha!

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top