Mình luôn hoài nghi và giữ khoảng cách trong mọi mối quan hệ á.
Hồi cấp 3, ngày nào cũng chơi bóng chung với bọn bạn. Nhưng mà thế có nghĩa là mình thân không? Kiểu nếu đến một ngày mình không còn thích bóng chuyền nữa, không còn bàn luận về các trận đấu. Vậy thì còn gọi là thân thiết được không nhỉ?
Trên mạng xã hội, có bạn nam thích mình. Mình tự hỏi, bản thân có gì mà được người ta yêu thích? Vì ngay cả mình còn không thích chính mình. Những đứa bạn giỏi hơn kết thân với mình, mình nghĩ chắc bản thân chẳng có gì để họ chơi cùng cả, có thể chỉ vì lịch sự thôi.
Thậm chí, mình còn nghĩ 90% các mối quan hệ có cũng được mà không có cũng chả sao. Ở từng giai đoạn trong đời, khi bạn cần một giá trị và sự hồi đáp từ một mối quan hệ nào đó, mình chỉ là vừa lúc xuất hiện đúng timing, rồi trở thành người đồng hành. Nhưng nếu không phải mình thì cũng sẽ có người khác thay thế mà, phải không?
Vậy nên, mình lúc nào cũng giữ thái độ lạnh nhạt và giữ khoảng cách. Từ nhỏ tới giờ không nhớ sinh nhật của ai cả, luôn đứng ở thế thụ động để người khác tự định nghĩa về mức độ thân thiết.
Mình quen với việc tách ra khỏi đám đông rồi. Ví dụ như lúc xuống nhà đổ rác, khoảng cách từ cổng chính và cổng phụ của chung cư đến bãi rác là như nhau, nhưng nếu đi hướng cổng chính thì chắc chắn gặp ban quản lý và anh bảo vệ, không tránh được mấy câu chào hỏi. Vì vậy, để không phải tiếp xúc với ai, mình chọn đi cửa phụ luôn
Đi tàu điện cũng z. Mình luôn chọn chỗ vắng mà ngồi, không thì đành chịu. Trên tai lúc nào cũng đeo tai nghe, để không bị phân tâm vào thế giới xung quanh
Mình từng ở nhà mười mấy ngày liền không ra khỏi cửa. Chỉ thỉnh thoảng ra vì muốn hít thở hóng gió một chút cho đỡ ngột ngạt.
Từng đọc trên mạng tin tức một họa sĩ mất ở nhà nhưng tận mấy ngày sau mới có người phát hiện. Mình nghĩ, nếu đổi lại là mình thì thời gian đó có lẽ sẽ dài hơn. Mình thường không chủ động đi duy trì các mối quan hệ. Trong các buổi họp mặt, mình không phải là người đưa ra ý kiến. Mình cứ như mất hết nhiệt huyết với mọi thứ vậy, nhưng lại không hoàn toàn muốn tách biệt khỏi xã hội.
Trong những trường hợp cần phải an ủi hoặc chúc mừng, mình vẫn sẽ là một sự tồn tại mờ nhạt. Có lẽ vì không giỏi giao tiếp và ngại bộc lộ cảm xúc, mình lúc nào cũng có thái độ "chung chung", không hơn không kém.
Mình thường ăn cơm ở một quán gần nhà. Ăn nhiều thành quen, cô chủ thấy ngày nào mình cũng tới lúc 7-8 giờ tối, đang lúc vắng khách, bèn đến nói chuyện hỏi han. Mấy lần sau cũng thế, mình đành không đến quán đó nữa, vì chỉ muốn ngồi ăn yên tĩnh một mình, không thích nói chuyện. Đến giờ, mỗi khi về nhà đi ngang qua quán, mình đều cố gắng bước nhanh để khỏi gây chú ý
Có lẽ bạn sẽ nói mình "máu lạnh", lạnh lùng. Nhưng cũng không hẳn vậy đâu.
Vài ngày trước, đi ăn ở KFC, mình đã mua hẳn một phần rất đắt (so với mức sống của mình) cho hai mẹ con đi bán vé số. Trên đường đi làm, nhìn thấy cụ bà đang mang đồ nặng, mình cũng chạy đến giúp. Thậm chí khi thấy mấy anh công nhân làm việc vất vả, mấy cô quét rác trong gió lạnh, mình cũng thấy buồn và thương cảm, thấu hiểu sâu sắc sự khổ cực của mọi người vì cuộc sống chẳng hề dễ dàng. Cũng không phải hoàn toàn vô tâm, lạnh lùng nhỉ!
Đối với những người mắc chứng sợ xã hội mà nói, điều đáng ghét nhất ở họ chính là: Nếu bạn không liên lạc với mình, thì bỗng chốc bạn sẽ phát hiện, mình như thể đã bốc hơi khỏi thế gian. Sự im lặng và bị động khiến mối quan hệ dần bế tắc. Cái giá mà mình phải trả là ít bạn bè, ít người tâm giao, nói chung là ít mối quan hệ có giá trị - thứ trân quý mà có lẽ ai cũng muốn sở hữu. Đi đi về về một mình, nhiều lúc cũng thấy buồn vì cô đơn
Thật ra, mình cũng đang tập cởi mở hơn, rèn luyện bản thân hòa đồng một chút. Không vì cố gắng để kết thân với mục đích nào đó, chỉ là muốn mình có thêm trải nghiệm cuộc đời, may mắn thì tìm được tri kỷ...
*Trên đây là bài chia sẻ trên nền tảng Zhihu của một nữ nhân viên văn phòng 25 tuổi sống ở thành phố Thượng Hải (Trung Quốc)
Nguồn: Zhihu
Nguồn: kenh14.vn