Mình cứ sống trong cảm giác khoái trá bệnh hoạn vì sẵn sàng phá tan cả những bức tường thành tưởng như vững chãi nhất của các cô gái đoan trang.
Câu chuyện thứ nhất: Mình có phải là kẻ bệnh hoạn trong tình cảm không?
Mình thích tán đổ những cô gái đang có người yêu bên cạnh. Về cơ bản mình hoàn toàn bình thường đầu óc, học hành okela, lém lỉnh, thông minh, và ghê tán gái. Chuyện mình có tài "cưa" gái của người khác nổi như cồn từ thời THPT luôn.
Cũng lạ ha, đầu tiên là chưa có ý kiến gì nghiêm túc cả, thì sau một thời gian tiếp xúc, các bạn nữ từng crush người khác cuối cùng lại quay ngang qua crush mình. Mình biết chuyện đó và rất lấy làm thích thú luôn á. Ban đầu chỉ là chuyện thầm thương trộm nhớ tuổi học trò thôi. Nỗi thích thú âm thầm gặm nhấm mình như một chiến thắng ngoạn mục.
Điều đó vuốt ve cái tôi của mình, làm cho mình sướng phát điên với ý nghĩ mình tài hơn, hấp dẫn hơn đám còn lại. Mình cứ âm thầm kiểm tra tài nghệ của mình, âm thầm flex độ hấp dẫn qua danh sách chinh phục trong thầm lặng với các bạn gái mà mình từng quen biết.
Ý thích kỳ quặc của mình có dịp phát triển mạnh mẽ khi mình vào đại học. Được cái mác đẹp trai, thông minh, dẻo mồm, nhà khá giả nên con gái theo mình cả đàn. Nhưng lạ là mình lại chỉ để tâm tới các cô đã có người yêu.
Mình bắt đầu lập các kỷ lục quyến rũ bạn gái của người khác bằng việc có hai đến ba cô trong lớp đại học tuyên bố bỏ người yêu và mê mình. Dĩ nhiên trong số đó mình chỉ lượn lờ bay nhảy thế thôi nhưng cuối cùng mình cũng chẳng gắn bó với ai, chẳng thuộc về ai cả.
Mình cứ sống trong cảm giác khoái trá vì sẵn sàng phá tan cả những bức tường thành tưởng như vững chãi nhất của các cô gái đoan trang. Và mình vô cùng sướng khi biết được trái tim của các cô gái đó vì mình mà tan vỡ, vì mình mà rời xa người yêu, vì mình mà điên loạn, thất tình...
Nhưng khi mình thực lòng yêu mê yêu mệt một nàng thì người mình yêu lại không thèm đếm xỉa đến mình. Cô sinh viên đẹp nhất khoa đã trao trái tim cho thầy giáo trẻ trong khoa. Lần đầu tiên thực yêu nhưng hỡi ôi đó là lần đầu tiên mình nếm mùi thất bại. Nàng không màng đến mình, không để ý đến mình, và không quan tâm tới mình.
Nàng phớt lờ mình vô điều kiện để cho mình trở thành kẻ thất tình thảm hại nhất, dặt dẹo nhất trong mấy năm sinh viên... Cuối cùng, năm thứ 4 đại học, nàng lên xe hoa và chồng nàng không ai khác chính là thầy giáo của mình. Họ có một khởi đầu hạnh phúc.
Mình ra trường, đã đi làm mấy năm nay và đã mấy lần thay người yêu sau những cuộc tình chớp nhoáng. Lạ lùng là càng trưởng thành, mình càng khó yêu hơn và mình cũng đã thử nghiêm túc tìm kiếm tình yêu ở những cô gái chưa hề thuộc về ai.
Nhưng mà lạ quá, trái tim mình, ham muốn trong mình chỉ thiết tha với những nàng xinh đẹp đã có người yêu. Mình không sao kiềm chế được lực hấp dẫn chết người từ những cô gái xinh đẹp, đoan trang và đã có người yêu bên cạnh. Mình đã đủ lớn, từng trải và đủ nhận thức để hiểu rằng, mình đang điên, mình không tử tế, mình là kẻ bệnh hoạn trong tình cảm vì nếu yêu người đã có chỗ dựa rồi thì mình chỉ đi phá tan tình cảm của người khác mà thôi.
Nhưng mình cũng đã thử tìm kiếm cảm xúc ở những cô gái trong trắng khác, hay nói đúng hơn là những cô gái chưa từng yêu ai, hoặc chưa có người yêu và mình cũng đã cố gắng trong những mối quan hệ tốt đẹp này để tiến tới một kết thúc có hậu nhưng mình không thể.
Mình vẫn nhớ đến cô gái mà mình không chinh phục được. Nỗi nhớ làm cho mình đau nhức, bải hoải và mình không còn hứng thú để đến với bất kỳ ai khác. Có ai chỉ cho mình cách để thoát ra những cảm xúc không chế ngự được như thế này không?
Câu chuyện thứ hai: Trong hạnh phúc mình vẫn thoáng ân hận giày vò
Mình không bao giờ nghĩ mình là kẻ thứ 3 trong câu chuyện tình cảm. Mình được giáo dục tử tế, và mình biết sẽ không ra gì nếu mình đi phá tan tình cảm của một người khác. Vậy mà cuối cùng, bất đắc dĩ, mình đã yêu người yêu của thằng bạn thân. Mình đã cưới người phụ nữ mà thằng bạn thân mình đã chọn làm người bạn đời trăm năm trong tương lai.
Tóm lại là tình yêu thật loằng ngoằng, số phận cũng loằng ngoằng khi đẩy mình và vợ mình vào một tình thế khó đỡ. Dù sống trong một cuộc sống hạnh phúc đủ đầy thì cả mình và vợ mình chưa bao giờ vơi bớt một nỗi ân hận dày vò...
Tại sao mình lại đâm đầu làm người thứ ba? Tại sao mình lại đâm đầu vào một chuyện tình như thế này??? Đó là câu hỏi khó mà mình chưa bao giờ trả lời một cách rạch ròi chuẩn xác nhất. Chúng mình là bộ đôi thân nhau, mình với thằng bạn thân và bạn gái của cậu ấy.
Trong khi mình lơ ngơ chưa chinh phục được một trái tim nào, chưa có nổi một mảnh tình vắt vai thì thằng bạn thân đào hoa của mình đã kịp chia tay hai mối tình học trò, để đến với mối tình sâu đậm thứ ba là cô bạn gái xinh đẹp dễ thương ở quê ra thành phố trọ học.
Ngày mà thằng bạn thân phấn khởi báo tin cho mình đã có người yêu mới và tuyên bố sẽ chốt hạ hôn nhân ở cô người yêu trong mộng này, mình đã rất tin tưởng, chúc mừng bạn và chia sẻ niềm hạnh phúc rộn rã của bạn trong một niềm tin chắc chắn là bạn mình đã tìm được bến đỗ của tình yêu. Chúng mình là bộ ba thân thiết, vui buồn cùng có nhau và không bao giờ vắng mặt nhau trong những cuộc đi chơi, hay bên nhau bất cứ sự kiện gì.
Mối tình của thằng bạn mình êm đềm dịu ngọt. H người yêu của bạn mình ít nói, lặng lẽ và hiền dịu. Vì thế hai người rất ít cãi nhau, hay có mâu thuẫn với nhau. Mình chưa bao giờ chứng kiến họ giận nhau hay điên loạn lên vì nhau như những cặp tình nhân trẻ trung khác. Mình vẫn đùa thằng bạn thân là tìm được một bến đỗ bình yên trong tình cảm, chứ không sóng gió nổi loạn như những lần yêu trước...
Thế rồi thằng bạn mình đi sang Úc công tác một năm. Khi tiễn bạn ra sân bay, dĩ nhiên là mình cùng với người yêu bạn thân đưa tiễn. Thằng bạn thân trước khi lên máy bay vẫn đùa mình rằng, nhớ coi giùm người yêu cho tao đến ngày tao về phải nguyên xi đấy nhé. Mình và người yêu của thằng bạn mình vẫn bên nhau mọi vui buồn, mọi việc khi vắng bạn mình ở xa.
Cho đến một ngày, trong một bữa tiệc sinh nhật của mình, người yêu của bạn mình đã ở lại muộn nhất bên mình, trong hơi men nồng, cô ấy đã gục vào vai mình khóc và tuyên bố với mình rằng: Mình mới chính là cái nửa mà cô ấy cần. Chính mình chứ không thể ai khác. Cô ấy không thể dối lòng mãi được nữa.
Chính cô ấy đã phải lòng mình ngay từ giây phút đầu tiên gặp nhau. Cô ấy sẽ nói hết tất cả với người yêu hiện tại, xin lỗi và chia tay... Còn mình có chấp nhận tình cảm của cô ấy hay không lại là quyền của mình. Cô ấy không dám đòi hỏi gì.
Sau tuyên bố ấy, cô ấy tránh mặt mình cả tuần... Thằng bạn thân mình nhắn cho mình rằng: "H có chuyện gì không mà cô ấy viết thư sang đòi chia tay tớ. Tớ chưa thể bỏ dở công việc ở đây để về ngay được. Hãy thay tớ tìm hiểu và nói cho tớ biết H có chuyện gì". Mình đến tìm H ở nhà trọ trong một buổi chiều mùa đông giá. H đã chủ động lao vào mình như điên dại...
Mình, một thằng đàn ông trẻ khỏe, chưa từng yêu ai, chưa nếm mùi đàn bà, làm sao mình làm chủ được tình thế để giữ gìn sự trong trắng của bản thân và sự thủy chung cho người yêu của thằng bạn mình. Mình run rẩy đổ gục hoàn toàn trong vòng tay cuồng nhiệt của H, người con gái mà bấy lâu nay mình vẫn tưởng là ít nói, hiền dịu và có phần e thẹn.
Thế là mình bị cuốn phăng đi trong thác lũ tình dục và chuyện tình cảm trái ngang này. Mình không thể cưỡng lại được lực hút chết người của tình dục, sự ân ái giữa đàn ông và đàn bà. H có thai và chúng mình chính thức nên vợ nên chồng.
Từ bấy đến giờ, mình chưa bao giờ gặp lại thằng bạn thân để nói một lời giải thích đàng hoàng, hay nói một lời xin lỗi với bạn. Rất nhiều lần mình tự hỏi cái thằng đàn ông tử tế trong mình đâu rồi, sao lại hèn như vậy? Sao lại đi cướp người yêu của thằng bạn thân... và mình không thể nào trả lời nổi.
Nguồn: soha.vn