Tại sao một hãng bán lốp xe lại có quyền "chấm điểm" đồ ăn? Plot twist này sẽ khiến bạn phải "ơ kìa" đấy!
Chắc nhiều bạn đã nghe nói đến hệ thống sao vàng "xịn sò" của Michelin rồi đúng không - cái hệ thống 3 bậc (1 sao - 2 sao - 3 sao) dùng để vinh danh những nhà hàng đỉnh của chóp.
Dù chỉ đạt 1 hay cả 3 sao vàng, những nhà hàng này đều được "flex" danh tiếng khắp nơi và đương nhiên là giá cả "trên trời" thuộc hàng top thế giới luôn.
Khung cảnh nhà hàng Le Bernardin (New York, Mỹ) đạt được 3 sao Michelin.
Nhưng mà plot twist ở chỗ, hệ thống sao Michelin này lại do Michelin Group - một tập đoàn làm lốp xe nổi tiếng toàn cầu tạo ra!
Vậy tại sao lại "lạc quẻ" thế này, khi một công ty bán lốp xe lại có thể trở thành "trọng tài" cho các nhà hàng sang chảnh, thậm chí còn bị gọi là "hung thần" trong giới F&B?
Từ xưởng sản xuất lốp xe đạp thành ông trùm lốp xe toàn cầu
Năm 1889, hai anh em nhà Michelin - Édouard Michelin và André Michelin đã mở xưởng sản xuất cao su tại thành phố Clermont-Ferrand, Pháp.
Nhưng rồi có một ngày, có khách muốn sửa lốp xe đạp mà hai anh em "cày" hơn 1 ngày vẫn chưa xong vì lốp xe thời đó dính chặt vào vành bằng keo. Real struggle!
Cuối cùng, anh em nhà Michelin đã "bùng nổ" ý tưởng và quyết định làm loại lốp xe có thể tháo rời. Ý tưởng này đã trở thành "game changer" thời bấy giờ khi lốp của Michelin còn được dùng trong các loại ô tô thời kỳ đó.
Trải qua nhiều năm, bằng những nỗ lực và cải tiến không ngừng, Michelin đã thành tập đoàn sản xuất lốp xe lớn nhất thế giới, với doanh thu hàng chục tỉ euro mỗi năm.
Trong đó, hãng có nhiều sản phẩm "đi đầu xu hướng" như lốp xe runflat (lốp được thiết kế chạy tiếp ngay cả khi thủng), hoặc lốp radial (sáng chế bá cháy nhất - loại lốp phổ biến nhất hiện nay).
... rồi thành "trọng tài" cho giới nhà hàng sang xịn
Flash back về thế kỷ XIX - thời điểm Michelin nắm trong tay công nghệ sản xuất lốp xe không dính keo. Đây chính là những chiếc lốp dùng trong chiếc xe ô tô đầu tiên - đánh dấu sự ra đời của phương thức di chuyển "thời thượng" lúc bấy giờ.
Nhưng vào thời kỳ này, ô tô là phương tiện "sang-xịn-mịn" mà chỉ những người giàu "ngập mồm" mới mua được. Theo thống kê năm 1900, chỉ có khoảng 2.200 chiếc ô tô chạy tại Pháp thôi.
Trước tình hình đó, cách duy nhất để bán được nhiều lốp hơn là khiến khách hàng... lái xe nhiều hơn. Ez!
Và công ty Michelin đã nghĩ ra một chiêu "thiên tài": xuất bản ấn phẩm Michelin Guide - cẩm nang du lịch, trong đó có tất tần tật mọi thứ mà người lái xe cần khi đi xa: khách sạn, trạm xăng, trạm nghỉ, và quan trọng nhất là những nhà hàng có đồ ăn "đỉnh của chóp".
Hệ thống sao Michelin đã ra đời như thế, với ấn phẩm Michelin Guide đầu tiên được phát hành vào năm 1920.
Ấn phẩm Michelin Guide đầu tiên
Cũng nhờ gắn với ngành công nghiệp ô tô - thứ gắn liền với sự giàu sang mà cẩm nang Michelin Guide đã "để lại dấu ấn" và trở thành "vị trọng tài" có tiếng trong làng ẩm thực.
Sao vàng Michelin đã thành một biểu tượng của chất lượng, là thứ xứng đáng để các tài xế vượt hàng trăm km để thưởng thức.
... và "hung thần" trong ngành F&B
Có thể mang lại danh tiếng, nhưng Sao vàng Michelin cũng đã "phá nát" không ít sự nghiệp của các bếp trưởng.
Để được gắn sao, các nhà hàng phải đạt những tiêu chuẩn "khắt khe" nhất định: 1 sao là nhà hàng rất tốt trong các nhà hàng cùng loại, 2 sao là nhà hàng nấu ăn xuất sắc, đẳng cấp hàng đầu trong các nhà hàng cùng loại và 3 sao biểu thị nhà hàng có nghệ thuật ẩm thực đặc biệt.
Khung cảnh nhà hàng Daniel ở Mỹ lọt top nhà hàng 2 sao Michelin.
Nhưng dù được gắn sao, không có nghĩa nhà hàng đó sẽ giữ được sao "mãi mãi". Michelin hoàn toàn có thể hạ sao nếu nhà hàng không duy trì được chất lượng.
Và một khi đã bị hạ sao (dù chỉ từ 3 sao xuống 2 sao), danh tiếng của nhà hàng đó sẽ bị ảnh hưởng "nghiêm trọng kinh hoàng".
Nhà hàng M. Wells Steakhouse ở Mỹ nhận được 1 sao Michelin
Việc phải duy trì chất lượng phục vụ hàng đầu suốt 365 ngày trong năm thực sự "không phải dạng vừa đâu". Rất nhiều nhà hàng đã phải "đốt não" về điều này và thậm chí đã có bếp trưởng phải tự tử khi bị Michelin tước mất 2 sao.
Bernard Loiseau - bếp trưởng người Pháp tự tử năm 2003. Nguyên nhân được cho là vì nhà hàng bị tước mất sao Michelin.
Một số nhà hàng - dù được Michelin gắn sao - nhưng cũng phải yêu cầu họ gỡ bỏ luôn. Lý do cũng chỉ vì những kỳ vọng quá cao từ khách hàng, đồng thời họ phải chịu áp lực đầu tư vào dịch vụ và trang trí nội thất "xịn xò".
Một ví dụ "điển hình" là nhà hàng Casa Julio (Tây Ban Nha). Sau khi nhận được sao dành cho những món ăn có hương thơm "tuyệt vời nhất", bếp trưởng nhà hàng là Julio Biosca cảm thấy bị áp lực "đè nặng", làm giới hạn khả năng sáng tạo của ông. Ông đã tìm cách gỡ bỏ ngôi sao này và trong Michelin Guide năm 2015, mong ước của ông đã thành hiện thực.
Kết
Nguồn: kenh14.vn