Mẹ vợ vừa khóc vừa kéo vali về quê, nhìn cảnh đó mà tôi xấu hổ muốn chết

KiHong

New member
Tất cả cũng vì tôi vô dụng quá nên giờ phải chứng kiến cảnh này, đau lòng vô cùng luôn

Vợ tôi là con một gia đình. Hồi chưa cưới, nhà vợ đã kiếm cho cô ấy mấy bạn trai gần nhà để ở rể luôn. Nhưng định mệnh là có thật, chúng tôi gặp nhau và yêu như trời sắp đặt vậy. Nhà tôi có 2 chị em, tôi là con trai độc đinh.

Lúc cưới nhau, bố mẹ tôi vẫn khoẻ re, còn bố vợ thì ốm nặng nên tôi oke ở rể luôn để tiện chăm sóc ông bà. 2 năm sau thì bố vợ mất. Đúng thời điểm đó thì công ty tôi có động thái mới, tôi được thăng chức và về tổng bộ làm việc. Thế là tôi phải lên thành phố, vợ cũng quyết định chuyển việc theo tôi luôn, vì chúng tôi quyết không sống xa nhau. Vợ chồng trẻ, chưa có con, sống xa dễ drama lắm, tình cảm có thể tăng lên nhưng cũng có thể nhạt nhòa. Tôi không muốn có rủi ro nào trong hôn nhân nên sắp xếp xin cho vợ làm thu ngân ở một siêu thị đồ mẹ bé gần công ty mình.

Tôi và vợ gom tiền mua được căn hộ chung cư 2 phòng ngủ ở thành phố. Căn nhà này có 500 triệu của bố mẹ tôi và 100 triệu mẹ vợ cho nên chúng tôi không phải nợ ngân hàng đồng nào, thoải mái lắm.

Nhà mua xong được vài tháng thì vợ tôi có tin vui. Khi bầu được 5 tháng, cô ấy đón mẹ vợ lên ở cùng, gọi là nhất cử lưỡng tiện, vừa để mẹ chăm sóc vợ tôi lúc bầu bì và sinh nở, vừa để bà vui sống với con cháu, không phải ở quê một mình buồn buồn.

Vợ tôi sinh liền tù tì 3 năm 2 đứa con, mẹ vợ support chăm cháu nhiệt tình vô cùng. Có thể nói, nếu không có bà ngoại thì chúng tôi xoắn não lắm rồi. Chúng tôi được nhờ bà cực nhiều, bà khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, có exp chăm trẻ, thế nên giao 2 con cho bà, chúng tôi yên tâm phết. Vợ tôi cũng đi làm lại từ tháng thứ 4, mình bà lo 2 đứa trẻ, công to như thế nào, tôi đều biết hết và ghi nhớ trong lòng. Tôi cũng dự tính sau này sẽ báo đáp bà, không để bà phải cô đơn tuổi già.

7eefd3f7442d2034ca37.jpg


Nhưng người tính không bằng trời tính Anh rể tôi ở quê đổ nợ nặng. Chị gái về khóc lóc van xin khiến bố mẹ tôi mềm lòng nên đã bán luôn căn nhà đi, cho chị gái nửa tiền trả nợ. Còn bố mẹ gọi điện bảo tôi về đón lên ở cùng.

Vốn dĩ, nếu tôi biết chuyện sớm hơn thì tôi đã phản đối việc bố mẹ bán nhà rồi. Nhưng tôi không ngờ mọi người lại giấu tôi, chờ khi bố mẹ không còn chỗ ở thì mới gọi cho tôi, đặt tôi vào tình thế "chuyện đã rồi". Tôi không thể làm gì khác ngoài việc đón bố mẹ lên sống cùng.

Bố mẹ tôi còn khoẻ mạnh nhưng rất khó tính và thú thật là hơi lười một xíu. Cả đại gia đình sống trong căn hộ chỉ có 65m2 2 phòng ngủ, chật chội và cũng friction liên tục.

Bố mẹ tôi coi bản thân như chủ nhà, mặc dù khi nói thì đều kiểu: "Bà thông gia giúp tôi việc này với", "Nay bà thông gia nấu cơm tối thì thêm món này nhé", "Bà thông gia cứ đưa cháu đây tôi bế cho mà đi lau nhà"... Nghe thì là lời nhờ giúp nhưng rõ ràng là đang sai vặt mẹ vợ tôi như người giúp việc vậy

Tôi cũng nhắc bố mẹ nhiều lần, nhưng tính bố mẹ tôi thế nào, tôi hiểu rõ, ông bà nghe tai này ra tai nọ, chẳng nể nang gì người khác, sai bảo được gì là cứ thế. Bố tôi còn thích nói đạo lý răn dạy người khác nữa. Tôi là con đẻ, nghe nhiều còn đau đầu, hỏi làm sao mẹ vợ tôi chịu được. Về vai vế, 3 người ngang bằng nhau, thế mà giờ có 2 người tự coi mình như sếp, ai mà chẳng tức chứ.

Tôi từng nói với mẹ vợ thông cảm cho bố mẹ mình, bà đều hiền lành gật đầu nhưng tôi biết bà chẳng vui vẻ gì khi sống chung thế này.

bf757ece469c6836d04a.jpg


Có lần, mẹ tôi nói chuyện với tôi, còn cố tình nói to: "Nhà này bố mẹ cho tiền để con mua, đứng tên 2 vợ chồng con mà sao con phải sống khổ thế".

Mẹ tôi nói vậy là do từ ngày ông bà lên ở, tôi để phòng ngủ thứ 2 cho bố mẹ đẻ, còn mẹ vợ ngủ với vợ tôi và 2 con trong căn phòng ngủ chính, tôi nằm ở sofa phòng khách.

Sau hôm đó, mẹ tôi thường nói bóng gió tỏ ra khó chịu với sự xuất hiện của thông gia. Vợ tôi từng vì mẹ đẻ mà cãi nhau với mẹ chồng. Nhà cứ rối tung lên như canh hẹ

Mấy hôm trước, vợ tôi còn tuyên bố không sống chung với bố mẹ chồng nữa. Ép tôi thuê nhà cho ông bà ở nơi khác. Bố tôi nghe được liền quát con dâu hỗn láo, ông khăng khăng bản thân không đi đâu cả, ai muốn đi thì đi. Vợ tôi liền đòi ly hôn luôn. Mẹ vợ nghe vậy thì nói nhớ quê, muốn về quê ở.

Tôi biết, mẹ vợ nghĩ bản thân là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn nên chọn cách rời đi. Tại tôi yếu đuối, tôi không có khả năng để mua một căn hộ to hơn, đủ phòng cho mọi người ở. Tôi cũng không thể cãi lại bố mẹ đẻ của mình để bênh vực mẹ vợ được. Thế nên tôi đành bảo vợ để mẹ về quê.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top