NaNgoan1300
New member
Ngồi nhìn mấy tờ giấy đó mấy tiếng đồng hồ, mình như câm luôn á. Chỉ đến khi mẹ vợ mất rồi, mình mới hiểu ra sự thật...
Năm nay mình 37 tuổi, làm kỹ sư cơ khí, vợ mình thì làm cô giáo cấp hai. Cưới nhau được 10 năm rồi, có bé gái 8 tuổi siêu cute. Nói thật là nếu không có mẹ vợ, có lẽ cuộc hôn nhân đã peaceful hơn rất nhiều luôn
Bà là người phụ nữ cứng rắn kiểu "sắt đá" ấy, hay xoi mói, đặc biệt là kỹ tính chuyện tiền nong ghê gớm. Từ ngày mình lấy con gái bà, gần như chưa bao giờ được bà khen một câu cả. Mỗi lần vợ mình đau ốm, bà lại dằn mặt mình kiểu như làm chồng mà không biết chăm vợ, để vợ phải làm việc vất vả đến đau ốm
Con gái mình viết chữ đẹp, được điểm cao, bà nói: "Đều là tự tay mẹ nó dạy dỗ chứ bố nó có dạy con được chữ nào đâu".
Mình đi làm về muộn, bà nói: "Chắc lại rượu chè, không biết đường về".
Có lần mình sửa lại cái tủ bếp bị gãy bản lề, bà đứng sau lưng, buông một câu khiến mình nhớ hoài: "Tay nghề vậy mà cũng gọi là kỹ sư?"
Nhiều lúc mình thấy tủi thân vô cùng luôn, ở nhà bố mẹ đẻ thì được coi trọng, làm gì bố mẹ cũng khen ngợi và còn tự hào khoe với hàng xóm láng giếng. Về nhà vợ thì cứ như người dưng, thậm chí mẹ vợ còn chê nhiệt tình không ngại ngần mình là rể. Nhưng vì thương vợ, thương con, mình nhịn, bà nói gì mình cũng cười cho qua, mình nghĩ người già tính khó cũng là chuyện bình thường thôi
Vài năm gần đây, sức khỏe mẹ vợ yếu dần, bắt đầu có những ngày nằm viện liên tục. Vợ mình tất bật chăm mẹ, mình thì xin nghỉ để lo cơm cháo, chạy xe đưa bà đi khám. Mỗi lần mình cầm muỗng đút cháo, bà vẫn quay mặt đi, thở dài khe khẽ: "Không cần... tự tôi làm được".
Cho tới tháng trước, bệnh viện gọi báo bà nguy kịch, vợ mình òa khóc ngay trong xe. Mình lái một mạch tới bệnh viện, vào phòng, thấy bà nằm thở thoi thóp, mắt mờ đục, da nhăn nhúm. Vợ mình quỳ xuống bên giường, nắm tay mẹ, còn mình đứng lặng phía sau
Bà ra hiệu cho mình lại gần. Mình cúi xuống, không biết mẹ vợ định răn dạy gì nữa. Giọng bà đứt quãng, nói thều thào bảo mình rằng bà có cuốn sổ để trong ngăn tủ, tất cả cho mình, chỉ mong mình sẽ vẫn thương vợ thương con như bây giờ.
Chỉ một câu đó nhưng mẹ vợ nói mãi mới xong, vì mỗi từ đều khiến bà thở hắt ra, khó khăn mới nói được. Mình nghe mà nước mắt chảy dài, chiều hôm đó bà qua đời...
Vài hôm sau tang lễ, vợ mình mở ngăn tủ, tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm, số tiền bên trong gần 2 tỷ á trời Ngoài ra còn có sổ đỏ căn nhà và một tờ giấy viết tay, có thể coi là di chúc, bà nói cuốn sổ tiết kiệm cho mình còn sổ đỏ căn nhà để cho vợ mình.
Nguồn: soha.vn
Năm nay mình 37 tuổi, làm kỹ sư cơ khí, vợ mình thì làm cô giáo cấp hai. Cưới nhau được 10 năm rồi, có bé gái 8 tuổi siêu cute. Nói thật là nếu không có mẹ vợ, có lẽ cuộc hôn nhân đã peaceful hơn rất nhiều luôn
Bà là người phụ nữ cứng rắn kiểu "sắt đá" ấy, hay xoi mói, đặc biệt là kỹ tính chuyện tiền nong ghê gớm. Từ ngày mình lấy con gái bà, gần như chưa bao giờ được bà khen một câu cả. Mỗi lần vợ mình đau ốm, bà lại dằn mặt mình kiểu như làm chồng mà không biết chăm vợ, để vợ phải làm việc vất vả đến đau ốm
Con gái mình viết chữ đẹp, được điểm cao, bà nói: "Đều là tự tay mẹ nó dạy dỗ chứ bố nó có dạy con được chữ nào đâu".
Mình đi làm về muộn, bà nói: "Chắc lại rượu chè, không biết đường về".
Có lần mình sửa lại cái tủ bếp bị gãy bản lề, bà đứng sau lưng, buông một câu khiến mình nhớ hoài: "Tay nghề vậy mà cũng gọi là kỹ sư?"
Nhiều lúc mình thấy tủi thân vô cùng luôn, ở nhà bố mẹ đẻ thì được coi trọng, làm gì bố mẹ cũng khen ngợi và còn tự hào khoe với hàng xóm láng giếng. Về nhà vợ thì cứ như người dưng, thậm chí mẹ vợ còn chê nhiệt tình không ngại ngần mình là rể. Nhưng vì thương vợ, thương con, mình nhịn, bà nói gì mình cũng cười cho qua, mình nghĩ người già tính khó cũng là chuyện bình thường thôi
Vài năm gần đây, sức khỏe mẹ vợ yếu dần, bắt đầu có những ngày nằm viện liên tục. Vợ mình tất bật chăm mẹ, mình thì xin nghỉ để lo cơm cháo, chạy xe đưa bà đi khám. Mỗi lần mình cầm muỗng đút cháo, bà vẫn quay mặt đi, thở dài khe khẽ: "Không cần... tự tôi làm được".
Cho tới tháng trước, bệnh viện gọi báo bà nguy kịch, vợ mình òa khóc ngay trong xe. Mình lái một mạch tới bệnh viện, vào phòng, thấy bà nằm thở thoi thóp, mắt mờ đục, da nhăn nhúm. Vợ mình quỳ xuống bên giường, nắm tay mẹ, còn mình đứng lặng phía sau
Bà ra hiệu cho mình lại gần. Mình cúi xuống, không biết mẹ vợ định răn dạy gì nữa. Giọng bà đứt quãng, nói thều thào bảo mình rằng bà có cuốn sổ để trong ngăn tủ, tất cả cho mình, chỉ mong mình sẽ vẫn thương vợ thương con như bây giờ.
Chỉ một câu đó nhưng mẹ vợ nói mãi mới xong, vì mỗi từ đều khiến bà thở hắt ra, khó khăn mới nói được. Mình nghe mà nước mắt chảy dài, chiều hôm đó bà qua đời...
Vài hôm sau tang lễ, vợ mình mở ngăn tủ, tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm, số tiền bên trong gần 2 tỷ á trời Ngoài ra còn có sổ đỏ căn nhà và một tờ giấy viết tay, có thể coi là di chúc, bà nói cuốn sổ tiết kiệm cho mình còn sổ đỏ căn nhà để cho vợ mình.
Nguồn: soha.vn