Mẹ và con trai mắc hội chứng Down sống tại nghĩa trang: "Ước gì con gọi được tiếng mẹ ơi thôi..."

BanhLovely9960

New member
4b061df43b82c07471ee.jpg


Nhìn cô Nga cố dỗ dành cho con trai uống nước, từng bước chân chậm rãi rồi khom lưng xuống ngồi cười đùa cùng bé, ai cũng xót xa. Gia Anh 11 tuổi rồi nhưng vẫn như em bé 3 tuổi, chỉ biết ú ớ mấy tiếng ngọng nghịu...

11h trưa, trong căn phòng nhỏ xíu nằm sâu ở nghĩa trang giáo xứ, cô Vũ Thị Thanh Nga (52 tuổi) lại loay hoay dọn dẹp "bãi chiến trường" mà con trai mắc hội chứng Down vừa tạo ra. Suốt 8 năm qua, người dân sống gần nghĩa trang giáo xứ (hẻm 631 Lê Đức Thọ, phường 16, quận Gò Vấp) đã quen thuộc với hình ảnh người mẹ lớn tuổi vất vả ngược xuôi chăm con.

2f972c4a425d76e99f5a.jpg


Lau nước mắt, cô Nga kể Gia Anh là con trai duy nhất của cô và chú Tiến (quê Phan Rí). Sau thời gian tìm hiểu, cả hai nên duyên vợ chồng, ước mơ làm mẹ của cô trở thành hiện thực ở tuổi 40.

Ngày Gia Anh chào đời, hai vợ chồng ngập tràn hạnh phúc vì bé bụ bẫm, đáng yêu. Nhưng mấy tháng sau, khuôn mặt của Gia Anh bỗng thay đổi, ngày càng giống những bé mắc hội chứng Down.

"Lúc đưa con đi BV Nhi đồng 1, bác sĩ nói bé bị Down, cô nghe xong thẫn thờ luôn. Cô chẳng biết gì cả, trước giờ sinh con ra vẫn bình thường, giờ bé lại bệnh như này, cô sốc lắm Nhưng biết làm sao được, nó cũng là con mình mà, ông trời cho quả ngọt thì mình có quả ngọt, còn quả đắng cũng phải chịu. 11 năm rồi, bé ở với cô, hai mẹ con quấn quýt với nhau..." - cô Nga vừa nói vừa nhìn Gia Anh thỏ thẻ:

"Em bé của mẹ ngoan, cũng biết thương mẹ nữa. Mẹ yêu bé nhiều lắm".

11e013423f26bfc3dd05.jpg


bafa47e5cb86108775b1.jpg


Khoảng 5 tháng tuổi, khuôn mặt Gia Anh bắt đầu thay đổi, bác sĩ chẩn đoán em mắc hội chứng Down.

11 tuổi rồi, Gia Anh vẫn chẳng khác gì em bé, không tự đi đứng hay vệ sinh được vì hội chứng Down bẩm sinh. Dù chăm sóc cực khổ nhưng với cô Nga, được nhìn thấy con mỗi ngày đã là hạnh phúc nhất rồi.

"Nhiều lúc cô đi làm gặp con người ta cùng tuổi với cháu, về nhà thấy con mình nước mắt cứ ứa ra, đêm không ngủ được Thằng bé mỗi ngày cứ lớn lên, còn mình mỗi ngày thì già đi, đâu thể sống đời với con được. Cô buồn lắm nhưng chả biết tâm sự với ai, nói chuyện với con thì nó cứ ngơ ngác nhìn mình, có biết gì đâu.

76163910a83a39aa11fe.jpg


Bỏ con thì không được, cô phải cố gắng nuôi bé. Thấy nhiều người cũng có con, rất ngoan, dễ thương mà lại bỏ rơi. Con mình bệnh hoạn như này còn thương không hết, vậy mà lại bỏ con đi. Cô cứ xem bé như món quà ông trời ban, tự an ủi để cố gắng vì con" - cô Nga bật khóc nức nở.

Trước kia, cô Nga đi vác đá thuê cho quán nước, tiểu thương trong chợ, làm từ 4h30 sáng đến hơn 12h trưa. Để tiện chăm Gia Anh, cô cứ đi đi về về để trông con. Mấy tuần nay, cô Nga bị bệnh thận phải đặt ống, công việc vác đá cũng chẳng làm được nữa.

0410aae0666ad4462dc3.jpg


cb66ff4324699066ac19.jpg


Buổi sáng đi làm, cô Nga tranh thủ đi về để lo cho con trai.

Hỏi về cha của Gia Anh, cô Nga cho biết sau khi con bệnh, chú đi làm xa, mỗi tháng về thăm con 1 lần. Đôi lúc nhìn thấy chú buồn, cô cũng động viên chú đi kiếm hạnh phúc khác, có đứa con khỏe mạnh hơn nhưng chú bảo dù sao Gia Anh vẫn là con, không bỏ được.

"8 năm rồi, hai mẹ con cô sống với nhau thôi chứ cha bé không ở đây. Trên danh nghĩa, Gia Anh có cha nhưng cô chú không sống chung. Nhưng chú vẫn lui tới thăm con, mỗi tháng chu cấp 1.5 triệu để mua sữa tã" - cô Nga chia sẻ.

Đang chuẩn bị bữa trưa cho con, nghe thấy tiếng la hét, đập phá đồ đạc của Gia Anh, cô Nga vội chạy vào phòng ôm chầm lấy con. "Bé của mẹ ngoan, đừng phá nữa, để mẹ lấy nước cho con".

2412b234cf2f186bb623.jpg


11 năm, Gia Anh vẫn như em bé, mọi sinh hoạt ăn uống, tắm rửa đều do cô Nga chăm sóc. Thời gian đầu, Gia Anh thường xuyên đau ốm, ra vào viện liên tục, hai mẹ con ở trong căn trọ chật hẹp.

Sau khi được cha xứ giúp đỡ, 8 năm nay hai mẹ con được ở trong nghĩa trang giáo xứ, cuộc sống thoải mái hơn.

"Có hôm đi làm về, thằng bé đi vệ sinh không tự chủ thành 'bãi chiến trường', cô nhìn con chỉ biết cười. Con của mình mà, nó có biết gì đâu, mình cứ âm thầm dọn thôi" - cô Nga cười nghẹn ngào.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top