Mẹ tôi xách giỏ rau sang cho con dâu dưỡng thai nhưng bà thông gia ném hết đi chỉ vì một củ nghệ

Hành động quá quắt của bà thông gia khiến mẹ tôi tổn thương vô cùng luôn

Nhắc lại hồi anh em tôi còn nhỏ là lại thấy nặng lòng. Bà nội hồi đó đối xử với mẹ khắt khe lắm, cứ mỗi lần bà nổi giận là cả nhà run sợ nép vào góc tường hết. Còn mẹ thì chịu mắng chửi, chịu đòn roi mà không than một tiếng

Sức chịu đựng của mẹ mình khâm phục lắm, nhưng càng khâm phục lại càng thương. Suốt mấy chục năm trời mẹ sống trong tổn thương, đến lúc bà nội nằm liệt giường gần hết đời vẫn nhiếc móc mẹ bằng những lời lẽ cay nghiệt. Lý do thì cũng chỉ vì mẹ là con dâu chứ không phải máu mủ ruột thịt...

Hôm bà nội mất trời nắng to luôn. Anh em tôi không rơi giọt nước mắt nào, chỉ thở phào vì biết mẹ đã thoát khỏi cảnh đau khổ. Nhà mình với bà không có chút tình cảm nào, ngay cả bố tôi cũng bất lực trước sự ghê gớm của bà. Nên giây phút bà ra đi cũng là lúc kết thúc mọi giày vò, không ai phải chịu đựng nữa.

Chính vì đã trải qua bi kịch trong mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu nên khi anh trai lấy vợ, mẹ thề không bao giờ để chuyện đó lặp lại. Bà không quá thân thiết với con dâu, nhưng trong nhà chưa bao giờ có chuyện cãi vã nha. Anh trai kể nhiều chuyện quá khứ cho vợ nghe, chị dâu hiểu và đồng cảm với mẹ nên luôn chân thành để sống hòa hợp.

Ngày chị dâu báo tin có bầu, mẹ mừng đến rơi nước mắt luôn Bà cầm tờ giấy siêu âm mà rưng rưng, cứ cười lẩm bẩm một mình rằng sắp có cháu nội để bế rồi. Gần 50 tuổi, mẹ mới cảm nhận được niềm hạnh phúc viên mãn. Không còn ai mắng chửi mẹ nữa, chỉ có chồng con quây quần mỗi ngày với những bữa cơm ấm áp.

Mẹ không giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói nên dùng hành động thay thế. Bà tự hỏi thông gia về sở thích ăn uống của con dâu, âm thầm nấu món ngon cho chị mỗi ngày, rủ chị đi chợ, đi cafe, đi dạo tập thể dục. Chị dâu cũng nhẹ nhàng với mẹ lắm, hay mua quà tặng mẹ dù chẳng có dịp gì, sắm đồ ngon áo đẹp, còn đưa mẹ đi du lịch nữa. Nói chung mối quan hệ của họ tốt hơn gấp trăm lần so với thời bà nội ngày xưa

0c79c3a695e56511a5b8.jpg


Đợt này bụng chị dâu đã khá to, đi lại vất vả nên mẹ bảo anh trai đưa chị về ngoại ở cho thoải mái. Gần bố mẹ đẻ vẫn sướng hơn ở nhà chồng, khi nào sinh thì ở cữ luôn, mẹ không ngại chạy qua thăm nom mà chỉ muốn tâm lý con dâu được vui vẻ. Bên thông gia cũng ủng hộ, họ bảo khi nào rảnh mẹ cứ sang chơi với con dâu.

Thế nhưng nói là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác...

Hôm nay mẹ đi chợ sớm mua được mẻ tôm ngon, bảo tôi đèo sang thăm chị dâu, tiện hái luôn ít rau củ sạch vừa thu hoạch trong vườn. Ở thành phố đông đúc chật chội mà mẹ trồng được cả khu vườn toàn rau ngon trên sân thượng. Cứ vặt được trái mướp hay rổ rau nào là mẹ nghĩ đến con dâu đang mang bầu đầu tiên. Mẹ bảo có rau sạch ăn thì yên tâm sức khỏe, sau này cháu nội ra đời cũng không lo thiếu đồ ăn dặm

Trước khi sang nhà thông gia, mẹ đã nhặt tôm sạch sẽ cho vào hộp, còn lại bà hái một giỏ đầy rau ngót, rau cải, mướp hương, cà chua, thêm quả bầu mà con dâu thích. Bà tiện tay bỏ vào thêm ít rau gia vị: tía tô, hành lá, ngải cứu, chanh, gừng, nghệ... Tất cả đều được rửa cẩn thận, tươi mới, sạch sẽ thơm tho.

Lúc mẹ con tôi qua nhà thì bà thông gia đang nấu cơm trưa. Bà thở dài nói chị dâu bị lây cúm của hàng xóm, ốm mệt nằm trên gác nên không tiện gặp ai. Mẹ nghe xong liền để lại giỏ thức ăn và nhờ bà thông gia nấu cho con dâu tẩm bổ.

Mẹ chị dâu bới tung cái giỏ lên để xem có gì. Mặt bà ấy cứ nhăn nhó như kiểu sờ phải thứ gì kinh khủng lắm, kêu rau dưa ngoài chợ đầy ra, rẻ thối, đâu cần phải xách sang cho chật nhà bà Đến khi nhìn thấy mấy củ nghệ tươi thì bà ấy gắt gỏng luôn, nói con gái bà dị ứng với nghệ sao còn cố tình mang đến.

Mẹ tôi bối rối nói không biết chuyện này. Nếu dị ứng thì vứt nghệ đi cũng được, dù sao nó cũng không phải thứ quý hiếm gì. Ai ngờ bà thông gia thẳng tay ném toẹt cả giỏ rau củ vào thùng rác, còn không thèm đếm xỉa đến sự có mặt của 2 mẹ con tôi!

Đúng lúc ấy, chị dâu ôm bụng bầu đi xuống nhà. Chị cũng bất ngờ khi chứng kiến hành động của mẹ ruột. Chị vội nhặt lại giỏ rau nhưng mẹ chị lại khó chịu mắng tiếp, kêu không biết trong đống thức ăn ấy có gì nguy hiểm hay không. Mẹ tôi đã nói rất rõ rằng đây toàn là rau củ tự trồng, hoàn toàn không có thuốc hay thứ gì độc hại. Vậy mà bà thông gia vẫn dè bỉu không nghe.

Nhìn mẹ tôi bấu chặt lấy vạt áo còn vành mắt thì đỏ ửng lên, chị dâu vội xin lỗi bà và hứa sẽ ăn hết những thứ mẹ mang đến. Tôi cũng bực bội với thái độ của bà thông gia lắm nhưng nể mặt chị dâu nên cố nhịn. Ai đời được tặng quà mà lại cư xử thiếu lịch sự như vậy không?! Có lòng tốt mà còn bị chỉ trích. Sau này chắc nhà tôi chẳng dám biếu cái gì nữa, kẻo lại bị thông gia coi thường

b4bba993f635f9060e5e.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top