Kun2k66645
New member
Mình muốn gì? Một đứa con xuất sắc nhưng cô đơn trên đỉnh cao? Hay một đứa con bình thường nhưng khỏe mạnh, vui vẻ?
Có bạn trên mạng kể lại: Hôm trước đi xe buýt, mình vô tình nghe được một mẹ đang gọi điện "điểm mặt" con trai. Chuyện là cậu bé có phạm lỗi gì đó ở trường, mẹ vừa biết tin liền gọi điện, giọng đầy chua xót:
"Con sắp 18 rồi đó, mẹ thấy con bướng bỉnh quá đi mất. Hay là do ba mẹ không cho con đủ vật chất, không thỏa mãn được nhu cầu nên con mới đối xử với ba mẹ như vậy? Tính con lạ lùng lắm, ai nói gì cũng không nghe, lại còn kiêu ngạo như con nhà giàu vậy.
Ba mẹ ngày nào cũng lo con có vấn đề tâm lý, lo con gặp chuyện gì nguy hiểm, đến lời nặng cũng không dám nói với con nữa. Mẹ mỗi ngày nghĩ đến con là ngực lại đau thắt, mẹ thật sự sợ có ngày tức giận mà ngã quỵ luôn. Con ơi, sao con lại trở thành như thế này...".
Từng lời, từng chữ, đau như dao cứa vậy
Giọng của mẹ ấy không hề lớn, như đang tâm sự với bạn bè, nhưng trong tai mình, câu nào cũng như đang đè nặng lên đứa con: "Con không ngoan, không nghe lời, mọi thứ ba mẹ làm đều vì con, cũng chính vì con mà mẹ mới khổ thế này...".
Mẹ có lẽ không hiểu, tại sao mình đã hi sinh hết mọi thứ cho con, mà cuối cùng lại nhận về một đứa trẻ "không ngoan", "không nghe lời", "không biết điều"?
Còn bên kia đầu dây, cậu con trai ấy khi nghe những lời oán trách từ mẹ, liệu sẽ cảm thấy ra sao?
Ngày xưa, cha mẹ và con cái là những người thân thiết nhất. Chẳng hiểu từ khi nào, hai bên lại trở thành đối lập, cứ giằng co mãi không hết.
Không thể phủ nhận, cha mẹ yêu con nên luôn lo xa, tình yêu ấy không sai, chỉ là cách thể hiện bị... lệch một tí thôi.
Có lẽ, con bạn không phải "đứa trẻ hư", chỉ là bạn chưa kịp nhìn thấy điều tốt đẹp trong con mà thôi
Câu chuyện đáng suy ngẫm
Có một cậu bé nghịch ngợm, phá phách ở trường, suýt bị đuổi học luôn á.
Một lần, cậu cùng mấy bạn trong làng chơi trò nhảy qua cửa sổ trong căn nhà gỗ cũ. Cậu đã nhảy qua lại nhiều lần rồi, nhưng lần cuối thì... chiếc nhẫn trên ngón trỏ bị móc vào đinh sắt trên khung cửa. Ngón tay bị xé toạc, máu chảy ướt cả, và dù được cầm máu kịp thời, cậu vẫn mất ngón trỏ luôn
Câu chuyện này khiến cả làng đồn "ác giả ác báo", không ai tiếc, toàn mỉa mai chua chát.
Ngay cả cha cậu cũng thất vọng tới mức, giới thiệu con với người vợ kế bằng giọng cay đắng: "Em à, cẩn thận với thằng nhóc quậy phá nhất làng này nhé, anh sợ nó sẽ lấy đá ném em lúc nào không hay, hoặc bày trò quái đản gì đó đấy".
Nhưng người mẹ kế ấy thì khác. Bà mỉm cười, nhẹ nhàng bảo chồng: "Anh sai rồi, nó không phải đứa trẻ xấu nhất làng đâu. Nó là đứa thông minh nhất, chỉ là chưa tìm ra nơi xứng đáng để đổ hết đam mê của mình thôi"
Cậu bé nghe vậy, nước mắt trào ra. Trước đó, chưa bao giờ được ai khen, đây là lần đầu tiên cảm thấy mình được nhìn nhận.
Và cậu bé ấy chính là Dale Carnegie, tác giả của "Đắc Nhân Tâm" đó! Một câu nói ấm áp của mẹ kế đã thay đổi cả cuộc đời ông luôn
Đúng vậy, khi trẻ có những hành vi lệch lạc, ta hay vội dán nhãn: "hư", "xấu". Mà quên mất, đó thực ra là cách non nớt nhất của trẻ để bày tỏ nhu cầu hay khả năng của mình.
Trẻ con luôn khao khát được công nhận, được thấy, và càng cần được dẫn dắt đúng đắn.
Không vội gán nhãn cho con, đó là tôn trọng lớn nhất. Dùng chính cách mình cư xử để dạy con biểu đạt, đó là tình yêu sâu sắc nhất
Cha mẹ và con cái là duyên không thể tách rời. Thói quen, cách hành xử của con phần lớn học từ cha mẹ; những vấn đề khi con lớn lên, cha mẹ cũng khó mà chối bỏ trách nhiệm được.
Thế nên, tại sao không chọn cách "cùng nhau hoàn thiện", còn hơn là đối đầu, oán trách nhau?
Mình làm cha mẹ lần đầu, con cũng lần đầu làm "con". Chẳng ai là chuẩn mực cả, cũng không có đáp án đúng tuyệt đối cho vai trò này.
Vậy làm sao để vừa giúp con sửa sai, vừa giữ được tình cảm nguyên vẹn giữa cha mẹ và con cái?
3 tips dành cho các bậc phụ huynh nè!
1. Xử lý cảm xúc trước, rồi mới giải quyết vấn đề
Khi con bạn nói: "Mẹ ơi, váy mới của con rách rồi!", bạn sẽ phản ứng thế nào? Đa số cha mẹ sẽ bảo: "Không sao đâu con, để mẹ khâu lại cho." Nhưng kết quả là trẻ lại khóc to hơn
Nhà tâm lý học Mỹ Linehan từng nói: "Tồn tại nghĩa là được cảm nhận". Khi cảm xúc của trẻ không được nhìn nhận, trẻ sẽ cảm thấy mình "không tồn tại", dẫn đến bất an và bất lực. Vì trẻ chưa giỏi diễn đạt nên chỉ biết khóc.
Vậy nên, thay vì vội an ủi, hãy nói: "Ôi, váy mới của con rách rồi, con buồn lắm phải không?".
Khi bạn gọi đúng cảm xúc ấy, trẻ sẽ cảm thấy được thấu hiểu, và từ đó tin tưởng bạn hơn. Dù con bạn mới 3 tuổi hay đã 18 tuổi, cảm xúc đều cần được nhìn nhận nhé!
2. Quản lý cảm xúc bản thân, đừng mắng mỏ quá đà
Muốn dạy con bình tĩnh giải quyết vấn đề, cha mẹ phải làm gương trước, học cách kiểm soát cảm xúc của chính mình. Như trong cuốn "Kỷ Luật Tích Cực" có nói: "Khi mọi người không bị chỉ trích hay làm xấu hổ, ai cũng dễ dàng nhận trách nhiệm và tập trung vào giải pháp hơn"
3. Chấp nhận con và tha thứ cho chính mình
Gần đây có video một giáo sư than thở về con gái học kém viral khắp mạng. Bố mẹ đều là "thần đồng", giỏi giang xuất chúng, mà con gái lại luôn xếp gần bét lớp. Ông thẳng thắn: "Dù bạn có xuất sắc đến đâu thì con cái bạn phần lớn cũng chỉ là người bình thường thôi. Nhận ra điều đó, chấp nhận được, thì sẽ nhẹ lòng hơn"
Thay vì ép con phải thành rồng thành phượng, tại sao không chấp nhận con với chính con người của nó? Nếu may mắn con bạn thực sự tài giỏi thì quá tốt rồi. Còn nếu không, việc ép buộc chỉ khiến cả hai đau khổ, xa cách mà thôi.
Cha mẹ cũng cần học cách tha thứ cho chính mình. Tiêu chuẩn của bạn không phải là chân lý tuyệt đối. Hãy dừng đúng lúc, đừng để tình yêu trở thành gánh nặng trên vai con
Buông xuống sự cố chấp, là buông tha cho con - và cho cả chính mình.
Làm cha mẹ, ai cũng mệt mỏi trên hành trình nuôi dạy con. Khát khao "con thành tài" khiến mình quên mất, duyên phận cha mẹ con cái vốn ngắn ngủi lắm
Mình muốn gì? Một đứa trẻ xuất sắc nhưng cô đơn trên đỉnh cao? Hay một đứa trẻ bình thường nhưng khỏe mạnh, hạnh phúc?
Con đường phía trước là của con, còn mình, sớm muộn cũng lui vào hậu trường. Thay vì cầm roi đuổi theo, tại sao không cầm cờ cổ vũ nhỉ?
Đừng làm biên kịch cho cuộc đời con, hãy làm bạn đồng hành trên chặng đường con đi nha!
Nguồn: kenh14.vn