Chuyện nghe mà xót xa quá trời! Bà Dự trong một lần dọn nhà vào Sài Gòn đã đánh mất đứa con gái mới 3 tuổi còn biết nói ngọng nghịu. Giờ nhắc lại vụ tai nạn hồi đó, bà cũng chỉ nhớ mang máng thôi
Chuyện buồn của gia đình nghèo vùng quê Phú Yên
Bà Nguyễn Thị Dự năm nay 56 tuổi rồi, lẽ ra tuổi này phải vui vầy bên con cháu chứ nhỉ? Nhưng không, suốt 24 năm trời kể từ ngày con gái mất tích, bà cứ sống trong nỗi đau day dứt không nguôi.
Căn nhà nhỏ của bà nằm ở huyện Phú Hoà, tỉnh Phú Yên - một vùng quê nghèo khó. Vợ chồng bà có 4 cô con gái. Cách đây 24 năm, bé Nguyễn Thị Phương Đại (sinh năm 1997) - lúc đó mới tí hon 3 tuổi, đã biến mất một cách bí ẩn sau vụ tai nạn.
Ngày định mệnh tháng 5-6/2000
Năm đó, ông Nguyễn Quang Hoàn (63 tuổi) - chồng bà Dự phải vào Nam làm thuê kiếm sống. Bà Dự lúc đó đang mắc bệnh tâm thần, người nửa tỉnh nửa mê. Một ngày hè tháng 5, tháng 6/2000, bà bồng bé Đại đi dạt nhà. Vào đến Sài Gòn, 2 mẹ con đang đi bộ thì bị một chiếc xe máy tông trúng
Người vây quanh đông nghịt, lúc tỉnh lại bà Dự hoảng hốt vì không thấy con đâu cả. Bà được đưa vào viện nhưng vì sốt ruột tìm con nên trốn ra ngoài luôn. Bà lang thang khắp nơi hỏi han, nhưng ai cũng lắc đầu không biết gì.
Sau đó may mắn có một người phụ nữ tốt bụng đưa bà về chữa trị chăm sóc. Vài tháng sau, người này đưa bà ra bến xe miền Đông, bắt xe cho bà về Quy Nhơn. Một người lạ ở Quy Nhơn lại tiếp tục cưu mang bà 3 tháng, rồi đưa bà về quê ở Phú Hoà. Nhưng vì bà không nhớ địa chỉ cụ thể nên người ta thả bà ở cầu Ông Chừ (TP. Tuy Hoà). May quá, có người em trong thôn nhận ra, đưa bà về nhà.
Vừa về đến nhà, người thân hỏi con đâu, bà lắc đầu không biết. Trong cái đầu mơ hồ, bà chỉ nhớ lờ mờ về vụ tai nạn thôi.
"Tôi không nhớ gì vì mọi chuyện xảy ra lâu quá rồi. Hình như lúc ấy có một chiếc xe máy tông vào, trên mặt tôi vẫn còn vết sẹo. Trước khi bị tông, tôi vẫn ẵm con đi, 2 mẹ con cứ đi mãi, đến khi mỏi cho nó đi bộ", bà Dự kể lại.
Còn ông Hoàn thì cũng day dứt về chuyện năm xưa lắm. Vợ chồng ông vẫn thường gọi đứa con út bé bỏng bằng biệt danh "Năm Nhè".
"Khi đó nhà khó khăn quá, tôi phải vào làm thuê trong huyện Bình Chánh, Sài Gòn. Ráng dành dụm được 500 nghìn, gửi về cho bà ấy tiêu. Đêm gửi tiền về, bà để lại 50 nghìn cho 3 con gái, rồi cầm số tiền còn lại, ẵm bé út đi mất lúc 4 giờ sáng, cha mẹ không ai hay biết. Họ điện cho tôi, mà tôi đâu có biết bà ở nơi nào đâu", ông Hoàn tâm sự.
2 đặc điểm không thể nhầm lẫn để nhận diện con
Hiện tại bà Dự vẫn phải uống thuốc điều trị bệnh thường xuyên. Bà vẫn nhận thức được mọi thứ xung quanh, chỉ có ký ức về vụ tai nạn là mờ nhạt. Gương mặt bà lúc nào cũng buồn, lòng cứ mãi nhớ về con
Dựa vào những gì bà Dự kể lại, người nhà nghi ngờ một số chi tiết chưa chính xác. Từ Phú Yên đến Sài Gòn phải đi qua 4 tỉnh, quãng đường khoảng trên dưới 600km, liệu hai mẹ con có thể đi xa đến vậy không nhỉ?
Ông Lê Đình Tề (ở Phú Hoà, Phú Yên) - một người thân của vợ chồng ông Hoàn đã nhờ kênh Youtube đăng tải thông tin về câu chuyện này, tìm tung tích cháu gái. Ông Tề cho biết:
"Mẹ bé bị tâm thần, tinh thần có thể không minh mẫn, nên chúng tôi vẫn đang nghi ngờ có thể hai mẹ con gặp tai nạn ở tỉnh thành khác. Lúc bé bé Đại đã biết bập bẹ. Nhà có 3 người chị, nhưng bé không biết tên, chỉ gọi chị thôi".
Theo ông Tề, có hai đặc điểm trên người cô bé Đại mà không thể nhầm lẫn được:
Đặc điểm 1: Khoảng 2 tuổi, bé bị phỏng nước sôi, để lại sẹo lớn trên chân (không nhớ chân phải hay trái)
Đặc điểm 2: Hồi nhỏ, đầu cô bé có nhiều mụn, sau phải mổ, để lại sẹo trên đầu
Đây là những dấu hiệu trên cơ thể không thể thay đổi được.
"Hy vọng nếu cháu hoặc người nuôi dưỡng cháu nếu nghe được tin tức này, hãy liên hệ tìm về với gia đình. Chúng tôi xin cảm ơn và hậu tạ", ông Tề nói.
Nguồn: kenh14.vn