"Sắp cưới rồi, bảo con đừng gọi 'cô' nữa mà gọi 'mẹ' đi, nhưng cậu bé cứ lì không chịu..."
Nghe câu "mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng" chắc ai cũng thuộc nằm lòng rồi đúng không? Câu này như in sâu vào mindset của đa số chúng ta luôn á.
Nó khiến cho những ông bố đơn thân muốn tìm lại hạnh phúc sau khi ly hôn thì bỗng nhiên người đời lại lo thay cho con riêng của họ, kiểu "mẹ kế về nhà liệu có yêu thương chúng không?", "dì ghẻ chắc lại hành hạ con chồng thôi"
Thật sự người ta không tin vào sự khác biệt, vì quen quá với những câu chuyện kiểu Tấm Cám hay Phạm Công Cúc Hoa rồi. Hiếm lắm mới có người phụ nữ nào dám tuyên bố "tôi sẽ yêu con riêng của chồng như con ruột!"
Thế mà đầu năm nay, có một chị dám đứng lên nói:
"CON RIÊNG CỦA CHỒNG LÀ MỘT ĐIỀU RẤT HẠNH PHÚC!
Ngày quyết định đến với anh, mình biết sẽ khó khăn khi anh có con riêng, sẽ thiệt thòi, vất vả hơn. Nhưng cứ nghĩ chỉ cần cố gắng thì sẽ làm được. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Con 8 tuổi, cái tuổi không hẳn lớn để hiểu hết mọi thứ, nhưng cũng không phải nhỏ để không biết gì. Hơn nữa sau chuyện của bố mẹ, con xa mẹ, con bị khủng hoảng nên khó gần hơn. Bố thì bù đắp cho con bằng cách chiều hơn, nên con cũng khó bảo hơn.
Mình thì lại ít nói, không biết gần gũi con thế nào, ngoài câu hỏi "con ăn chưa", "con học chưa"... Có khi gần con, nói chuyện với con, cậu bé chỉ nhìn với ánh mắt hờ hững. Tủi thân lắm, cảm thấy bất lực không biết làm sao
Chỉ biết ứa nước mắt, không muốn con thấy nên vào toilet khóc một mình. Rồi thời gian tiếp xúc nhiều hơn, nhưng vẫn cảm thấy con không có tình cảm, chỉ coi mình như người quen thôi.
Thời gian chuẩn bị cưới, bảo con đừng gọi "cô" nữa mà gọi "mẹ" nhưng con không chịu, hụt hẫng lắm
Ấy vậy mà sau ngày cưới, lần đầu con gọi "mẹ", cậu bé ngượng miệng, gọi nhỏ và nhanh nhưng mình vẫn cảm thấy gai hết người vì bất ngờ và hạnh phúc. Hai tuần sau cưới, con bị xuất huyết tiêu hóa, nằm viện.
Đó là khoảng thời gian gần con nhiều nhất. Lúc đó mình mang thai được hơn 2 tháng, bình thường ngồi nửa tiếng là đau mỏi lưng rồi. Vậy mà ngồi trông con từ 7h sáng đến 11h đêm cũng không thấy gì. Con phải xông dạ dày, cắm ống xông từ mũi rất khó chịu. Nằm trên giường bệnh nhưng lúc nào cũng phải mẹ ngồi cạnh, nắm tay, chả rời chút nào.
Mùng 2 Tết, hai mẹ con với bố lấy xe đi lượn, vừa ra một đoạn thì xe ô tô đỗ bên cạnh mở cửa không nhìn, đập vào xe mình, hất mấy mẹ con ngã ra đường. Vừa đứng dậy, việc đầu tiên cậu bé chạy ra xoa bụng mẹ liên tục hỏi "mẹ có sao không? Em bé có sao không mẹ?" vừa hỏi vừa rơm rớm khóc
Ôi lúc đó chỉ thấy vui và hạnh phúc thôi vì con quan tâm mình, con quan tâm em bé. Trộm vía mấy mẹ con không ai bị sao cả.
Hôm qua đi siêu âm về, ảnh siêu âm để trên bàn, cậu bé đi học về thấy cứ tủm tỉm cười, rồi cậu thủ thỉ "em bé buồn cười thế!", "em bé đưa hai tay để lên đầu nhìn buồn cười thế", rồi cứ tủm tỉm..."
Câu chuyện này được chị Nhung Đặng chia sẻ trong một hội nhóm chị em. Chị bảo mới đầu chỉ kể cho vui thôi, "lúc đó mình hạnh phúc lắm nên muốn kể cho mọi người biết, vậy mà không ngờ bài viết thu hút nhiều sự quan tâm đến vậy".
Có thể điều này lại là minh chứng cho nhiều mối quan hệ mẹ kế - con chồng còn rắc rối ngoài kia. Khi bài viết của chị được đăng lên, nó như một liều thuốc gỡ rối tơ lòng của biết bao nhiêu bà "mẹ ghẻ". Vì "mẹ ghẻ thì sao, chẳng phải từ yêu thương sẽ đến yêu thương, bằng yêu thương sẽ hóa giải mọi hận thù sao?"
Đúng vậy, chị Nhung Đặng dám đập tan định kiến cũ vì chị cho rằng nếu đủ yêu và thương thì không gì là không thể, kể cả chinh phục một đứa trẻ con của chồng mà vốn rất hờ hững với mình những ngày đầu làm quen.
Thậm chí nhiều khi chị còn phải trốn vào toilet khóc một mình vì cảm thấy bất lực trong công cuộc làm quen con như trong câu chuyện.
Rồi đến ngày cưới, cái ngày chị mong đợi đã tới, cũng chính trong ngày thiêng liêng này chị nhận được một món quà lớn từ đứa con chồng được gói ghém trong đúng hai từ "mẹ ơi!".
Quả thật với chị, lúc đó hàng trăm lời chúc mừng không bằng hai tiếng "mẹ ơi!" phát ra từ chiếc miệng nhỏ nhắn của đứa trẻ mà bao ngày qua chị đã ra sức yêu thương hết mực. Hóa ra đây chính là quả ngọt sau bao ngày chị gieo hạt yêu thương
Liên hệ trực tiếp với chị Nhung Đặng để nghe chị kể thêm về cuộc hành trình chinh phục con chồng và bước qua định kiến:
"Mình chơi với chị dâu của chồng mình bây giờ, nên hay lên nhà chơi rồi thân quen với chồng và con mình từ lâu. Rồi thấy cảnh hai bố con với nhau, mình quyết định tìm hiểu và tiến với chồng mình. Thời gian đầu cháu hờ hững với mình lắm.
Mình thỉnh thoảng chủ động đưa cháu đi xem phim, đi chơi để gần nhau. Đi chơi thì cháu thích nên cũng đi. Còn về nhà cháu lại dửng dưng. Nhiều khi mình hỏi cháu không trả lời, lừ lừ quay đi
Tới tận ngày cưới cháu mới gọi mình là mẹ bạn ạ. Thời gian chuẩn bị cưới có đả thông tư tưởng cho cháu, muốn cháu gọi mẹ dần cho quen nhưng cháu không chịu.
Tự dưng sau cưới vài hôm, có hôm mình với chồng đi có việc về thì con vào nhà rồi bảo "con chào bố mẹ", mình vỡ òa tại chỗ luôn!"
Chị nói thêm về hiện tại, khi đã khá thân thiết và thực sự xem nhau như ruột thịt thì cậu bé cởi mở hơn rất nhiều, không còn ngượng ngùng hay bẽn lẽn khi gọi mẹ nữa. Bây giờ mọi chuyện của con chị lo hết, từ việc ăn uống, ngủ nghỉ, đi học, đi chơi...
Chị cảm thấy mình như một người mẹ thực thụ, một người mẹ ruột đúng nghĩa chứ không phải "mẹ ghẻ" như người đời hay nói:
"Giờ thì mọi thứ của con mình đều chăm lo hết, ăn uống, đưa đón, học hành. Mình rèn con vào nề nếp, ăn uống học hành đúng giờ hơn.
Chứ trước bố cháu chiều, để cháu ăn theo sở thích, toàn ăn mỳ tôm, bánh kẹo nên bị xuất huyết tiêu hóa. Trộm vía cháu nghe lời mình hơn cả bố"
Làm người đến sau, phải làm mẹ của con chồng nhưng chị chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ không yêu thương đứa trẻ. Mặc dù áp lực có đó, lo lắng có đó, đau đầu cũng có luôn, mọi thứ đến song song với quyết định cưới người đàn ông mà chị Nhung gọi là chồng bây giờ. Thời gian đó chị stress lắm, nhưng không vì "vài chuyện vặt vãnh" như thế mà chị bỏ cuộc.
"Mình tới với chồng cũng nhiều áp lực lắm. Mẹ mình buồn nhiều, lo mình vất vả. Rồi hàng xóm mọi người nhìn vào.
Cháu khá bướng bỉnh, vì có thời gian cháu bị tăng động, lại được bố và bà nội chiều. Có người quen nói không tin mình gần được con, rồi sau này lớn lên, mình già chỉ có mà con đuổi mình ra khỏi nhà, không yêu thương đâu
Nhưng mình kệ. Thật sự mình chưa bao giờ nghĩ tới cảnh mẹ ghẻ con chồng. Mình cứ nghĩ mình sẽ yêu thương chăm sóc con như con mình. Với mình thì mình xác định mình phải yêu thương được con thì mình mới tới với chồng mình. Chứ nếu mình ghét con thì mình đã yêu và lấy người khác rồi."
"Chứ nếu mình ghét con, thì mình đã yêu và lấy người khác" - câu nói nghe ấm lòng quá đi thôi Vậy mà người ta vẫn ồn ào cho rằng mẹ ghẻ chắc rồi cũng sẽ như thế này, như thế nọ. Nhưng rõ ràng, có khó gì để chị Nhung chọn cho mình những quyết định an toàn hơn về cuộc sống hôn nhân bên một chàng trai nào đó đâu? Hà cớ gì chị phải lao vào để sắm cho mình cái vai "dì ghẻ" vốn chẳng thơm tho gì? Chị hoàn toàn có quyền chọn lựa mà?
Câu trả lời đơn giản lắm, bởi vì chị tin, chị dám tin, định kiến rồi cũng sẽ bị hóa giải. Có thể nó đúng ở đâu đó, nhưng với gia đình nhỏ của chị thì không. Chị chọn dùng yêu thương để mở đường cho những mối quan hệ, "cho dù không ruột thịt đi chăng nữa, dăm ba bữa mình thì cũng nhận được trái ngọt thôi".
Nguồn: soha.vn