Mình sinh bé đầu lòng được hơn 5 tháng thì đến Tết rồi. Cũng là cái Tết đầu tiên mình làm dâu luôn nè.
Người ngoài nhìn vào chắc thấy mình "xịn sò" lắm: có chồng, có con, có gia đình hai bên ở Hà Nội, không phải đi xa, không phải lo tàu xe gì cả. Nhưng chỉ có mình mới biết, những đêm cận Tết năm đó, mình mất ngủ vì một chuyện nghe nhỏ nhưng nặng lắm: tiền biếu Tết nội - ngoại á
Ai cũng nói "tùy tâm". Nhưng "tùy" kiểu gì, bao nhiêu thì... không ai nói rõ luôn
Mình nghỉ sinh, thu nhập về 0 tròn trĩnh. Lương chồng mình hơn 20 triệu/tháng - nghe thì ổn đấy, nhưng đó là tổng cho cả gia đình 3 người nha. Con nhỏ, chi phí phát sinh nhiều hơn mình tưởng: sữa, bỉm, tiêm phòng, thuốc men, đồ lặt vặt mỗi tháng một ít nhưng cộng lại thì... chả nhỏ chút nào
Tết đến, mẹ chồng gọi điện bảo: "Biếu sao cũng được con ạ, nhà không đặt nặng".
Mẹ mình cũng nói y chang luôn. Nghe thì nhẹ lòng, nhưng chính vì không ai đặt nặng, mình lại càng thấy nặng hơn. Ít thì sợ người ta nghĩ mình keo kiệt. Nhiều thì... tiền ở đâu ra?
Thời điểm đó, mình vẫn chưa thấy thưởng Tết đâu nha. Chồng mình làm kỹ thuật cho một công ty tư nhân, mấy năm gần đây việc thưởng Tết không còn cố định nữa. Có năm có, có năm không luôn á.
Nghĩa là mọi khoản chi Tết năm đó, tụi mình không dám trông chờ vào bất kỳ khoản tiền "bất ngờ" nào hết.
Một buổi tối, khi bé ngủ rồi, mình mở sổ ghi chép ra. Không phải để than vãn đâu, mà để đối diện thẳng với tiền bạc thôi. Đây là bảng chi tiêu Tết năm đó của gia đình mình nè:
Thu nhập tháng trước Tết:
• Lương chồng: 21.000.000đ
• Thu nhập khác: 0đ
Tổng: 21.000.000đ
Chi cố định trong tháng:
• Tiền nhà + điện nước: 4.500.000đ
• Ăn uống hàng ngày: 6.000.000đ
• Sữa, bỉm, đồ cho con: 3.500.000đ
• Đi lại, xăng xe: 1.000.000đ
Tổng chi cố định: 15.000.000đ
Tiền còn lại cho Tết: ~6.000.000đ
Nhìn con số đó, mình bắt đầu... run tay thật sự luôn á
Mình viết tiếp bảng tiền biếu dự kiến:
Dự kiến tiền biếu – phong bao:
• Biếu bố mẹ chồng: ?
• Biếu bố mẹ đẻ: ?
• Lì xì cháu bên nội – ngoại: 1.000.000đ
• Quà Tết cơ bản (hoa quả, bánh): 1.000.000đ
Còn lại cho tiền biếu bố mẹ: ~4.000.000đ
Mình ngồi rất lâu trước con số này. 4 triệu cho cả nội lẫn ngoại. Chia kiểu gì cũng thấy... thiếu
Biếu mỗi bên 2 triệu? Sợ bị nghĩ là "lấy lệ" quá. Biếu bên này nhiều hơn bên kia? Không đành lòng làm vậy. Vay thêm? Không muốn bước vào năm mới bằng tiền vay chút nào.
Mình đưa sổ cho chồng xem. Anh ấy coi, im lặng một lúc rồi nói: "Hay mình biếu mỗi bên 2 triệu. Năm nay mình khó thật".
Không phải câu nói mạnh mẽ lắm, nhưng là câu nói khiến mình nhẹ người. Vì lần đầu tiên, tiền biếu Tết không còn là việc của riêng mình gánh nữa
Cuối cùng, tụi mình chốt:
• Bố mẹ chồng: 2.000.000đ
• Bố mẹ đẻ: 2.000.000đ
• Lì xì + quà Tết: 2.000.000đ
Tổng chi Tết: 6.000.000đ, vừa vặn phần tiền còn lại luôn
BẢNG CHI TIÊU THỰC TẾ NÈ
Tết năm đó trôi qua rất bình thường á. Không ai so đo. Không ai hỏi han gì cả. Không có ánh mắt nào khiến mình khó chịu như mình từng tưởng tượng đâu.
Chỉ đến lúc sau Tết, khi nhìn lại tài khoản vẫn còn tiền để xoay xở tháng Giêng - mình mới nhận ra: áp lực lớn nhất không đến từ gia đình, mà đến từ chính nỗi sợ "làm chưa đủ vai" của bản thân mình thôi
Từ trải nghiệm Tết năm đầu làm dâu - lại đúng lúc mới sinh con - mình rút ra được 3 điều:
• Tiền biếu Tết phải nằm trong khả năng thực tế, không nằm trong suy đoán người khác nghĩ gì về mình.
• "Tùy tâm" không có nghĩa là không cần tính toán, mà là tính toán để không tự làm khổ mình nha.
• Với gia đình trẻ, giữ được tài chính ổn định sau Tết quan trọng hơn một phong bao dày đấy.
Bây giờ, khi đã qua vài cái Tết rồi, mình không còn mất ngủ vì tiền biếu nữa. Không phải vì dư dả hơn đâu, mà vì mình hiểu rõ giới hạn của gia đình mình thôi.
Nguồn: soha.vn
Người ngoài nhìn vào chắc thấy mình "xịn sò" lắm: có chồng, có con, có gia đình hai bên ở Hà Nội, không phải đi xa, không phải lo tàu xe gì cả. Nhưng chỉ có mình mới biết, những đêm cận Tết năm đó, mình mất ngủ vì một chuyện nghe nhỏ nhưng nặng lắm: tiền biếu Tết nội - ngoại á
Ai cũng nói "tùy tâm". Nhưng "tùy" kiểu gì, bao nhiêu thì... không ai nói rõ luôn
Mình nghỉ sinh, thu nhập về 0 tròn trĩnh. Lương chồng mình hơn 20 triệu/tháng - nghe thì ổn đấy, nhưng đó là tổng cho cả gia đình 3 người nha. Con nhỏ, chi phí phát sinh nhiều hơn mình tưởng: sữa, bỉm, tiêm phòng, thuốc men, đồ lặt vặt mỗi tháng một ít nhưng cộng lại thì... chả nhỏ chút nào
Tết đến, mẹ chồng gọi điện bảo: "Biếu sao cũng được con ạ, nhà không đặt nặng".
Mẹ mình cũng nói y chang luôn. Nghe thì nhẹ lòng, nhưng chính vì không ai đặt nặng, mình lại càng thấy nặng hơn. Ít thì sợ người ta nghĩ mình keo kiệt. Nhiều thì... tiền ở đâu ra?
Thời điểm đó, mình vẫn chưa thấy thưởng Tết đâu nha. Chồng mình làm kỹ thuật cho một công ty tư nhân, mấy năm gần đây việc thưởng Tết không còn cố định nữa. Có năm có, có năm không luôn á.
Nghĩa là mọi khoản chi Tết năm đó, tụi mình không dám trông chờ vào bất kỳ khoản tiền "bất ngờ" nào hết.
Một buổi tối, khi bé ngủ rồi, mình mở sổ ghi chép ra. Không phải để than vãn đâu, mà để đối diện thẳng với tiền bạc thôi. Đây là bảng chi tiêu Tết năm đó của gia đình mình nè:
Thu nhập tháng trước Tết:
• Lương chồng: 21.000.000đ
• Thu nhập khác: 0đ
Tổng: 21.000.000đ
Chi cố định trong tháng:
• Tiền nhà + điện nước: 4.500.000đ
• Ăn uống hàng ngày: 6.000.000đ
• Sữa, bỉm, đồ cho con: 3.500.000đ
• Đi lại, xăng xe: 1.000.000đ
Tổng chi cố định: 15.000.000đ
Tiền còn lại cho Tết: ~6.000.000đ
Nhìn con số đó, mình bắt đầu... run tay thật sự luôn á
Mình viết tiếp bảng tiền biếu dự kiến:
Dự kiến tiền biếu – phong bao:
• Biếu bố mẹ chồng: ?
• Biếu bố mẹ đẻ: ?
• Lì xì cháu bên nội – ngoại: 1.000.000đ
• Quà Tết cơ bản (hoa quả, bánh): 1.000.000đ
Còn lại cho tiền biếu bố mẹ: ~4.000.000đ
Mình ngồi rất lâu trước con số này. 4 triệu cho cả nội lẫn ngoại. Chia kiểu gì cũng thấy... thiếu
Biếu mỗi bên 2 triệu? Sợ bị nghĩ là "lấy lệ" quá. Biếu bên này nhiều hơn bên kia? Không đành lòng làm vậy. Vay thêm? Không muốn bước vào năm mới bằng tiền vay chút nào.
Mình đưa sổ cho chồng xem. Anh ấy coi, im lặng một lúc rồi nói: "Hay mình biếu mỗi bên 2 triệu. Năm nay mình khó thật".
Không phải câu nói mạnh mẽ lắm, nhưng là câu nói khiến mình nhẹ người. Vì lần đầu tiên, tiền biếu Tết không còn là việc của riêng mình gánh nữa
Cuối cùng, tụi mình chốt:
• Bố mẹ chồng: 2.000.000đ
• Bố mẹ đẻ: 2.000.000đ
• Lì xì + quà Tết: 2.000.000đ
Tổng chi Tết: 6.000.000đ, vừa vặn phần tiền còn lại luôn
BẢNG CHI TIÊU THỰC TẾ NÈ
Tết năm đó trôi qua rất bình thường á. Không ai so đo. Không ai hỏi han gì cả. Không có ánh mắt nào khiến mình khó chịu như mình từng tưởng tượng đâu.
Chỉ đến lúc sau Tết, khi nhìn lại tài khoản vẫn còn tiền để xoay xở tháng Giêng - mình mới nhận ra: áp lực lớn nhất không đến từ gia đình, mà đến từ chính nỗi sợ "làm chưa đủ vai" của bản thân mình thôi
Từ trải nghiệm Tết năm đầu làm dâu - lại đúng lúc mới sinh con - mình rút ra được 3 điều:
• Tiền biếu Tết phải nằm trong khả năng thực tế, không nằm trong suy đoán người khác nghĩ gì về mình.
• "Tùy tâm" không có nghĩa là không cần tính toán, mà là tính toán để không tự làm khổ mình nha.
• Với gia đình trẻ, giữ được tài chính ổn định sau Tết quan trọng hơn một phong bao dày đấy.
Bây giờ, khi đã qua vài cái Tết rồi, mình không còn mất ngủ vì tiền biếu nữa. Không phải vì dư dả hơn đâu, mà vì mình hiểu rõ giới hạn của gia đình mình thôi.
Nguồn: soha.vn