BiMimi2120
New member
Thay đổi cách phản ứng, kết quả cũng sẽ khác luôn nha!
Một bà mẹ ở Trung Quốc mới kể drama chấn động: "Chuyện tưởng chỉ có trong phim nhưng bạn mình vừa gặp thật luôn. Hôm đó đang ngồi kèm con làm bài, thấy thằng nhóc cứ làm qua loa, chậm như rùa bò, bạn mình tức đến nỗi không kìm được... đập luôn một món đồ bay màu.
Có lẽ tiếng động to quá làm ồn cả nhà dưới, hàng xóm lên gõ cửa nhắc nhở. Nhưng lúc đó bạn mình vẫn đang trong mood bốc hỏa, thế là mất bình tĩnh, xẵng giọng đáp trả lại. Hai bên lời qua tiếng lại, càng nói càng căng, suýt nữa thì fight nhau luôn. Kết quả là hàng xóm gọi công an đến tận nơi. Cuối cùng sau khi công an đến, giải thích khuyên răn cả buổi, mọi chuyện mới được dàn xếp ổn thỏa.
Một việc nhỏ xíu cuối cùng lại thành chuyện to đùng, mà nguyên nhân bắt đầu từ việc... dạy con làm bài. Nhớ lại thì bạn mình chỉ thấy hối hận và buồn cười cho chính mình. Câu chuyện này càng khiến mình thấy rõ: làm cha mẹ biết kiểm soát cảm xúc thực sự là bài học bắt buộc của tất cả chúng ta luôn đó".
Không lâu trước, trong chương trình của CCTV, giáo sư tâm lý học của Đại học Thanh Hoa, ông Bành Khải Bình - người khởi xướng "Tâm lý học tích cực" ở Trung Quốc, đã chia sẻ một thống kê gây sốc.
Ông cho biết họ lập đường dây tư vấn tâm lý, và có tới 60% cuộc gọi đến là từ học sinh cấp hai, cấp ba. Plot twist là các em muốn nói không phải về bản thân mà là về... cha mẹ! Trong đó, vấn đề cha mẹ mất kiểm soát cảm xúc, thường xuyên quát mắng, đánh đập hoặc chỉ trích con là tình huống được phản ánh nhiều nhất.
Từng có câu chuyện như thế này: Một bà mẹ công sở có con gái học lớp 3. Cảm xúc của chị mỗi ngày lên xuống theo... tiến độ làm bài của con. Khi con làm tốt thì chị vui như tết. Nhưng phần lớn thời gian, con hay trì hoãn, làm sai, cẩu thả. Mỗi buổi tối, việc giục con làm bài trở thành "cuộc chiến không hồi kết". Thấy con phạm cùng lỗi lặp đi lặp lại, chị không nhịn nổi mà tức đến nghẹn thở.
Cô con gái thì vẫn thản nhiên như không, khiến người mẹ càng bốc hỏa. Nhiều lần chị đánh mạnh vào mông con, thậm chí tát luôn vào mặt. Sau mỗi lần như thế, chị lại hối hận, xin lỗi con, tự trách mình. Nhưng lần sau mọi chuyện lại tái diễn y hệt. Cơn giận đến quá nhanh, chị không sao kìm được.
Có thể nói, dễ nổi nóng, dễ bốc hỏa đã trở thành "căn bệnh phổ biến" của nhiều bậc phụ huynh thời nay rồi.
Từng có video mang tên "Phục dựng chân thực tâm trạng của mẹ khi vui và khi bực". Khi mẹ mood không ổn: con ngồi im cũng thấy chướng mắt, ăn vặt bị mắng, làm bài chưa xong thì bị la tới tấp; cả nhà như chìm trong bầu không khí nặng nề.
Nhưng khi mẹ vui: cùng một hành động của con lại được khen, được khích lệ, dù con làm sai bài mẹ vẫn nhẹ nhàng chỉ dạy. Video này khiến rất nhiều phụ huynh gật gù đồng cảm vì nó cho thấy sự thật: Nguyên nhân khiến cha mẹ phát cáu, phần lớn không phải vì hành vi của con mà vì trạng thái tâm lý của chính họ.
Như "Thuyết ABC về cảm xúc" từng nêu: Cảm xúc và hành vi của con người (C) không phải do sự kiện bên ngoài (A) gây ra, mà do cách ta nhìn nhận và diễn giải nó (B). Nói cách khác, vấn đề không nằm ở "đứa trẻ làm gì" mà ở "chúng ta hiểu thế nào về việc đó".
Thật ra làm cha mẹ ngày nay không dễ chút nào: đi làm, lo việc nhà, rồi lại phải kèm con học. Áp lực chồng chất khiến ta dễ rơi vào tình trạng "nổ tung" bất cứ lúc nào. Nhưng theo tâm lý học, cơn giận thực ra là "cảm xúc thứ cấp", nó không trực tiếp do hành động của con gây ra mà xuất phát từ ba cảm giác sâu kín trong ta:
Cảm giác xấu hổ: "Dạy mãi mà con không hiểu, có phải mình quá vô dụng không?".
Cảm giác sợ hãi: "Giờ học dở thế này, sau này tụt hậu thì sao?".
Cảm giác tội lỗi: "Mình không đủ khả năng giúp con học tốt, thấy có lỗi với con quá".
Khi cha mẹ mệt mỏi, thiếu công cụ để xử lý các cảm xúc này, sự mất cân bằng sẽ bộc phát thành cơn giận. Và những đứa trẻ vô tội lại trở thành "nạn nhân" của cơn bão đó. Vì vậy, bản chất của việc mất kiểm soát cảm xúc chính là "nút thắt trong lòng người lớn". Muốn giải quyết thì chỉ có thể bắt đầu từ việc học cách điều chỉnh nhận thức và chữa lành bản thân thôi.
Nhà giáo dục Rousseau từng nói: "Trên đời, cách giáo dục vô ích nhất chính là nổi giận, nói đạo lý và tự cảm động với chính mình".
Thật vậy đó, trút giận xong vấn đề chẳng được giải quyết mà tình cảm mẹ con còn rạn nứt thêm. Đó là cái giá quá đắt phải trả.
Cha mẹ biết kiểm soát cảm xúc chính là nền tảng của một gia đình lành mạnh. Tất nhiên, nuôi con mà không tức giận... là chuyện không tưởng luôn. Nhưng để giữ được bình tĩnh đúng là cần nhiều "bài luyện công" đây.
Giáo sư Bành Khải Bình từng tổng kết 3 phương pháp rất hiệu quả:
1. Từ bi với chính mình
Trong tâm lý học đây là khái niệm "self-compassion": đối xử với bản thân như với một người bạn, khi ta thất bại hay mệt mỏi, hãy cho mình sự bao dung, hiểu và tha thứ thay vì chỉ trích. Trong vai trò làm cha mẹ, ta không cần hoàn hảo. Hãy nhủ với mình: "Mình đã cố gắng rất nhiều rồi". Một chút dịu dàng với chính mình sẽ giúp ta bình tâm hơn với con.
2. Đặt tên cho cảm xúc ️
Nghiên cứu cho thấy: khi ta gọi tên được cảm xúc của mình, vùng lý trí trong não sẽ được kích hoạt và cơn giận sẽ yếu đi.
Đó là cách "lý trí thuần phục cảm xúc".
Vì thế khi cảm thấy cơn tức bốc lên, hãy thử tự hỏi:
"Mình đang cảm thấy gì vậy?".
"Nỗi tức giận này đến từ đâu?".
Chỉ một khoảnh khắc tự vấn như vậy cũng đủ giúp ta hạ nhiệt rồi.
3. Thay đổi hành động
Tại một buổi họp phụ huynh, cô giáo mời mẹ của học sinh giỏi nhất lớp chia sẻ bí quyết. Khi được hỏi: "Con chị chắc ngoan lắm, không làm chị giận bao giờ?". Người mẹ cười: "Ơ kìa, giận suốt chứ!". Chị bật mí "bí kíp": "Mỗi khi sắp bốc hỏa, tôi đi lau nhà".
Tâm lý học gọi đây là "hiệu ứng 12 giây" - khi con người bị kích thích giận dữ, cơn giận chỉ kéo dài khoảng 12 giây đầu tiên. Nếu vượt qua được khoảng đó thì cảm xúc sẽ dần ổn định lại.
Vì thế chỉ cần dừng lại, hít sâu hoặc rời khỏi chỗ đó đã là bước đầu của kiểm soát. Nếu vẫn chưa nguôi thì hãy chọn cách xả giận lành mạnh: tập thể dục, đấm gối, làm việc nhà hoặc thầm than trong bụng... Cảm xúc vốn không có "đúng - sai", chỉ có đúng - sai trong cách biểu đạt. Thay đổi hành vi, kết quả cũng sẽ khác đi ngay.
Dĩ nhiên nói thì dễ, làm thì khó. Nhưng chỉ khi thực hành thật sự bằng sự kiên nhẫn và trí tuệ của người làm cha mẹ, chúng ta mới có thể giúp con lớn lên trong một mái nhà đủ bình yên để học cách làm người.
Nguồn: kenh14.vn
Một bà mẹ ở Trung Quốc mới kể drama chấn động: "Chuyện tưởng chỉ có trong phim nhưng bạn mình vừa gặp thật luôn. Hôm đó đang ngồi kèm con làm bài, thấy thằng nhóc cứ làm qua loa, chậm như rùa bò, bạn mình tức đến nỗi không kìm được... đập luôn một món đồ bay màu.
Có lẽ tiếng động to quá làm ồn cả nhà dưới, hàng xóm lên gõ cửa nhắc nhở. Nhưng lúc đó bạn mình vẫn đang trong mood bốc hỏa, thế là mất bình tĩnh, xẵng giọng đáp trả lại. Hai bên lời qua tiếng lại, càng nói càng căng, suýt nữa thì fight nhau luôn. Kết quả là hàng xóm gọi công an đến tận nơi. Cuối cùng sau khi công an đến, giải thích khuyên răn cả buổi, mọi chuyện mới được dàn xếp ổn thỏa.
Một việc nhỏ xíu cuối cùng lại thành chuyện to đùng, mà nguyên nhân bắt đầu từ việc... dạy con làm bài. Nhớ lại thì bạn mình chỉ thấy hối hận và buồn cười cho chính mình. Câu chuyện này càng khiến mình thấy rõ: làm cha mẹ biết kiểm soát cảm xúc thực sự là bài học bắt buộc của tất cả chúng ta luôn đó".
Không lâu trước, trong chương trình của CCTV, giáo sư tâm lý học của Đại học Thanh Hoa, ông Bành Khải Bình - người khởi xướng "Tâm lý học tích cực" ở Trung Quốc, đã chia sẻ một thống kê gây sốc.
Ông cho biết họ lập đường dây tư vấn tâm lý, và có tới 60% cuộc gọi đến là từ học sinh cấp hai, cấp ba. Plot twist là các em muốn nói không phải về bản thân mà là về... cha mẹ! Trong đó, vấn đề cha mẹ mất kiểm soát cảm xúc, thường xuyên quát mắng, đánh đập hoặc chỉ trích con là tình huống được phản ánh nhiều nhất.
Từng có câu chuyện như thế này: Một bà mẹ công sở có con gái học lớp 3. Cảm xúc của chị mỗi ngày lên xuống theo... tiến độ làm bài của con. Khi con làm tốt thì chị vui như tết. Nhưng phần lớn thời gian, con hay trì hoãn, làm sai, cẩu thả. Mỗi buổi tối, việc giục con làm bài trở thành "cuộc chiến không hồi kết". Thấy con phạm cùng lỗi lặp đi lặp lại, chị không nhịn nổi mà tức đến nghẹn thở.
Cô con gái thì vẫn thản nhiên như không, khiến người mẹ càng bốc hỏa. Nhiều lần chị đánh mạnh vào mông con, thậm chí tát luôn vào mặt. Sau mỗi lần như thế, chị lại hối hận, xin lỗi con, tự trách mình. Nhưng lần sau mọi chuyện lại tái diễn y hệt. Cơn giận đến quá nhanh, chị không sao kìm được.
Có thể nói, dễ nổi nóng, dễ bốc hỏa đã trở thành "căn bệnh phổ biến" của nhiều bậc phụ huynh thời nay rồi.
Từng có video mang tên "Phục dựng chân thực tâm trạng của mẹ khi vui và khi bực". Khi mẹ mood không ổn: con ngồi im cũng thấy chướng mắt, ăn vặt bị mắng, làm bài chưa xong thì bị la tới tấp; cả nhà như chìm trong bầu không khí nặng nề.
Nhưng khi mẹ vui: cùng một hành động của con lại được khen, được khích lệ, dù con làm sai bài mẹ vẫn nhẹ nhàng chỉ dạy. Video này khiến rất nhiều phụ huynh gật gù đồng cảm vì nó cho thấy sự thật: Nguyên nhân khiến cha mẹ phát cáu, phần lớn không phải vì hành vi của con mà vì trạng thái tâm lý của chính họ.
Như "Thuyết ABC về cảm xúc" từng nêu: Cảm xúc và hành vi của con người (C) không phải do sự kiện bên ngoài (A) gây ra, mà do cách ta nhìn nhận và diễn giải nó (B). Nói cách khác, vấn đề không nằm ở "đứa trẻ làm gì" mà ở "chúng ta hiểu thế nào về việc đó".
Thật ra làm cha mẹ ngày nay không dễ chút nào: đi làm, lo việc nhà, rồi lại phải kèm con học. Áp lực chồng chất khiến ta dễ rơi vào tình trạng "nổ tung" bất cứ lúc nào. Nhưng theo tâm lý học, cơn giận thực ra là "cảm xúc thứ cấp", nó không trực tiếp do hành động của con gây ra mà xuất phát từ ba cảm giác sâu kín trong ta:
Cảm giác xấu hổ: "Dạy mãi mà con không hiểu, có phải mình quá vô dụng không?".
Cảm giác sợ hãi: "Giờ học dở thế này, sau này tụt hậu thì sao?".
Cảm giác tội lỗi: "Mình không đủ khả năng giúp con học tốt, thấy có lỗi với con quá".
Khi cha mẹ mệt mỏi, thiếu công cụ để xử lý các cảm xúc này, sự mất cân bằng sẽ bộc phát thành cơn giận. Và những đứa trẻ vô tội lại trở thành "nạn nhân" của cơn bão đó. Vì vậy, bản chất của việc mất kiểm soát cảm xúc chính là "nút thắt trong lòng người lớn". Muốn giải quyết thì chỉ có thể bắt đầu từ việc học cách điều chỉnh nhận thức và chữa lành bản thân thôi.
Nhà giáo dục Rousseau từng nói: "Trên đời, cách giáo dục vô ích nhất chính là nổi giận, nói đạo lý và tự cảm động với chính mình".
Thật vậy đó, trút giận xong vấn đề chẳng được giải quyết mà tình cảm mẹ con còn rạn nứt thêm. Đó là cái giá quá đắt phải trả.
Cha mẹ biết kiểm soát cảm xúc chính là nền tảng của một gia đình lành mạnh. Tất nhiên, nuôi con mà không tức giận... là chuyện không tưởng luôn. Nhưng để giữ được bình tĩnh đúng là cần nhiều "bài luyện công" đây.
Giáo sư Bành Khải Bình từng tổng kết 3 phương pháp rất hiệu quả:
1. Từ bi với chính mình
Trong tâm lý học đây là khái niệm "self-compassion": đối xử với bản thân như với một người bạn, khi ta thất bại hay mệt mỏi, hãy cho mình sự bao dung, hiểu và tha thứ thay vì chỉ trích. Trong vai trò làm cha mẹ, ta không cần hoàn hảo. Hãy nhủ với mình: "Mình đã cố gắng rất nhiều rồi". Một chút dịu dàng với chính mình sẽ giúp ta bình tâm hơn với con.
2. Đặt tên cho cảm xúc ️
Nghiên cứu cho thấy: khi ta gọi tên được cảm xúc của mình, vùng lý trí trong não sẽ được kích hoạt và cơn giận sẽ yếu đi.
Đó là cách "lý trí thuần phục cảm xúc".
Vì thế khi cảm thấy cơn tức bốc lên, hãy thử tự hỏi:
"Mình đang cảm thấy gì vậy?".
"Nỗi tức giận này đến từ đâu?".
Chỉ một khoảnh khắc tự vấn như vậy cũng đủ giúp ta hạ nhiệt rồi.
3. Thay đổi hành động
Tại một buổi họp phụ huynh, cô giáo mời mẹ của học sinh giỏi nhất lớp chia sẻ bí quyết. Khi được hỏi: "Con chị chắc ngoan lắm, không làm chị giận bao giờ?". Người mẹ cười: "Ơ kìa, giận suốt chứ!". Chị bật mí "bí kíp": "Mỗi khi sắp bốc hỏa, tôi đi lau nhà".
Tâm lý học gọi đây là "hiệu ứng 12 giây" - khi con người bị kích thích giận dữ, cơn giận chỉ kéo dài khoảng 12 giây đầu tiên. Nếu vượt qua được khoảng đó thì cảm xúc sẽ dần ổn định lại.
Vì thế chỉ cần dừng lại, hít sâu hoặc rời khỏi chỗ đó đã là bước đầu của kiểm soát. Nếu vẫn chưa nguôi thì hãy chọn cách xả giận lành mạnh: tập thể dục, đấm gối, làm việc nhà hoặc thầm than trong bụng... Cảm xúc vốn không có "đúng - sai", chỉ có đúng - sai trong cách biểu đạt. Thay đổi hành vi, kết quả cũng sẽ khác đi ngay.
Dĩ nhiên nói thì dễ, làm thì khó. Nhưng chỉ khi thực hành thật sự bằng sự kiên nhẫn và trí tuệ của người làm cha mẹ, chúng ta mới có thể giúp con lớn lên trong một mái nhà đủ bình yên để học cách làm người.
Nguồn: kenh14.vn