Mẹ già bệnh tật 35 năm một mình gồng gánh con nuôi bại liệt, tâm thần - Nghị lực đến nao lòng

Cao2k99559

New member
c4fe057bf40937533d0e.jpg


Chỉ vì quyết tâm nuôi đứa con nuôi tàn tật, tâm thần mà bà Đoàn Thị Thanh Bình (sinh năm 1955, ở tổ 14, thôn 3, xã Bình Triều, huyện Thăng Bình, Quảng Nam) bị chính chồng mình ruồng bỏ. Nghe mà thương quá đi thôi

Chúng tôi đến nhà đúng lúc chị Thủy Thị Thanh Thúy (sinh năm 1979) - con gái nuôi của bà Bình - đang lên cơn bệnh. Chân tay co rút, sùi bọt mép, miệng la inh ỏi, chân tay đập phá loạn xạ vì cơn đau cấu xé. Cảnh tượng đau lòng vô cùng

Ngồi bên con, bà Bình đưa cánh tay yếu ớt cố gắng ghì chặt để giữ con. Trên chiếc giường tre cũ kỹ, cuộc vật lộn của 2 mẹ con chỉ kết thúc khi chị Thúy ngất lịm đi vì kiệt sức.

**35 năm gắn bó với nghị lực phi thường**

Chị Thúy là đứa con nuôi mà gia đình bà Bình nhận nuôi từ 35 năm trước. Khi phát hiện chị Thúy mang trong mình 2 căn bệnh bại liệt và tâm thần thì cuộc đời như khép lại với gia đình bà Bình luôn.

Bà nói trong nước mắt: "Gia đình tôi không có con, nghe tin trạm xá có người sinh con nhưng bỏ rơi, vợ chồng tôi xin con về nuôi. Nhưng con Thủy lại bị bại liệt và tâm thần bẩm sinh, chồng khuyên tôi bỏ, tôi nhất quyết nuôi nó thế là vợ chồng tôi li dị. Tôi ở 1 mình để chăm con".

Ôi đi dài, chưa bao giờ mình gặp hoàn cảnh éo le đến thế này. Từ khi người chồng bỏ đi, đứa con gái nuôi tàn tật, tâm thần hoàn toàn nương nhờ vào sức lao động của người mẹ "thép" này.

Bà Bình làm thử đủ thứ việc để nuôi con, ai thuê gì thì bà làm nấy, lúc đi làm đâu bà cũng địu con theo luôn. Sau khi có ít vốn, bà mở 1 quán tạp hóa nhỏ để kiếm sống nuôi con.



**"Con nuôi cũng như con ruột vậy thôi"**

Đôi mắt đỏ hoe ngấn ngần nước, bà Bình thủ thỉ: "Lúc lên cơn thì hắn kêu la, đập giường rồi bứt tóc. Những lúc như thế lòng tôi đau lắm. Con nuôi cũng như con ruột vậy thôi, ba mẹ nó bỏ rơi nó 1 lần rồi tôi không muốn đau thương đến với nó lần nào hết. Gia đình sớm chỉ còn 2 mẹ con mà hắn thì nằm 1 chỗ chẳng biết gì, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, miễn là sớm hôm có nhau".

Real love không gì so sánh được đâu các bạn ơi



**Gồng gánh dù tuổi già bệnh tật**

Tuổi đã ngoài 60, bản thân bà Bình bị thần kinh tọa và viêm khớp hành hạ nên không làm được việc nặng nữa. Cuộc sống chỉ trông chờ vào đồng tiền lời ít ỏi từ quán tạp hóa. Nhiều người dân, hàng xóm thấy hoàn cảnh khó khăn của bà nên đến mua giúp.

Bất chấp bệnh tật và cái nghèo đeo bám, người mẹ này vẫn sống và chăm lo cho đứa con gái tật nguyền từng li, từng tí. Hiện nay, gia đình bà Bình được nhà nước phụ cấp 360 ngàn đồng/tháng thuộc diện hộ nghèo nuôi người khuyết tật. Thế nhưng số tiền này chưa đủ để mua thuốc cho con.

Ông Nguyễn Công (Chủ tịch UBND xã Bình Triều) nói: "Đức hi sinh của bà Bình, người dân ở đây nể lắm. Nhiều người khuyên bà đi bước nữa thế nhưng không, 1 mình bà gồng gánh nuôi con nuôi tâm thần, bại liệt. Hiện tại 2 mẹ con bà Bình rất cần sự quan tâm giúp đỡ".



Thương lắm cho số phận của người phụ nữ nghèo này, dù đói khổ vậy mà bà Bình vẫn sống với tấm lòng cao cả, khiến nhiều người ngưỡng mộ. Trên khuôn mặt tiều tụy, người mẹ này vẫn còn nhiều nỗi lo: chị Thúy sẽ như thế nào khi bà Bình đang ở cái tuổi già yếu, bệnh tật cấu xé. Có lẽ, ấm no là 1 thứ hạnh phúc quá xa xỉ đối với 2 mẹ con họ

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top