CunTraSuaNgoan
New member
Tại sao cùng chơi game nhưng con nhà người ta bình thường, còn con mình thì nghiện sml? Làm sao để kéo con ra khỏi "vũng lầy" game?
Thiết bị điện tử giờ đã thành "bạn thân" không thể thiếu của giới trẻ rồi. Nhưng mà vấn đề là có nhiều em nghiện game đến mức chán học, mất vibe, "xích mích" với bố mẹ, thậm chí bị đình chỉ hay bỏ học luôn
Vậy tại sao một số em nghiện game, còn những em khác lại ổn? Làm sao để con không bị game "hút hồn"? Và nếu đã "dính chưởng" rồi thì phải làm gì? Câu chuyện của bà mẹ họ Vương ở Trung Quốc dưới đây có thể cho bạn vài gợi ý đấy!
Con trai tôi trước giờ học giỏi lắm, top 10 lớp ổn định, là "con ngoan trò giỏi" trong mắt mọi người. Nhưng từ lớp 5, được bạn bè rủ rê, con bắt đầu tiếp xúc game online và dần dần "sa ngã"
Ban đầu tuy nghiện game nhưng học hành của con vẫn oke. Tuy nhiên do dịch mà phải học online, con ở nhà nhiều và có "điều kiện" chơi game nhiều hơn. Thái độ học tập ngày càng xuống dốc không phanh, thời gian cày game ngày càng lên, mối quan hệ mẹ con căng thẳng tột bậc.
Con có thái độ tiêu cực, chán học nặng nề, động lực học tập rơi xuống đáy, ngày nào về cũng nhốt mình trong phòng cày game. Thấy vậy tôi bắt đầu dùng biện pháp "cứng", cấm con động vào điện thoại. Nhưng tôi càng nghiêm, con càng nổi loạn và "drama" gia đình liên tục xảy ra
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm vào học kỳ 2 cấp 2.
Hôm đó về nhà, vừa mở cửa đã thấy con nằm sofa lướt điện thoại. Tôi liền nổi giận: "Ai cho con xài điện thoại? Học hành kiểu gì vậy, sao không tự kiểm soát bản thân?". Nói mãi không thấy đáp, con đứng dậy định về phòng, tôi tức đến "muốn xỉu". Tôi xông lên giật điện thoại của con, ném xuống đất luôn!
Nó đẩy tôi thật mạnh và hét: "Mẹ có quyền gì mà ném điện thoại của con!".
• "Mẹ là mẹ của con, tại sao không có quyền quản? Nhìn con bây giờ đi, có ra gì không?".
Con nhìn tôi chằm chằm như kẻ thù, ánh mắt lạnh lùng khiến tôi rùng mình: "Vậy mẹ đừng coi con là con của mẹ! Con không muốn có một người mẹ như thế!". Kể từ hôm đó, mối quan hệ mẹ con như đóng băng. Cả tuần trời, hai mẹ con không nói với nhau lời nào
Sau khi cơn giận tan, lý trí lại trở lại. Tôi nhận ra phải thay đổi hiện trạng này gấp, nếu không việc học của con sẽ "toang" hoàn toàn. Hơn nữa, mỗi lần nhớ lại cái cách con nhìn mình đầy hằn học hôm đó, tôi lại thấy sợ.
Mấy năm gần đây có quá nhiều tin về hành vi cực đoan của thanh thiếu niên do mâu thuẫn với bố mẹ, tôi thực sự lo nếu cứ thế này thì mọi thứ sẽ vượt tầm kiểm soát. Chồng tôi đi làm xa quanh năm không giúp được gì trong việc dạy con, khiến tôi càng thêm lo lắng.
Tôi bắt đầu tìm hiểu về giáo dục trẻ tuổi teen qua mạng, tìm đến các chuyên gia, trò chuyện với những phụ huynh có con nghiện game và cai thành công. Chính từ lúc này, tôi mới thực sự tìm ra "chìa khóa" giải quyết vấn đề.
Chuyên gia nói việc trẻ nghiện game chỉ là cái vỏ bọc ngoài thôi. "Nhìn bề ngoài thì có vẻ như trẻ không thích học vì chơi game, nhưng lý do thật sự là cuộc sống thực và việc học mang lại cho trẻ những trải nghiệm tiêu cực, nên trẻ chọn cách chìm đắm trong thế giới game để trốn thoát".
Chuyên gia này cho biết hoàn cảnh mỗi em mỗi khác, nhưng đa số là do áp lực học tập cao, bố mẹ kiểm soát quá mức, khiến con cái thấy mệt mỏi khi nghĩ đến việc học. Lúc này bố mẹ thường đổ lỗi cho con, cho rằng con không chăm chỉ, chỉ ham chơi game, không tự kiểm soát được bản thân.
Nghe xong tôi mới ngồi suy nghĩ. Hóa ra sự thật về việc con nghiện game, chán học khác xa với những gì tôi tưởng. Do áp lực cuộc sống và muốn lo cho gia đình điều kiện tốt hơn, từ khi con đi học, ngoài tiền bạc ra, chồng tôi không thể phụ giúp gì. Điều này khiến tôi coi con như "chỗ dựa" về mặt tình cảm.
Tôi không chỉ nương tựa vào con về mặt tâm lý mà còn đặt mọi kỳ vọng vào con, mong con học giỏi để chứng minh giá trị của mình trong việc dạy con. Tôi không xử lý tốt nỗi lo lắng của bản thân, biến thành việc kiểm soát con từng chi tiết. Tất cả khiến con không chịu nổi, cảm xúc suy sụp, cuối cùng sinh tâm lý trốn tránh và chìm đắm trong game.
Tôi bắt đầu giải quyết vấn đề từng bước với sự hướng dẫn của chuyên gia:
1. Bắt đầu từ mối quan hệ mẹ con, xoa dịu xung đột và tăng cường sự tin tưởng
Nhiều bậc cha mẹ thấu hiểu rằng con cái không thích học, suốt ngày dán mắt vào điện thoại, chơi game, bố mẹ nói gì làm gì cũng vô dụng. Đó là vì bố mẹ không biết con cần gì, chỉ đánh giá con từ góc độ của mình và chưa bao giờ nghĩ đến việc xây dựng mối quan hệ hài hòa với con thông qua giao tiếp và thấu hiểu.
Chỉ khi mối quan hệ được cải thiện, con cái mới sẵn sàng chia sẻ với bố mẹ những suy nghĩ thực sự, những bối rối và khó khăn của chúng. Chỉ thế, bố mẹ mới có thể giúp con giải quyết vấn đề một cách hiệu quả.
Trong thời gian đó, tôi phát hiện ra rất nhiều hiểu lầm trong cách giáo dục con của mình, đồng thời cũng tìm hiểu được nhiều về đặc điểm tâm lý của trẻ tuổi teen. Tôi quyết định xin lỗi con trước, chân thành bày tỏ thái độ và sự thay đổi.
Cuộc trò chuyện bình đẳng khiến con trai nhận ra tôi thực sự sẵn sàng buông bỏ "tư thế" làm mẹ và cố gắng thấu hiểu, gần gũi con, lớp phòng thủ bên trong con cũng được nới lỏng.
Một buổi tối, con trai nói với tôi:
"Con biết mẹ đang cố gắng thay đổi. Thật ra con cũng biết mình thụt lùi trong học tập, thái độ với mẹ cũng không tốt, nhưng đôi khi sự cằn nhằn của mẹ thực sự rất khó chịu khiến con không có tâm trạng học bài. Con thà chơi game còn hơn nói chuyện với mẹ. Trên thực tế, con cũng biết ham mê game là sai. Mẹ, cảm ơn mẹ đã sẵn lòng làm thân với con. Con cũng sẽ học chăm chỉ và bắt kịp các bạn".
Tôi vô cùng xúc động Hóa ra mọi thay đổi của bố mẹ đều có thể được con cảm nhận. Việc nới lỏng mối quan hệ cũng tạo nền tảng cần thiết cho những thay đổi và giáo dục sau này.
2. Giúp trẻ tìm lại cảm giác hoàn thành và cải thiện thành tích học tập
Cảm giác hoàn thành là sự hài lòng khi thành công trong học tập, công việc và mong muốn của mình được thực hiện. Đây là yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến động lực học của trẻ.
Khi trẻ được khuyến khích và khen ngợi về sự tiến bộ, cảm giác này sẽ được củng cố, từ đó tạo ra động lực tiếp tục học chăm chỉ, nâng cao sự nhiệt tình và thúc đẩy trẻ tiếp tục thành công. Cảm giác nhận ra giá trị bản thân và được công nhận này sẽ không bao giờ bị quên một khi đã trải qua
Hiện nay nhiều em không có ý thức phấn đấu để đạt thành tích trong học tập. Ngược lại, sẽ có cảm giác xấu hổ và thất vọng vì những cố gắng của mình thường nhận về sự chỉ trích và phủ định. Tôi cũng từng phạm sai lầm như vậy. Đặt mục tiêu cho con rất khó vì nghĩ điều này có thể kích thích tính cạnh tranh của trẻ. Và khi con làm việc chăm chỉ vẫn khó đạt được, tôi tỏ vẻ thất vọng khiến con chán nản.
Tôi bắt đầu điều chỉnh phương pháp giáo dục để tạo cho con một bầu không khí tích cực và khích lệ. Mỗi ngày tôi sẽ cố gắng tìm ra vài tiến bộ nhỏ của con, ví dụ như thời gian ngồi làm bài tập trung hơn... Ngoài ra, tôi cũng nhìn ra những điều chưa tốt của con để cùng con thảo luận cách cải thiện.
Với sự khẳng định và động viên như vậy ngày qua ngày, con trai tôi dần cảm nhận được hạnh phúc và cảm giác thành tựu từ việc học, động lực học tập ngày càng lớn hơn. Tôi dần buông tay và trả lại quyền quyết định cho con. Tôi mua cho con một chiếc điện thoại mới và nói: "Bạn con đều có, con không có điện thoại thật bất tiện, mẹ sẽ mua cho con một chiếc. Mẹ tin con sẽ quản lý thời gian của mình thật tốt!".
Con trai tôi ngượng ngùng cười, nhưng từ vẻ mặt của con, tôi thấy một sự kiên định
Sau khi mối quan hệ mẹ con trở nên hài hòa và con trải qua cảm giác thành tựu từ việc học, chứng nghiện game tự nhiên tiêu tan. Thỉnh thoảng cuối tuần hay lúc học hành mệt con cũng ngồi chơi một lát nhưng lại nhanh chóng trở lại việc chính, và nỗi ám ảnh trong quá khứ cứ thế mà trôi đi.
Điểm số của con trai tôi cũng được cải thiện đều đặn, trong kỳ thi cuối kỳ, thứ hạng của con đã đạt trên mức trung bình. Một kết quả như vậy nếu được đặt cách đây nửa năm, tôi thậm chí không dám mơ tới
Sau khi trải qua cuộc "đấu tranh" này, tôi nhận ra sâu sắc rằng trong nhiều trường hợp, vấn đề của con cái giống như một tấm gương phản chiếu những vấn đề trong phương pháp giáo dục và những thiếu sót của chính bố mẹ. Vì vậy, chúng ta cũng nên nhân cơ hội này để tìm hiểu, điều chỉnh và sử dụng những phương pháp giáo dục khoa học, hiệu quả hơn để định hướng sự trưởng thành của trẻ.
Nguồn: kenh14.vn