FanSaigon658
New member
Nói đến chuyện giáo dục thì mục tiêu cuối cùng vẫn là làm sao để ảnh hưởng đến nhận thức và hành vi của mỗi người. Và trong "cuộc đua marathon" nuôi dạy con cái này, các bà mẹ Do Thái đang "ăn đứt" mấy bà "mẹ hổ" bên Trung Quốc rồi nha!
Những bà mẹ có niềm tin "cháy bỏng" trong việc dạy con
Nghe số liệu này mà choáng luôn: Israel đã "rinh" về 20% giải thưởng Nobel thế giới trong khi dân số họ chỉ chiếm có 0,13% tổng dân số thế giới (theo data của Tổ chức Y tế Thế giới năm 2014 đấy nha). Tính ra thì cứ 1844 người Israel là có một boss doanh nhân luôn!
Chưa hết đâu, đất nước này còn "hút" được khoảng 2 tỷ USD vốn đầu tư mạo hiểm. Vốn đầu tư mạo hiểm bình quân đầu người của họ đứng top thế giới, gấp 2,5 lần Mỹ, gấp 30 lần châu Âu và 80 lần Trung Quốc luôn á! Số lượng công ty Israel được list trên Nasdaq còn vượt xa tổng số các công ty châu Âu cơ.
Có được thành tích "xịn sò" này một phần lớn là nhờ công sức "dốc lòng" của những bà mẹ Do Thái đấy!
Ở Israel, các bà mẹ phải bắt đầu giáo dục con từ năm 6 tuổi để con thành công. Họ là những bà mẹ có niềm tin cực mạnh, luôn "cân" trách nhiệm nuôi dạy con cái, không để con đi lệch hướng chút nào.
Phải công nhận là niềm tin nuôi dạy con của "mẹ hổ" Trung Quốc cũng "xịn xò" không kém. Nhưng cái gì khác biệt trong cách dạy con của mẹ Do Thái mà người Israel "ẵm" hàng trăm giải Nobel còn người Trung Quốc thì không?
Mẹ hổ Trung Quốc "fail" ở điểm nào?
Dù nhìn bề ngoài đều nghiêm khắc như nhau, nhưng triết lý giáo dục của "mẹ hổ" Trung Quốc và mẹ Do Thái có một điểm khác biệt "căn bản" do sự khác nhau về văn hóa giữa hai quốc gia.
Nhìn vào câu tục ngữ nổi tiếng của Israel là hiểu liền: "Tôi luôn luôn nhìn ra bên ngoài để có sức mạnh và sự tự tin đến từ bên trong. Nó luôn ở đó".
Tạo áp lực từ thế giới bên ngoài, hay để kích thích động lực từ trái tim - chính đây là sự khác biệt "trời vực" trong phương pháp giáo dục của những con hổ mẹ Trung Quốc và mẹ Do Thái.
Mặc dù các bà mẹ Do Thái cũng dạy con nghiêm khắc, nhưng sự nghiêm khắc này là nguyên tắc được thiết lập để giúp trẻ nhận biết các giá trị đúng đắn, chứ không phải đặc biệt yêu cầu con phải học khiêu vũ hay nghệ thuật, toán hay vật lý gì đâu…
Khi học giả nghiên cứu về người Do Thái - Gao Chongwei - sống ở Israel, ông thấy rằng khi các bé làm điều gì đó sai trái, các bà mẹ Do Thái thể hiện sự hiểu biết mà không hề "ra rả" trách mắng. Sau đó mẹ tư vấn để các bé tự nhận ra lỗi lầm và đưa ra lựa chọn.
Họ đặc biệt coi trọng khả năng phát triển tư duy độc lập của trẻ em. Hầu hết mọi trẻ em đều lớn lên trong các câu hỏi. Khi con còn "xíu xẹo", người lớn thường đặt ra những câu hỏi "hóc búa" mà trẻ em chưa thể giải thích được.
Khi lớn lên, cha mẹ sẽ huấn luyện con hỏi hơn 10 câu hỏi mà chúng không hiểu mỗi ngày. Nếu câu trả lời của người khác không "satisfying", thì phải tự tìm ra câu trả lời. Những phụ huynh Do Thái luôn tôn trọng sự lựa chọn của con cái trong giáo dục. Không bao giờ ép con học theo ý muốn riêng của mình.
Ngược lại, ở Trung Quốc, cha mẹ hoặc là đe dọa hoặc "dụ" con làm những việc mà họ nghĩ là hữu ích và có lợi; không tôn trọng sở thích và mong muốn của con cái.
Trong cuộc sống, các bà mẹ Trung Quốc đóng vai "mẹ hổ" đều ít nhiều tự đưa ra quyết định thay cho con, thay thế động lực cá nhân của con bằng áp lực bên ngoài.
Đối với trẻ em 7 hoặc 8 tuổi, cha mẹ có thể "call shot" nhiều quyết định áp đặt lên con, nhưng khi chúng 20 hoặc 30 tuổi thì mọi chuyện không "ez" như thế nữa. Chẳng hạn như việc chọn nghề, chọn bạn đời, nếu sự lựa chọn của cha mẹ là sai thì cha mẹ có thể "gánh" hậu quả cho con không? Việc "tước" quyền quyết định từ khi con còn nhỏ thì làm sao cha mẹ có thể mong con học được những điều tốt hay đưa ra được những lựa chọn phù hợp chỉ sau một đêm?
Lối giáo dục của "mẹ hổ" Trung Quốc đã tồn tại hàng trăm năm qua. Không phủ nhận nó đã tạo nên những con người ưu tú nhưng đặc điểm chung dễ thấy là đây là những người luôn cần phải có sự kích thích, áp lực bên ngoài mới "lên đỉnh" và luôn phải có người hướng dẫn, chỉ đạo.
Nguồn: kenh14.vn