Làm dâu được 5 năm trời, tôi và mẹ chồng chưa bao giờ nói chuyện quá 10 câu mỗi ngày. Cho đến cái đêm bà gửi tin nhắn đó, mọi thứ tôi từng nghĩ về bà đều sụp đổ hết
Thật sự thì tôi không phải kiểu con dâu tệ đâu nhé. Nhưng mà tôi cũng chẳng phải người con dâu "chuẩn mực" theo kiểu mẹ chồng tôi mong đợi. Tôi không dậy sớm nấu cơm sáng, không hỏi han bà mỗi ngày. Tôi chỉ lo làm tròn việc đi làm, về lo cho chồng con, đóng tiền sinh hoạt đầy đủ và tự thấy như vậy là okay rồi.
Có lẽ vì biết bà cũng chưa từng thực sự mở lòng với mình, nên tôi cũng không cố gắng lắm. Hai bà cháu sống chung một mái nhà suốt 5 năm như hai người khách lịch sự - không cãi nhau, nhưng cũng chẳng thân thiết gì
Đêm hôm đó, chồng tôi đi công tác. Tôi nằm với con, lướt điện thoại cho qua giấc ngủ. Đã 11 giờ rồi. Cả nhà im lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng điều hòa chạy trong phòng bà.
Rồi đột nhiên điện thoại rung. Tin nhắn từ mẹ chồng - một điều chưa từng xảy ra trong suốt 5 năm qua, vì bà không quen nhắn tin, mọi chuyện bà đều nói thẳng hoặc nhờ chồng tôi chuyển lời. Tôi mở tin nhắn ra, tim đập thình thịch không biết mình đang mong chờ hay sợ hãi điều gì.
Chỉ có bốn chữ: "Con có ổn không?"
· · ·
Tôi đọc đi đọc lại mấy lần. Không hiểu sao một câu hỏi bình thường đến thế lại khiến tôi chẳng gõ được chữ nào để trả lời. Tôi nằm đó, nhìn chằm chằm vào màn hình, và nước mắt cứ thế chảy ra...
Không phải kiểu xúc động nhẹ nhàng đâu, mà là kiểu khóc khi đã nén lâu quá rồi bỗng có người hỏi đúng câu đúng lúc
Tôi không biết bà biết chuyện gì không, hay bà chỉ đoán thôi, hay đó chỉ là câu hỏi ngẫu nhiên của người già mất ngủ. Nhưng đêm đó tôi không ngủ được - không phải vì buồn, mà vì tôi bắt đầu nghĩ lại về bà và về chính mình.
Tôi nhớ lại những lần bà nấu canh chua để phần tôi mà không nói gì, chỉ âm thầm để vào tủ lạnh. Những lần bà trông con để tôi đi làm thêm ca mà không kể với chồng tôi. Những lần bà im lặng khi tôi làm sai, không phải vì bà không có ý kiến, mà giờ tôi mới hiểu - bà không muốn tôi mất mặt trước con trai bà.
Tôi đã hiểu nhầm tất cả những điều đó là sự lạnh nhạt, là khoảng cách, là bà không thích tôi. Nhưng thật ra đó là cách bà thể hiện tình yêu thương - kiểu lặng lẽ, không nói thành lời. Thế hệ của bà không quen nói "mẹ quan tâm đến con", họ chỉ biết cách... làm thôi
Bà không hề thay đổi. Tôi mới là người chưa chịu nhìn ra điều đó.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn thường lệ. Bà đang ngồi uống trà. Tôi rót thêm cho bà một tách, không nói gì. Bà cũng không nói gì. Nhưng lần đầu tiên trong 5 năm, khoảng im lặng giữa hai bà cháu không còn cảm giác lạnh lẽo nữa.
Tôi cũng không biết diễn tả sao cho đúng - nó chỉ là... khác. Ấm áp hơn một chút. Nhẹ nhõm hơn một chút
Tôi vẫn chưa trả lời tin nhắn của bà. Không phải vì không muốn, mà vì không biết nói sao cho đủ ý. "Con ổn" thì không đúng. "Cảm ơn mẹ" thì chưa đủ.
Nguồn: soha.vn
Thật sự thì tôi không phải kiểu con dâu tệ đâu nhé. Nhưng mà tôi cũng chẳng phải người con dâu "chuẩn mực" theo kiểu mẹ chồng tôi mong đợi. Tôi không dậy sớm nấu cơm sáng, không hỏi han bà mỗi ngày. Tôi chỉ lo làm tròn việc đi làm, về lo cho chồng con, đóng tiền sinh hoạt đầy đủ và tự thấy như vậy là okay rồi.
Có lẽ vì biết bà cũng chưa từng thực sự mở lòng với mình, nên tôi cũng không cố gắng lắm. Hai bà cháu sống chung một mái nhà suốt 5 năm như hai người khách lịch sự - không cãi nhau, nhưng cũng chẳng thân thiết gì
Đêm hôm đó, chồng tôi đi công tác. Tôi nằm với con, lướt điện thoại cho qua giấc ngủ. Đã 11 giờ rồi. Cả nhà im lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng điều hòa chạy trong phòng bà.
Rồi đột nhiên điện thoại rung. Tin nhắn từ mẹ chồng - một điều chưa từng xảy ra trong suốt 5 năm qua, vì bà không quen nhắn tin, mọi chuyện bà đều nói thẳng hoặc nhờ chồng tôi chuyển lời. Tôi mở tin nhắn ra, tim đập thình thịch không biết mình đang mong chờ hay sợ hãi điều gì.
Chỉ có bốn chữ: "Con có ổn không?"
· · ·
Tôi đọc đi đọc lại mấy lần. Không hiểu sao một câu hỏi bình thường đến thế lại khiến tôi chẳng gõ được chữ nào để trả lời. Tôi nằm đó, nhìn chằm chằm vào màn hình, và nước mắt cứ thế chảy ra...
Không phải kiểu xúc động nhẹ nhàng đâu, mà là kiểu khóc khi đã nén lâu quá rồi bỗng có người hỏi đúng câu đúng lúc
Tôi không biết bà biết chuyện gì không, hay bà chỉ đoán thôi, hay đó chỉ là câu hỏi ngẫu nhiên của người già mất ngủ. Nhưng đêm đó tôi không ngủ được - không phải vì buồn, mà vì tôi bắt đầu nghĩ lại về bà và về chính mình.
Tôi nhớ lại những lần bà nấu canh chua để phần tôi mà không nói gì, chỉ âm thầm để vào tủ lạnh. Những lần bà trông con để tôi đi làm thêm ca mà không kể với chồng tôi. Những lần bà im lặng khi tôi làm sai, không phải vì bà không có ý kiến, mà giờ tôi mới hiểu - bà không muốn tôi mất mặt trước con trai bà.
Tôi đã hiểu nhầm tất cả những điều đó là sự lạnh nhạt, là khoảng cách, là bà không thích tôi. Nhưng thật ra đó là cách bà thể hiện tình yêu thương - kiểu lặng lẽ, không nói thành lời. Thế hệ của bà không quen nói "mẹ quan tâm đến con", họ chỉ biết cách... làm thôi
Bà không hề thay đổi. Tôi mới là người chưa chịu nhìn ra điều đó.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn thường lệ. Bà đang ngồi uống trà. Tôi rót thêm cho bà một tách, không nói gì. Bà cũng không nói gì. Nhưng lần đầu tiên trong 5 năm, khoảng im lặng giữa hai bà cháu không còn cảm giác lạnh lẽo nữa.
Tôi cũng không biết diễn tả sao cho đúng - nó chỉ là... khác. Ấm áp hơn một chút. Nhẹ nhõm hơn một chút
Tôi vẫn chưa trả lời tin nhắn của bà. Không phải vì không muốn, mà vì không biết nói sao cho đủ ý. "Con ổn" thì không đúng. "Cảm ơn mẹ" thì chưa đủ.
Nguồn: soha.vn