HeoMai8488
New member
Và kết quả của drama không kiểm soát này chính là tờ đơn ly hôn do chính tay bố mẹ mình chuẩn bị luôn rồi
Vợ chồng mình đang ly thân mọi người ơi. Chúng mình không hợp từ hồi yêu rồi, nhưng cứ cố chấp cưới nhau xong giờ tự làm khổ cả 2, khổ cả bố mẹ đôi bên nữa.
Đáng lẽ chúng mình cũng không đi đến bước này đâu. Nhưng nhờ mẹ chồng mà mối quan hệ của 2 gia đình căng thẳng gấp bội. Bố mẹ mình cũng kiên quyết bắt con gái phải ly hôn và cắt đứt mọi thứ với thông gia bên đó luôn.
Mâu thuẫn giữa 2 nhà lên đến đỉnh điểm sau sự cố xảy ra chiều hôm qua. Cuối tuần nên mình đem con sang ngoại chơi, tiện nhờ bố mẹ trông giúp để đi khám bệnh. Chỗ cần khám cũng hơi nhạy cảm nên mình không nói cụ thể với ai cả, chỉ dặn ông bà ngoại cứ cho cháu ăn bữa xế xong là về. Con bé đã gần 4 tuổi nên cũng không cần phải chăm lo từng li từng tí.
Nào ngờ đâu mới đến phòng khám được một lúc, chưa đến lượt vào gặp bác sĩ thì mẹ mình đã gọi điện hốt hoảng báo tin: "Con Bống mất tích rồi!"
Nghe mỗi vậy thôi là mình đã bủn rủn chân tay rồi. Lúc ấy trong đầu mình không còn nghĩ nổi gì nữa, vội chạy xe về nhà ngay lập tức.
Về đến cổng đã thấy hàng xóm bu đầy ở sân rồi. Mẹ mình thì ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối bù, khóc đến ướt nhẹp cả áo Bố mình thì đang đứng cãi nhau với con rể. Chồng mình vừa nghe tin báo xong cũng vội vàng chạy sang, chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra đã mặt đỏ tía tai tra hỏi bố mẹ mình vì sao lại để mất cháu.
Mẹ mình kể là cho Bống ăn xong thì nó nằm xem tivi trên võng chỗ phòng khách. Lát sau thấy cháu ngủ say, bố mẹ mình liền ra vườn cho gà ăn, tiện vặt ít rau để đưa mình mang về bên nội.
Ông bà vắng mặt chỉ chừng 30 phút, nhưng khi vừa quay lại thì thấy võng trống trơn! Tivi vẫn mở tiếng, cổng nhà thì mở nguyên, cơ mà bố mẹ mình chẳng rõ có ai vào. Thế là ông bà sợ hãi chạy khắp xóm tìm, nghĩ cháu tỉnh ngủ xong tự chạy đi chơi. Nhưng hàng xóm bảo không ai nhìn thấy Bống. Lại còn dọa có khi con Bống bị bắt cóc rồi làm bố mẹ mình sợ run cả tay chân.
Mình cố gắng bình tĩnh để nghĩ cách xử lý, nhưng chồng mình thì cứ chửi bới loạn lên Anh ấy dần mất kiểm soát hành vi lẫn ngôn ngữ. Thậm chí còn chửi bậy nói láo, xúc phạm bố mẹ mình, đổ lỗi cho ông bà thờ ơ không trông cháu cẩn thận. Bố mình giận quá nên cãi nhau tay đôi với con rể, còn tát cho chồng mình 2 cái nữa
Đang lúc hỗn loạn chưa biết làm sao, hàng xóm chuẩn bị gọi báo công an thì mẹ chồng mình bỗng dưng xuất hiện. Bà đạp xe dừng ở cổng, phía sau là cái Bống con mình. Ai cũng ngạc nhiên hỏi bà tìm thấy Bống ở đâu. Mẹ chồng mình thản nhiên đáp: "Tôi qua đón nó ra chợ chơi chứ có phải nó đi lạc đâu"
Bố mình đang vật lộn với con rể dưới đất xong sững sờ ngồi im. Mẹ mình gạt nước mắt mừng rỡ, vội chạy tới bế cháu nhưng mẹ chồng không cho. Mẹ chồng chê thông gia vô trách nhiệm, để cháu nằm một mình không trông, ai bế đi cũng không hay biết. Mẹ mình thì ấm ức bảo bà qua chơi không nói câu gì, để gia đình đôi bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán
Thật sự cảnh tượng lúc ấy vô cùng lộn xộn. Chồng mình còn bị bố vợ đánh rách cả tay áo. Hàng xóm bu đông bu đỏ lại, đang can ngăn đánh nhau lại quay sang khoanh tay hóng hớt Mình ngại quá đánh mời mọi người đi về, để gia đình giải quyết nội bộ với nhau.
Vì chồng mình xúc phạm nhầm bố mẹ vợ nên anh ấy rất xấu hổ và ân hận. Ông bà không tha thứ cho cậu con rể hỗn láo, thậm chí nhân cơ hội này giục mình ly hôn luôn, ôm Bống về cho ông bà nuôi chứ không thể để cho nhà nội dạy dỗ được.
Nguồn: soha.vn
Vợ chồng mình đang ly thân mọi người ơi. Chúng mình không hợp từ hồi yêu rồi, nhưng cứ cố chấp cưới nhau xong giờ tự làm khổ cả 2, khổ cả bố mẹ đôi bên nữa.
Đáng lẽ chúng mình cũng không đi đến bước này đâu. Nhưng nhờ mẹ chồng mà mối quan hệ của 2 gia đình căng thẳng gấp bội. Bố mẹ mình cũng kiên quyết bắt con gái phải ly hôn và cắt đứt mọi thứ với thông gia bên đó luôn.
Mâu thuẫn giữa 2 nhà lên đến đỉnh điểm sau sự cố xảy ra chiều hôm qua. Cuối tuần nên mình đem con sang ngoại chơi, tiện nhờ bố mẹ trông giúp để đi khám bệnh. Chỗ cần khám cũng hơi nhạy cảm nên mình không nói cụ thể với ai cả, chỉ dặn ông bà ngoại cứ cho cháu ăn bữa xế xong là về. Con bé đã gần 4 tuổi nên cũng không cần phải chăm lo từng li từng tí.
Nào ngờ đâu mới đến phòng khám được một lúc, chưa đến lượt vào gặp bác sĩ thì mẹ mình đã gọi điện hốt hoảng báo tin: "Con Bống mất tích rồi!"
Nghe mỗi vậy thôi là mình đã bủn rủn chân tay rồi. Lúc ấy trong đầu mình không còn nghĩ nổi gì nữa, vội chạy xe về nhà ngay lập tức.
Về đến cổng đã thấy hàng xóm bu đầy ở sân rồi. Mẹ mình thì ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối bù, khóc đến ướt nhẹp cả áo Bố mình thì đang đứng cãi nhau với con rể. Chồng mình vừa nghe tin báo xong cũng vội vàng chạy sang, chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra đã mặt đỏ tía tai tra hỏi bố mẹ mình vì sao lại để mất cháu.
Mẹ mình kể là cho Bống ăn xong thì nó nằm xem tivi trên võng chỗ phòng khách. Lát sau thấy cháu ngủ say, bố mẹ mình liền ra vườn cho gà ăn, tiện vặt ít rau để đưa mình mang về bên nội.
Ông bà vắng mặt chỉ chừng 30 phút, nhưng khi vừa quay lại thì thấy võng trống trơn! Tivi vẫn mở tiếng, cổng nhà thì mở nguyên, cơ mà bố mẹ mình chẳng rõ có ai vào. Thế là ông bà sợ hãi chạy khắp xóm tìm, nghĩ cháu tỉnh ngủ xong tự chạy đi chơi. Nhưng hàng xóm bảo không ai nhìn thấy Bống. Lại còn dọa có khi con Bống bị bắt cóc rồi làm bố mẹ mình sợ run cả tay chân.
Mình cố gắng bình tĩnh để nghĩ cách xử lý, nhưng chồng mình thì cứ chửi bới loạn lên Anh ấy dần mất kiểm soát hành vi lẫn ngôn ngữ. Thậm chí còn chửi bậy nói láo, xúc phạm bố mẹ mình, đổ lỗi cho ông bà thờ ơ không trông cháu cẩn thận. Bố mình giận quá nên cãi nhau tay đôi với con rể, còn tát cho chồng mình 2 cái nữa
Đang lúc hỗn loạn chưa biết làm sao, hàng xóm chuẩn bị gọi báo công an thì mẹ chồng mình bỗng dưng xuất hiện. Bà đạp xe dừng ở cổng, phía sau là cái Bống con mình. Ai cũng ngạc nhiên hỏi bà tìm thấy Bống ở đâu. Mẹ chồng mình thản nhiên đáp: "Tôi qua đón nó ra chợ chơi chứ có phải nó đi lạc đâu"
Bố mình đang vật lộn với con rể dưới đất xong sững sờ ngồi im. Mẹ mình gạt nước mắt mừng rỡ, vội chạy tới bế cháu nhưng mẹ chồng không cho. Mẹ chồng chê thông gia vô trách nhiệm, để cháu nằm một mình không trông, ai bế đi cũng không hay biết. Mẹ mình thì ấm ức bảo bà qua chơi không nói câu gì, để gia đình đôi bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán
Thật sự cảnh tượng lúc ấy vô cùng lộn xộn. Chồng mình còn bị bố vợ đánh rách cả tay áo. Hàng xóm bu đông bu đỏ lại, đang can ngăn đánh nhau lại quay sang khoanh tay hóng hớt Mình ngại quá đánh mời mọi người đi về, để gia đình giải quyết nội bộ với nhau.
Vì chồng mình xúc phạm nhầm bố mẹ vợ nên anh ấy rất xấu hổ và ân hận. Ông bà không tha thứ cho cậu con rể hỗn láo, thậm chí nhân cơ hội này giục mình ly hôn luôn, ôm Bống về cho ông bà nuôi chứ không thể để cho nhà nội dạy dỗ được.
Nguồn: soha.vn