Cầm trên tay cuốn sổ tiết kiệm với con số 9 không tròn trĩnh, tui cứ ngỡ mình là người con dâu may mắn nhất vũ trụ này. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, câu nói tiếp theo của mẹ chồng như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng luôn ấy...
Tui về làm dâu nhà chồng đến giờ đã được 5 năm rồi. Cuộc sống nhìn chung khá ổn nếu không muốn nói là có phần... hơi nhạt. Chồng tui là người hiền lành, nhưng có phần nhu nhược và 100% nghe lời mẹ luôn. Còn mẹ chồng tui thì vốn là người phụ nữ sắc sảo, một tay bà gây dựng cơ nghiệp sau khi bố chồng mất sớm, nên trong nhà, lời bà nói luôn là "thánh chỉ" không ai dám cãi.
Xưa nay, bà đối xử với tui không quá khắt khe nhưng cũng chẳng mấy mặn mà lắm. Tui luôn cố gắng làm tròn bổn phận, đi làm về là lao vào bếp núc, dọn dẹp, chẳng dám than vãn nửa lời. Thế nhưng, điều khiến bà phiền lòng nhất chính là việc vợ chồng tui cưới nhau lâu mà vẫn chưa có baby. Chúng tui đã đi khám kỹ rồi, bác sĩ nói cả hai đều bình thường hết, chỉ là do áp lực công việc nên cần thời gian nghỉ ngơi thôi.
Tối hôm qua, sau bữa cơm, mẹ chồng gọi riêng tui vào phòng. Bà đóng cửa cẩn thận rồi lấy từ trong két sắt ra một cuốn sổ tiết kiệm. Khi nhìn thấy con số 3 tỷ đồng, tim tui như thắt lại luôn á. Bà nắm lấy tay tui, giọng dịu dàng lạ thường:
"Con ạ, mẹ già rồi, tiền bạc chết cũng chẳng mang theo được. Cuốn sổ này mẹ đã đứng tên mẹ, nhưng mẹ định sau này sẽ sang tên cho con. Coi như là khoản mẹ cho con để phòng thân, dưỡng già."
Tui xúc động đến phát khóc, định bụng sẽ cảm ơn bà rối rít luôn. Nhưng khi tui chưa kịp mở lời, bà đã tiếp tục với ánh mắt sắc lẹm:
"Nhưng mẹ có một điều kiện. Từ tháng sau, con phải nghỉ việc ở công ty. Mẹ đã liên hệ với một thầy thuốc nam rất giỏi ở trên thành phố, con phải lên đó ở hẳn 3 tháng để cắt thuốc và tẩm bổ. Trong 3 tháng đó, con không được dùng điện thoại, không liên lạc với bên ngoại để tâm hồn thanh tịnh. Nếu sau 1 năm mà vẫn không có tin vui, thì số tiền này mẹ sẽ làm từ thiện, và con cũng nên tự hiểu mà rời khỏi cái nhà này để chồng con tìm hạnh phúc mới."
Tui rụng rời chân tay luôn ấy 3 tỷ đồng - một con số mà cả đời làm công ăn lương như tui có lẽ chẳng bao giờ chạm tới được. Nhưng cái giá phải trả là sự tự do, là sự nghiệp tui đã vất vả gây dựng, và cay đắng nhất là một "bản án" treo lơ lửng về việc sinh con.
Mẹ chồng cho tui 3 ngày để suy nghĩ. Đêm qua, tui nhìn chồng nằm ngủ say bên cạnh mà nước mắt cứ trào ra. Tui nên chấp nhận đánh đổi để có một tương lai tài chính vững chắc, hay kiên quyết giữ lấy lòng tự trọng và sự tự do của mình, dù điều đó có thể đồng nghĩa với việc hôn nhân tan vỡ?
Nguồn: soha.vn
Tui về làm dâu nhà chồng đến giờ đã được 5 năm rồi. Cuộc sống nhìn chung khá ổn nếu không muốn nói là có phần... hơi nhạt. Chồng tui là người hiền lành, nhưng có phần nhu nhược và 100% nghe lời mẹ luôn. Còn mẹ chồng tui thì vốn là người phụ nữ sắc sảo, một tay bà gây dựng cơ nghiệp sau khi bố chồng mất sớm, nên trong nhà, lời bà nói luôn là "thánh chỉ" không ai dám cãi.
Xưa nay, bà đối xử với tui không quá khắt khe nhưng cũng chẳng mấy mặn mà lắm. Tui luôn cố gắng làm tròn bổn phận, đi làm về là lao vào bếp núc, dọn dẹp, chẳng dám than vãn nửa lời. Thế nhưng, điều khiến bà phiền lòng nhất chính là việc vợ chồng tui cưới nhau lâu mà vẫn chưa có baby. Chúng tui đã đi khám kỹ rồi, bác sĩ nói cả hai đều bình thường hết, chỉ là do áp lực công việc nên cần thời gian nghỉ ngơi thôi.
Tối hôm qua, sau bữa cơm, mẹ chồng gọi riêng tui vào phòng. Bà đóng cửa cẩn thận rồi lấy từ trong két sắt ra một cuốn sổ tiết kiệm. Khi nhìn thấy con số 3 tỷ đồng, tim tui như thắt lại luôn á. Bà nắm lấy tay tui, giọng dịu dàng lạ thường:
"Con ạ, mẹ già rồi, tiền bạc chết cũng chẳng mang theo được. Cuốn sổ này mẹ đã đứng tên mẹ, nhưng mẹ định sau này sẽ sang tên cho con. Coi như là khoản mẹ cho con để phòng thân, dưỡng già."
Tui xúc động đến phát khóc, định bụng sẽ cảm ơn bà rối rít luôn. Nhưng khi tui chưa kịp mở lời, bà đã tiếp tục với ánh mắt sắc lẹm:
"Nhưng mẹ có một điều kiện. Từ tháng sau, con phải nghỉ việc ở công ty. Mẹ đã liên hệ với một thầy thuốc nam rất giỏi ở trên thành phố, con phải lên đó ở hẳn 3 tháng để cắt thuốc và tẩm bổ. Trong 3 tháng đó, con không được dùng điện thoại, không liên lạc với bên ngoại để tâm hồn thanh tịnh. Nếu sau 1 năm mà vẫn không có tin vui, thì số tiền này mẹ sẽ làm từ thiện, và con cũng nên tự hiểu mà rời khỏi cái nhà này để chồng con tìm hạnh phúc mới."
Tui rụng rời chân tay luôn ấy 3 tỷ đồng - một con số mà cả đời làm công ăn lương như tui có lẽ chẳng bao giờ chạm tới được. Nhưng cái giá phải trả là sự tự do, là sự nghiệp tui đã vất vả gây dựng, và cay đắng nhất là một "bản án" treo lơ lửng về việc sinh con.
Mẹ chồng cho tui 3 ngày để suy nghĩ. Đêm qua, tui nhìn chồng nằm ngủ say bên cạnh mà nước mắt cứ trào ra. Tui nên chấp nhận đánh đổi để có một tương lai tài chính vững chắc, hay kiên quyết giữ lấy lòng tự trọng và sự tự do của mình, dù điều đó có thể đồng nghĩa với việc hôn nhân tan vỡ?
Nguồn: soha.vn