BoXinh5018
New member
Ai mà ngờ được, dù biết có camera giám sát, cô giáo mầm non vẫn làm trò kinh khủng này!
Chị Hoàng (Trung Quốc) từng chia sẻ trên chương trình "Cuộc điều tra lớn" một story khiến tim mẹ nào cũng thắt lại. Con gái 3 tuổi của chị đang học mẫu giáo, nhiều lần về nhà kể: "Mẹ ơi, cô không cho con ăn cơm".
Lúc đầu, chị Hoàng không để ý lắm. Nhưng khi con nhắc lại mãi, chị bắt đầu thấy sai sai. Hôm đó, đúng giờ ăn trưa, chị quyết định mở camera trực tiếp - hệ thống giám sát mà nhà trường public cho phụ huynh để theo dõi các bé.
Và những gì hiện lên khiến vợ chồng chị vừa đau đớn vừa phẫn nộ. Không ai nghĩ rằng, dù biết rõ có camera giám sát, cô giáo mầm non vẫn trắng trợn làm chuyện này!
Lúc đó, vừa đúng giờ ăn trưa. Trong video, có hai bàn dài, lũ trẻ ngồi chia thành hai nhóm, ngoan ngoãn chờ cô giáo chia đồ ăn.
Con gái chị Hoàng ngồi ở đầu bàn thứ hai – vị trí ngay trước camera, không hề bị che khuất gì cả. Xung quanh bé không có bạn nào ngồi gần, nên mọi cử động của con hiện cực rõ trên màn hình. Hai cô giáo bắt đầu chia đồ ăn cho các bé. Từng em lần lượt được nhận một bát cơm đầy đủ. Nhưng con gái chị Hoàng, đứa trẻ ngồi ngay "vị trí trung tâm" vẫn không có phần!
Cả lớp đã bắt đầu ăn, hai cô giáo cũng mang cơm ra ngồi ăn luôn, trong khi con gái chị Hoàng vẫn ngồi lặng lẽ một mình, chờ đợi.
Ban đầu, vợ chồng chị nghĩ có thể con bị xếp cuối hàng chia cơm. Nhưng sau vài phút, mọi đứa trẻ đều đã có phần rồi, còn bé gái thì vẫn ngồi đó, ngoan ngoãn, không khóc không làm loạn, chỉ nhìn mọi người ăn uống, đôi mắt cứ hướng về phía cô giáo với ánh mắt mong chờ.
Mười phút trôi qua, bé gái vẫn ngồi yên tại chỗ, không làm ồn, không khóc, càng khiến người xem đau lòng hơn. Cuối cùng, một trong hai cô giáo sau khi ăn xong mới đứng dậy, bưng một bát cơm đến chỗ bé. Cô đẩy bé sát vào bàn rồi đặt bát cơm xuống. Không có một lời an ủi, không một cử chỉ dịu dàng. Tất cả diễn ra lạnh lùng như một công việc thường ngày.
Hình ảnh đó khiến tim người mẹ như thắt lại.
Vợ chồng chị Hoàng ban đầu vẫn cố tin rằng đây chỉ là sự vô tình. Nhưng khi quan sát kỹ lại camera, họ hoàn toàn bác bỏ giả thuyết đó.
Vị trí con ngồi quá rõ ràng, cô giáo không thể nào không thấy. Hai giáo viên đều ở gần: Một ngồi đối diện trực tiếp với bé, chỉ cần ngẩng đầu là thấy, người còn lại đứng bên trái cũng có tầm nhìn toàn bộ bàn ăn. Thế mà hai cô thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, phớt lờ hoàn toàn sự tồn tại của bé gái.
Nhìn hình ảnh con gái ba tuổi ngồi yên lặng, khuôn mặt ngơ ngác, ánh mắt buồn thiu, chị Hoàng không thể kiềm chế nổi nữa mà bật khóc nức nở. "Một đứa trẻ ba tuổi có thể phạm lỗi gì để ba người lớn đối xử với con như thế?".
Vợ chồng chị Hoàng lúc này đã hoàn toàn tin rằng: đây không phải lần đầu mà là hành vi cố ý, có hệ thống.
Chị Hoàng lập tức đến trường mẫu giáo để chất vấn. Nhưng phía nhà trường phủ nhận hành vi cố tình cô lập học sinh. Họ nói rằng vì camera mở cho phụ huynh giám sát nên không đời nào họ dám làm chuyện như vậy "rõ ràng đến thế".
Hai cô giáo liên quan cũng biện minh: Hôm đó, do bé không xếp hàng lấy cơm, nên các cô không để ý, "chỉ là lần đó thôi, chẳng qua bị phụ huynh vô tình bắt gặp qua camera!", nhưng lời giải thích này không khớp với thực tế chút nào!
Theo chị Hoàng, con gái đã nhiều lần về nhà nói "không được cho ăn". Camera cũng cho thấy rõ bé ngồi yên ở vị trí cực kỳ dễ thấy, không thể nào "không để ý" được.
Chị Hoàng không chấp nhận lời phủi trách nhiệm của nhà trường. Chị yêu cầu nhà trường: Công khai xin lỗi con gái và hoàn trả học phí nhưng yêu cầu đó bị từ chối.
Quá phẫn nộ, chị Hoàng đã tố cáo sự việc lên cơ quan quản lý giáo dục, đồng thời công khai toàn bộ vụ việc trên phương tiện truyền thông để đòi lại công lý cho con gái.
Vụ việc nhanh chóng viral khắp mạng xã hội, Bộ Giáo dục đã vào cuộc điều tra. Đoạn video giám sát khi lan truyền đã khiến vô số người phẫn nộ và đau lòng.
Nhiều giáo viên mầm non cũng lên tiếng. Theo kinh nghiệm nghề nghiệp, việc "bỏ quên" một bé ngồi ở vị trí dễ thấy đến vậy là điều hầu như không thể, rất có thể là hành vi cố ý. Một người mẹ, một giáo viên nếu là con ruột mình bị như thế, có dám nhìn vào camera không?
Người làm giáo dục không chỉ cần dạy kiến thức mà còn phải làm gương, truyền tải sự nhân ái, trung thực và lòng bao dung. Một người lớn có thể lạnh lùng ác ý với một bé ba tuổi thì làm sao có thể dạy dỗ nên người khác?
Điều 577 Bộ luật Dân sự Trung Quốc quy định: Khi một bên không thực hiện nghĩa vụ hợp đồng hoặc thực hiện không đúng thỏa thuận thì phải chịu trách nhiệm do vi phạm hợp đồng, bao gồm: tiếp tục thực hiện nghĩa vụ, áp dụng biện pháp khắc phục hậu quả, hoặc bồi thường thiệt hại.
Trong vụ việc này, nhà trẻ là bên có nghĩa vụ thực hiện hợp đồng bao gồm trách nhiệm giáo dục, bảo vệ an toàn thân thể và sức khỏe của học sinh. Việc giáo viên có hành vi trừng phạt thân thể học sinh không chỉ là sai phạm cá nhân, mà còn là hệ quả của việc quản lý yếu kém từ phía nhà trường. Như vậy, nhà trường bị xem là bên vi phạm hợp đồng và phải chịu trách nhiệm tương ứng.
Nguồn: soha.vn
Chị Hoàng (Trung Quốc) từng chia sẻ trên chương trình "Cuộc điều tra lớn" một story khiến tim mẹ nào cũng thắt lại. Con gái 3 tuổi của chị đang học mẫu giáo, nhiều lần về nhà kể: "Mẹ ơi, cô không cho con ăn cơm".
Lúc đầu, chị Hoàng không để ý lắm. Nhưng khi con nhắc lại mãi, chị bắt đầu thấy sai sai. Hôm đó, đúng giờ ăn trưa, chị quyết định mở camera trực tiếp - hệ thống giám sát mà nhà trường public cho phụ huynh để theo dõi các bé.
Và những gì hiện lên khiến vợ chồng chị vừa đau đớn vừa phẫn nộ. Không ai nghĩ rằng, dù biết rõ có camera giám sát, cô giáo mầm non vẫn trắng trợn làm chuyện này!
Lúc đó, vừa đúng giờ ăn trưa. Trong video, có hai bàn dài, lũ trẻ ngồi chia thành hai nhóm, ngoan ngoãn chờ cô giáo chia đồ ăn.
Con gái chị Hoàng ngồi ở đầu bàn thứ hai – vị trí ngay trước camera, không hề bị che khuất gì cả. Xung quanh bé không có bạn nào ngồi gần, nên mọi cử động của con hiện cực rõ trên màn hình. Hai cô giáo bắt đầu chia đồ ăn cho các bé. Từng em lần lượt được nhận một bát cơm đầy đủ. Nhưng con gái chị Hoàng, đứa trẻ ngồi ngay "vị trí trung tâm" vẫn không có phần!
Cả lớp đã bắt đầu ăn, hai cô giáo cũng mang cơm ra ngồi ăn luôn, trong khi con gái chị Hoàng vẫn ngồi lặng lẽ một mình, chờ đợi.
Ban đầu, vợ chồng chị nghĩ có thể con bị xếp cuối hàng chia cơm. Nhưng sau vài phút, mọi đứa trẻ đều đã có phần rồi, còn bé gái thì vẫn ngồi đó, ngoan ngoãn, không khóc không làm loạn, chỉ nhìn mọi người ăn uống, đôi mắt cứ hướng về phía cô giáo với ánh mắt mong chờ.
Mười phút trôi qua, bé gái vẫn ngồi yên tại chỗ, không làm ồn, không khóc, càng khiến người xem đau lòng hơn. Cuối cùng, một trong hai cô giáo sau khi ăn xong mới đứng dậy, bưng một bát cơm đến chỗ bé. Cô đẩy bé sát vào bàn rồi đặt bát cơm xuống. Không có một lời an ủi, không một cử chỉ dịu dàng. Tất cả diễn ra lạnh lùng như một công việc thường ngày.
Hình ảnh đó khiến tim người mẹ như thắt lại.
Vợ chồng chị Hoàng ban đầu vẫn cố tin rằng đây chỉ là sự vô tình. Nhưng khi quan sát kỹ lại camera, họ hoàn toàn bác bỏ giả thuyết đó.
Vị trí con ngồi quá rõ ràng, cô giáo không thể nào không thấy. Hai giáo viên đều ở gần: Một ngồi đối diện trực tiếp với bé, chỉ cần ngẩng đầu là thấy, người còn lại đứng bên trái cũng có tầm nhìn toàn bộ bàn ăn. Thế mà hai cô thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, phớt lờ hoàn toàn sự tồn tại của bé gái.
Nhìn hình ảnh con gái ba tuổi ngồi yên lặng, khuôn mặt ngơ ngác, ánh mắt buồn thiu, chị Hoàng không thể kiềm chế nổi nữa mà bật khóc nức nở. "Một đứa trẻ ba tuổi có thể phạm lỗi gì để ba người lớn đối xử với con như thế?".
Vợ chồng chị Hoàng lúc này đã hoàn toàn tin rằng: đây không phải lần đầu mà là hành vi cố ý, có hệ thống.
Chị Hoàng lập tức đến trường mẫu giáo để chất vấn. Nhưng phía nhà trường phủ nhận hành vi cố tình cô lập học sinh. Họ nói rằng vì camera mở cho phụ huynh giám sát nên không đời nào họ dám làm chuyện như vậy "rõ ràng đến thế".
Hai cô giáo liên quan cũng biện minh: Hôm đó, do bé không xếp hàng lấy cơm, nên các cô không để ý, "chỉ là lần đó thôi, chẳng qua bị phụ huynh vô tình bắt gặp qua camera!", nhưng lời giải thích này không khớp với thực tế chút nào!
Theo chị Hoàng, con gái đã nhiều lần về nhà nói "không được cho ăn". Camera cũng cho thấy rõ bé ngồi yên ở vị trí cực kỳ dễ thấy, không thể nào "không để ý" được.
Chị Hoàng không chấp nhận lời phủi trách nhiệm của nhà trường. Chị yêu cầu nhà trường: Công khai xin lỗi con gái và hoàn trả học phí nhưng yêu cầu đó bị từ chối.
Quá phẫn nộ, chị Hoàng đã tố cáo sự việc lên cơ quan quản lý giáo dục, đồng thời công khai toàn bộ vụ việc trên phương tiện truyền thông để đòi lại công lý cho con gái.
Vụ việc nhanh chóng viral khắp mạng xã hội, Bộ Giáo dục đã vào cuộc điều tra. Đoạn video giám sát khi lan truyền đã khiến vô số người phẫn nộ và đau lòng.
Nhiều giáo viên mầm non cũng lên tiếng. Theo kinh nghiệm nghề nghiệp, việc "bỏ quên" một bé ngồi ở vị trí dễ thấy đến vậy là điều hầu như không thể, rất có thể là hành vi cố ý. Một người mẹ, một giáo viên nếu là con ruột mình bị như thế, có dám nhìn vào camera không?
Người làm giáo dục không chỉ cần dạy kiến thức mà còn phải làm gương, truyền tải sự nhân ái, trung thực và lòng bao dung. Một người lớn có thể lạnh lùng ác ý với một bé ba tuổi thì làm sao có thể dạy dỗ nên người khác?
Điều 577 Bộ luật Dân sự Trung Quốc quy định: Khi một bên không thực hiện nghĩa vụ hợp đồng hoặc thực hiện không đúng thỏa thuận thì phải chịu trách nhiệm do vi phạm hợp đồng, bao gồm: tiếp tục thực hiện nghĩa vụ, áp dụng biện pháp khắc phục hậu quả, hoặc bồi thường thiệt hại.
Trong vụ việc này, nhà trẻ là bên có nghĩa vụ thực hiện hợp đồng bao gồm trách nhiệm giáo dục, bảo vệ an toàn thân thể và sức khỏe của học sinh. Việc giáo viên có hành vi trừng phạt thân thể học sinh không chỉ là sai phạm cá nhân, mà còn là hệ quả của việc quản lý yếu kém từ phía nhà trường. Như vậy, nhà trường bị xem là bên vi phạm hợp đồng và phải chịu trách nhiệm tương ứng.
Nguồn: soha.vn