Mẹ bỏ đi, 2 đứa trẻ côi cút chăm sóc cho người cha bị tâm thần - Nghe mà thương quá

2e4957c7b5ef979273fe.png


Mỗi lần bệnh tái phát, chú Sơn lại la hét loạn xạ và không nhận ra gì xung quanh luôn. Khi 2 đứa con hỏi "ba có biết tụi con không?", chú lại trả lời lạnh lùng: "Tụi bây là ai vậy? Tao không quen"

Vừa mới về từ bệnh viện sau nửa tháng nằm viện vì "cơn điên" tái phát, chú Phan Minh Sơn (57 tuổi, ở hẻm C7C, đường Phạm Hùng, huyện Bình Chánh, TP.HCM) đã yếu đi trông thấy.

**Vợ bỏ đi vì không chịu được cảnh nghèo, một mình "gà trống nuôi con"**

Trong căn phòng chỉ vài mét vuông, ẩm thấp và bừa bãi, mặc chiếc áo sơ mi cũ kỹ, chú Sơn buồn rầu kể về những ngày tháng tận cùng khổ cực của gia đình mình.

26ffd63d9644bcbd9c48.png


Chú Sơn lúc tỉnh táo thì bình thường nhưng mỗi khi lên cơn là không kiểm soát được mình, cũng chẳng nhận ra ai cả.

Ngày xưa, chú từng có một gia đình đủ đầy hạnh phúc với người vợ hiền và 2 đứa con "đủ nếp đủ tẻ" - con trai lớn tên Phan Minh Sang (sinh năm 2003) và con gái út Phan Thị Thùy Linh (sinh năm 2006).

Cảnh nhà tuy khó khăn nhưng cũng đủ qua ngày. Thế nhưng rồi gia đình càng kiệt quệ, vợ chú không chịu nổi cảnh nghèo khó đã quyết định bỏ đi, để lại chồng cùng 2 đứa con thơ - đứa đầu đang học tiểu học, còn bé út mới vào mẫu giáo. Từ đó một mình chú vừa làm cha, vừa làm mẹ để nuôi 2 đứa trẻ lớn lên

83ca476bf673fe15dcf5.png


219a5dd076e2632e0fba.png


Chiếc giường tầng là chỗ ngủ của 3 cha con, cũng là góc học tập của Linh luôn.

Chú thuê một phòng trọ nhỏ xíu chỉ vỏn vẹn vài mét vuông, trong phòng chẳng có tài sản gì đáng giá, chỉ có chiếc giường tầng là chỗ ngủ của 3 cha con, góc nhà vệ sinh và vài vật dụng để nấu cơm.

Xin vào làm bảo vệ cửa hàng, một mình người đàn ông "thân cò" lặn lội từ sáng đến tối, chắt chiu từng đồng để cả nhà có cơm ăn, Sang và Linh cũng được đến trường học hành.

"Mẹ tụi nhỏ bỏ đi mười mấy năm rồi, tui nghèo không lo được đầy đủ cho bả với mấy đứa con, bả không chấp nhận cảnh sống nghèo khổ như vậy mãi nên bỏ đi mất. Thằng Sang với con Linh cũng hiểu chuyện, biết mẹ bỏ mình rồi nên dù còn nhỏ cũng chẳng bao giờ đòi mẹ, chắc giờ tụi nó cũng quên mặt mẹ rồi vì lúc bả đi, 2 đứa còn bé xíu lắm".

a5c265c0b29747a2abd8.png


Linh khá nhút nhát và ít nói, đôi mắt buồn của em chứa chan đầy tâm sự.

Quê ở Bến Tre nhưng mười mấy năm nay chú Sơn đã không về, phần vì nhà cửa không còn nữa. Nhìn bé Linh với đôi mắt đầy phiền muộn, chú Sơn trầm ngâm: "Lương của tui chỉ đủ lo chợ búa, tiền nhà nên quần áo sách vở của 2 đứa đều là người ta cho chứ tui đâu có tiền mà mua, đồ mặc từ năm này sang năm khác, chỉ có 2 chiếc xe đạp là hồi còn khỏe tui đi làm nên mua cho tụi nó có phương tiện đi học".

**"Tụi bây là ai vậy? Tao không quen"**

Cách đây khoảng một năm, chú Sơn thường xuyên đau đầu, chóng mặt nhưng nghĩ đó là chuyện bình thường, vài ngày sẽ khỏi nên chỉ uống thuốc tùm lum mua ở nhà thuốc. Đến một ngày đầu đau như búa bổ, chịu không nổi đành phải đến bệnh viện thì bác sĩ kết luận chú bị tâm thần phân liệt, lại thêm tai biến và đột quỵ nên đã cướp đi hoàn toàn khả năng lao động của chú

3efffc78dd185084bd31.png


Không có hộ khẩu nên hằng ngày, bé Linh phải đạp xe đi học ở một trường cách nhà rất xa, vì những ngôi trường gần nhà em đòi hỏi hộ khẩu và học phí khá đắt đỏ.

Từ đó, con trai chú Sơn đang là học sinh cấp 2 đành phải nghỉ học, trở thành trụ cột chính của gia đình, thay cha đi làm để kiếm tiền trang trải cuộc sống, thuốc men cho cha và tiền học của em gái. Sang làm thợ sửa xe gần nhà, đồng lương ít ỏi chỉ đủ cơm nước và tiền nhà, còn thiếu phải đi vay mượn người khác.

Mỗi lần cơn bệnh tái phát, chú Sơn không thể kiểm soát được bản thân, không nhận ra con mình luôn. "Lúc mà ba bệnh, em hỏi ba là ba có biết tụi con là ai không, ba nhìn tụi em rồi hỏi: 'Tụi bây là ai vậy? Tao không quen' rồi quay mặt ra chỗ khác. Lúc đó em chỉ biết khóc thôi"

Từ khi trở thành "kẻ vô dụng" như lời chú nói, mỗi ngày nhìn thằng con trai lớn quần quật ngoài đường kiếm tiền nuôi mình, còn cô con gái bé nhỏ vừa đi học vừa phải lo việc nhà, chú đau xót vô cùng.

"Tui bây giờ là người vô dụng rồi, đâu còn sức khỏe đi làm nữa, tội nghiệp tụi nó, còn nhỏ mà phải chịu quá nhiều cực khổ như vậy. Mỗi tháng phải đi tái khám, tiền thuốc bằng cả tiền lương của thằng Sang" – chú ngậm ngùi chia sẻ.

806fd5861152eaef0c38.png


Chú Sơn bất lực nhìn bao nhiêu gánh nặng đổ dồn lên đôi vai 2 đứa con thơ.

Hôm chúng mình đến, Sang đã đi làm rồi, còn bé Linh vừa mới lên trường để gặp thầy cô, bạn bè chuẩn bị cho năm học mới rồi đạp xe về chuẩn bị cơm nước cho ba.

Mới 13 tuổi nhưng Linh đã trưởng thành hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Em trầm lặng, ít cười, suốt buổi nói chuyện chỉ ngước lên nhìn đôi chút rồi lại cúi mặt xuống, thỉnh thoảng lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa. Có lẽ những bất hạnh từ khi còn tấm bé đã lấy đi sự hồn nhiên, ngây thơ và nụ cười trong sáng của cô bé 13 tuổi

a0f70bfeecd7f6b43844.png


Có anh hai làm chỗ dựa mỗi khi ba phát bệnh nên cô bé chỉ biết ôm anh mình mà khóc.



Ý thức được hoàn cảnh của mình nên 2 anh em Sang và Linh chẳng bao giờ đòi hỏi gì, ăn gì cũng được, mặc sao cũng được. Ở tuổi các em, bạn bè đã có điện thoại di động hay thường xuyên tụ tập uống trà sữa, ăn hàng, nhưng Sang và Linh chẳng có gì cả, các em chỉ muốn ba khỏe mạnh và không phải chịu cảnh "bữa đói bữa no".

Cuối buổi trò chuyện, tụi mình hỏi Linh về ước mơ sau này của em, cô bé mỉm cười nói em chỉ muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho ba và để anh hai đỡ vất vả hơn Còn chú Sơn chỉ mong bệnh tình mình chuyển biến tốt để đôi vai các con có thể được nhẹ nhõm hơn.

Quý độc giả có lòng hảo tâm muốn giúp đỡ ba cha con bé Linh xin vui lòng liên hệ:

SĐT: 0938298440 – chú Sơn

Địa chỉ: C7C, Phạm Hùng, phường Bình Hưng, huyện Bình Chánh, TP.HCM

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top