Mẹ bỏ con cho bạn nuôi theo chồng mới, 52 năm sau về xin lỗi khiến ai cũng khóc

236e58f1a9f2071a0ef8.jpg


Chill chưa vừa, lần cuối gặp mẹ chỉ vẫy tay chào rồi đi luôn, không quay lại nữa. Đó là ký ức đau thương nhất của anh Đô về mẹ mình.

Bà Nguyễn Thị Huê (quê ở TP.Huế) có mối tình đầu với một anh chàng hơn 2 tuổi, quê xã Hương Thủy. Năm 1967, hai người sinh ra bé Nguyễn Thị Thu Nguyệt. Plot twist là anh chàng này vào Đà Lạt học tiếp rồi lấy vợ khác, sinh con luôn. Bà Huê ở lại nhà chồng 1 năm chăm con thì bị bố mẹ chồng "xúi" đi lấy chồng khác. Còn bé Nguyệt thì được ông bà nội nuôi nấng kỹ càng, bù đắp phần nào sự thiếu vắng của ba mẹ.

Sau đó, bà Huê ra Đà Nẵng, có tình cảm với một anh người Philippines và sinh thêm 3 đứa nữa là: Nguyễn Thị Bích Ngọc, Nguyễn Văn Đô và Nguyễn Văn Mỹ. Thế nhưng số phận của 3 em này lại kém may mắn hơn chị cả Nguyệt nhiều

Bà Huê không có được gia đình trọn vẹn với người đàn ông Philippines nên tiếp tục quen một anh lính Mỹ. Đến năm 1973, bà theo anh lính Mỹ về nước, gửi lại 3 đứa con nhỏ cho người bạn thân tên Lan ở Huế. Lúc đó, Ngọc mới 3-4 tuổi, Đô lên 2 còn Mỹ nằm trong nôi.

22b26d55814cb2e39de1.jpg


Từ đây, cuộc đời 3 đứa trẻ rơi vào chuỗi ngày cơ cực không tưởng. Sống tại nhà bà Lan, chị em Ngọc phải chịu đủ thứ thiệt thòi: không được ở nhà trên mà phải ở sau nương, không được ăn no, hay bị đánh đòn. Đặc biệt là Đô vì cậu bé có tật hay ăn vụng.

Một thời gian sau thì em Mỹ mất Ngày em qua đời, Ngọc và Đô không được lên nhà trên với em. Chỉ đến khi chuẩn bị đưa em đi chôn cất, 2 chị em mới được lên sờ vào chiếc quan tài của đứa em út tội nghiệp.

Khi Ngọc 7 tuổi thì được đưa về Đà Nẵng đi trông em. Ngày chị đi, Đô khóc nức nở: "Chị Bé (tên ở nhà của Ngọc) đừng đi". Ngọc thương em lắm nhưng bị bắt phải đi nên bất lực hoàn toàn. Ở xa em, Ngọc lúc nào cũng trăn trở, lo không biết em có được ăn no không? Có bị đánh đòn không? Trong khi bản thân cũng phải chịu đòn roi.

Cùng năm 1976, trong một lần ăn vụng muối, sợ bị đòn, Đô bỏ chạy khỏi nhà và thất lạc từ đó. Không rõ Đô đã đi như thế nào, chỉ biết sau đó cậu lên một chiếc xe lam rồi xuống một bến xe trong nội thành.

cab8aed34a735b74c387.jpg


Đô từng được đưa vào Trung tâm bảo trợ trẻ em nhưng rồi lại trốn ra. Một cán bộ công an phường muốn nhận nuôi Đô, nhưng cậu bé khóc suốt, cương quyết đòi đi tìm mẹ. Vị cán bộ công an chở Đô đi tìm, nhưng Đô không nhớ được gì. Cuối cùng, cậu bé được cho đi làm con nuôi tại một gia đình chưa có con, đặt tên là Võ Văn Dẫn, theo họ của người cha nuôi.

Từ đây, Đô có cuộc sống tốt hơn, được cha mẹ nuôi yêu thương. Năm Đô 20 tuổi, một người quen đưa vào TP.HCM dạy cho nghề may, sau đó trở lại Huế, lập gia đình, mở xưởng may bên cạnh nhà bố mẹ nuôi.

Thời gian trôi nhanh vèo vèo, cậu bé đi lạc năm ấy giờ đã là người đàn ông 54 tuổi, là cha của 3 cô con gái. Hiện anh Đô làm nghề đóng gạch, vợ làm giáo viên mầm non, sống ở xã An Tây, TP. Huế. Bà xã nhận xét, anh Đô là người nhạy cảm, hiền lành, nhút nhát, không cởi mở – không rõ vì sao vậy.

Trong ký ức của mình, anh Đô vẫn còn nhớ mẹ tên là Huê. Mẹ hay vắng nhà, đi đến tối mới về, mặc áo măng tô màu đỏ, mang theo thức ăn, bánh, kẹo bia... Anh Đô vẫn nhớ lần cuối cùng gặp, mẹ giơ tay chào tạm biệt rồi đi biệt, không trở lại nữa.

3d026e6701a5926a6abc.jpg


f64c1167dde064def8c2.jpg


"Nhiều lúc tôi nghĩ không biết đó có phải mẹ mình không? Tại sao mẹ lại không đi tìm mình? Có một thời gian tôi tức lắm, nhưng tôi không hận bà. Bây giờ tìm được mẹ, tôi vẫn trân quý bà như những người có công nuôi tôi", anh Đô tâm sự.

Lại nói về 2 người chị của anh Đô nha. Chị Nguyệt kết hôn năm 18 tuổi, có một gia đình hạnh phúc, cuộc sống êm đềm, nay đã lên chức bà, từ đó đến nay vẫn sống ở thị xã Hương Thủy.

Trước đây, chị Nguyệt không nghĩ nhiều về số phận của mình. Nhưng sau khi đi lấy chồng, thấy người ta ai cũng có cha có mẹ, còn mình thì không nên chị bắt đầu tìm kiếm. Qua hỏi thăm, chị biết được địa chỉ, số điện thoại của mẹ bên Mỹ. Từ đây, chị được biết mình còn 2 đứa em nên đi tìm luôn.

Năm 1983, chị ra Đà Nẵng, tìm đến nhà bà Lan. Năm ấy chị Ngọc chừng 15-16 tuổi, hàng ngày vừa trông em, vừa đi rửa bát thuê. Nghe em kể bị đánh suốt, nhìn tay chân em vẫn còn vết thâm tím, chị Nguyệt thương em thắt lòng, xin 2 lần bà Lan mới đồng ý cho đón em về.

ee215f1749f993d9144b.jpg


771e6effb04bd9c13ca2.jpg


Vợ chồng chị Nguyệt dìu dắt chị Ngọc học cách làm ăn. Sau đó, chị Ngọc kết hôn với một người đàn ông hàng xóm, cuộc sống ổn định. Bao nhiêu năm qua, chị Nguyệt, chị Ngọc vẫn đau đáu về người em trai tên Đô bị thất lạc. Đặc biệt là chị Ngọc, 2 chị em có rất nhiều kỷ niệm bên nhau. Thời điểm biết tin em đi lạc, chị đã khóc rất nhiều vì nhớ em, hối hận vì không giữ được em

Chị Nguyệt, chị Ngọc từng nhiều lần đạp xe đi về giữa Huế và Đà Nẵng để hỏi thăm tin tức của Đô. Gia đình từng đăng thông tin trên truyền hình Huế, có người đến nhận, bà Huê bay từ Mỹ về Việt Nam để thử ADN nhưng kết quả lại không trùng khớp.

Lần này, nhờ chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly", gia đình họ mới thực sự tìm thấy nhau khi kết quả ADN giữa chị Ngọc và anh Đô trùng khớp hoàn toàn. Hóa ra, bao nhiêu năm qua, anh Đô chỉ ở cách 2 người chị gái có 8km, thế mà không gặp được nhau. Định mệnh quá đi mất thôi!

182faabf9f57bb934c77.jpg




Trên sân khấu của "Như chưa hề có cuộc chia ly", anh Đô ôm 2 chị khóc nức nở. Anh hỏi các chị: "Mẹ còn sống không?". 2 chị đáp: "Mẹ còn sống" nhưng anh Đô lại bảo: "Thôi bỏ đi, chị em mình như vậy là quý lắm rồi".

Lúc này, bà Huê cũng lên sân khấu, nước mắt lăn dài. Anh Đô tránh sang một bên, lắc đầu, mãi đến khi các chị nói: "Ôm mẹ đi, thương mẹ, đừng giận mẹ, mẹ cũng đi tìm mình" thì anh mới tiến lại, ôm mẹ và bật khóc.

Bà Huê xin lỗi các con, cũng vì hoàn cảnh mà phải xa con. "Xin tha thứ cho mẹ! Mẹ là người mẹ xấu… Mẹ bỏ con mà đi!", bà Huê nức nở. Bà Huê cũng giải thích thêm rằng, bà không phải bỏ con mà gửi con cho bạn, mua nhà gửi bạn cho bạn và các con ở, gửi tiền chu cấp cho con. Nhưng có lẽ, vì mất liên lạc, họ tưởng bà Huê mất tích nên hành hạ các con của bà.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top