TepDethuong4298
New member
Mẹ nói: "Cuộc sống này, chuyện khổ nhất chính là không thể đi lại, cần người chăm sóc mình".
Câu chuyện này được một bạn user chia sẻ trên Zhihu với tiêu đề: "Mẹ trong viện dưỡng lão" và thật sự nó hit khác
Mẹ mình năm nay 92 tuổi rồi, yếu lắm luôn á. Răng rụng gần hết, mắt sụp mí nhìn đường khó khăn, tóc bạc phơ, ngón tay cong không duỗi thẳng được. Bà bị liệt nửa người vì đột quỵ nữa.
Mình ngồi bên mép giường mẹ, nhìn gương mặt già cỗi đầy nếp nhăn, trong lòng trào dâng cảm xúc khó mà tả được. Những nếp hằn sâu hoắm trên da như khắc vào đó câu chuyện của thời gian, đôi mắt không còn sáng như xưa nữa. Mình nhẹ nhàng nắm tay mẹ, trong lòng đầy yêu thương.
Mẹ nói: "Cuộc sống này, chuyện khổ nhất chính là không thể đi lại, cần người chăm sóc mình".
Thế mà 3 năm trước, khi mẹ bị đột quỵ, cuộc sống đương nhiên không thể theo ý bà được nữa. Nhưng mà mẹ lạc quan và thấu tình đạt lý vô cùng. Thời gian nằm viện, bà nói với mình rằng muốn ở viện dưỡng lão, vì không muốn làm phiền con cháu. Bà ý thức rõ rằng bản thân cần người chăm sóc lâu dài, dần chấp nhận cuộc sống mất đi chút tự do, sức khỏe xuống cấp, đi lại khó khăn.
Những ngày sống trong viện dưỡng lão, bà từng đổ bệnh nặng, nhưng lại kiên quyết không chịu đi bệnh viện. Lý do là bà cảm thấy tuổi đã cao rồi, sống đủ rồi, bệnh tật là chuyện bình thường, chấp nhận những gì sẽ đến, không cần tốn tiền vào thân thể già nua này nữa.
Nằm trên giường ở viện dưỡng lão, bằng một cách thần kỳ nào đó, bệnh cũng qua luôn. Bà lại vui vẻ nói cười, chân không đi được nhưng tâm hồn vẫn tự do bay bổng
Chúng mình nói với mẹ: "Mẹ đâu có làm phiền chúng con đâu. Mẹ có lương hưu, không phụ thuộc vào ai cả mà".
Mẹ nghe chỉ cười rồi nói: "Ở viện dưỡng lão giống như đi mẫu giáo ý. Cả ngày chỉ ăn uống rồi nằm ngủ, sướng như tiên luôn"
Có một hôm, mình vào viện dưỡng lão thăm mẹ, mang theo loại trái cây bà thích nhất. Lúc mới bước vào phòng, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của mẹ và một cụ bà khác. Họ nói về chuyện thời bé, hồi đó sống thế nào, ước mơ là gì. Hai cụ già chia sẻ những câu chuyện đời thường, mà trên môi cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ.
Nhìn cảnh này, trong lòng mình ấm áp vô cùng. Cảm thấy may mắn khi bà sống trong viện dưỡng lão vẫn vui vẻ, yêu đời, không hề buồn bã như mình tưởng. Mẹ vẫn vậy, tràn đầy năng lượng sống và niềm vui
Mẹ mình nằm trong viện dưỡng lão, tuổi già sức yếu, nhưng trái tim bà vẫn trẻ trung, thậm chí mình còn chưa đạt được mindset đó cơ. Bà vẫn quan tâm con cháu, thường xuyên hỏi thăm. Thấy cháu vào thăm thì mừng lắm, không vào cũng chẳng trách móc gì. Bà mạnh mẽ chấp nhận tuổi già và tấm thân bị liệt.
Mình từng nói với mẹ: "Con ước gì có thể cho mẹ chút sức khỏe để đi đến nơi nào mình muốn. Con ước gì bản thân cũng mạnh mẽ, lạc quan như mẹ để sống trọn cho hiện tại".
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: "Con người ta sống ở đời, mục đích cuối cùng là hạnh phúc. Mẹ tin rằng nếu con ở tuổi của mẹ, con cũng sẽ ngộ ra nhiều điều. Có thể giờ con sợ chết, sợ bệnh tật, nhưng đó là chuyện bình thường thôi. Đừng cảm thấy đó là việc xấu. Quan trọng nhất là chúng ta phải biết chấp nhận mọi chuyện xảy ra và sống vui vẻ".
Nguồn: soha.vn
Câu chuyện này được một bạn user chia sẻ trên Zhihu với tiêu đề: "Mẹ trong viện dưỡng lão" và thật sự nó hit khác
Mẹ mình năm nay 92 tuổi rồi, yếu lắm luôn á. Răng rụng gần hết, mắt sụp mí nhìn đường khó khăn, tóc bạc phơ, ngón tay cong không duỗi thẳng được. Bà bị liệt nửa người vì đột quỵ nữa.
Mình ngồi bên mép giường mẹ, nhìn gương mặt già cỗi đầy nếp nhăn, trong lòng trào dâng cảm xúc khó mà tả được. Những nếp hằn sâu hoắm trên da như khắc vào đó câu chuyện của thời gian, đôi mắt không còn sáng như xưa nữa. Mình nhẹ nhàng nắm tay mẹ, trong lòng đầy yêu thương.
Mẹ nói: "Cuộc sống này, chuyện khổ nhất chính là không thể đi lại, cần người chăm sóc mình".
Thế mà 3 năm trước, khi mẹ bị đột quỵ, cuộc sống đương nhiên không thể theo ý bà được nữa. Nhưng mà mẹ lạc quan và thấu tình đạt lý vô cùng. Thời gian nằm viện, bà nói với mình rằng muốn ở viện dưỡng lão, vì không muốn làm phiền con cháu. Bà ý thức rõ rằng bản thân cần người chăm sóc lâu dài, dần chấp nhận cuộc sống mất đi chút tự do, sức khỏe xuống cấp, đi lại khó khăn.
Những ngày sống trong viện dưỡng lão, bà từng đổ bệnh nặng, nhưng lại kiên quyết không chịu đi bệnh viện. Lý do là bà cảm thấy tuổi đã cao rồi, sống đủ rồi, bệnh tật là chuyện bình thường, chấp nhận những gì sẽ đến, không cần tốn tiền vào thân thể già nua này nữa.
Nằm trên giường ở viện dưỡng lão, bằng một cách thần kỳ nào đó, bệnh cũng qua luôn. Bà lại vui vẻ nói cười, chân không đi được nhưng tâm hồn vẫn tự do bay bổng
Chúng mình nói với mẹ: "Mẹ đâu có làm phiền chúng con đâu. Mẹ có lương hưu, không phụ thuộc vào ai cả mà".
Mẹ nghe chỉ cười rồi nói: "Ở viện dưỡng lão giống như đi mẫu giáo ý. Cả ngày chỉ ăn uống rồi nằm ngủ, sướng như tiên luôn"
Có một hôm, mình vào viện dưỡng lão thăm mẹ, mang theo loại trái cây bà thích nhất. Lúc mới bước vào phòng, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của mẹ và một cụ bà khác. Họ nói về chuyện thời bé, hồi đó sống thế nào, ước mơ là gì. Hai cụ già chia sẻ những câu chuyện đời thường, mà trên môi cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ.
Nhìn cảnh này, trong lòng mình ấm áp vô cùng. Cảm thấy may mắn khi bà sống trong viện dưỡng lão vẫn vui vẻ, yêu đời, không hề buồn bã như mình tưởng. Mẹ vẫn vậy, tràn đầy năng lượng sống và niềm vui
Mẹ mình nằm trong viện dưỡng lão, tuổi già sức yếu, nhưng trái tim bà vẫn trẻ trung, thậm chí mình còn chưa đạt được mindset đó cơ. Bà vẫn quan tâm con cháu, thường xuyên hỏi thăm. Thấy cháu vào thăm thì mừng lắm, không vào cũng chẳng trách móc gì. Bà mạnh mẽ chấp nhận tuổi già và tấm thân bị liệt.
Mình từng nói với mẹ: "Con ước gì có thể cho mẹ chút sức khỏe để đi đến nơi nào mình muốn. Con ước gì bản thân cũng mạnh mẽ, lạc quan như mẹ để sống trọn cho hiện tại".
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: "Con người ta sống ở đời, mục đích cuối cùng là hạnh phúc. Mẹ tin rằng nếu con ở tuổi của mẹ, con cũng sẽ ngộ ra nhiều điều. Có thể giờ con sợ chết, sợ bệnh tật, nhưng đó là chuyện bình thường thôi. Đừng cảm thấy đó là việc xấu. Quan trọng nhất là chúng ta phải biết chấp nhận mọi chuyện xảy ra và sống vui vẻ".
Nguồn: soha.vn