Mẹ 56 tuổi hy sinh cả đời nuôi con Tiến sĩ, đến lúc ốm đau nghe con nói "đừng trông cậy" mà sốc nặng

FanSaigon1535

New member
Cách mà bố mẹ dạy con thực sự ảnh hưởng siêu lớn đến tính cách và cả cuộc đời của các bé sau này đấy!

Câu chuyện về bà Lâm Ái (Trung Quốc), 56 tuổi dưới đây nghe xong mà phải ngồi suy ngẫm cả ngày luôn á.

Bà Lâm Ái là một người nội trợ bình thường, một bà mẹ siêu tần tảo với mong muốn lớn nhất là thấy các con lớn lên bình an và thành công. Chính vì mơ ước này mà vợ chồng bà sống tiết kiệm từng đồng để lo học phí và sinh hoạt phí cho lũ trẻ.

Con gái lớn của bà là Lâm Mai từ nhỏ đã thông minh và học siêu giỏi. Vì vậy bà Lâm Ái luôn cố gắng đầu tư cho con học tập với hy vọng con sẽ đỗ vào trường đại học xịn sò. Và để con có môi trường học tốt, gia đình bà phải hy sinh rất nhiều thứ.

Sau khi Lâm Mai đỗ đại học, gia đình bà dốc gần hết thu nhập để nuôi con, cuộc sống vì thế mà khó khăn nặng nề. Nhưng lúc đó bà nghĩ vì tương lai con mà cả nhà sẽ cùng cố gắng vượt qua. Thế nhưng thực tế chẳng như mong đợi tí nào Sau khi Lâm Mai tốt nghiệp, trở thành nghiên cứu sinh thì số lần liên lạc với gia đình cũng ít dần. Cô luôn lấy lý do bận học và mấy ba tháng mới nghe giọng một lần.

7a8f43bcd12c5b3fca5a.png


Bà Lâm Ái yêu con lắm, nghĩ con học tập vất vả nên cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Chỉ thỉnh thoảng nhớ con quá thì hỏi: "Mai, sao con không về nhà gặp mẹ?"

"Mẹ ơi, giờ con có khối lượng công việc khủng lắm, học tập vất vả. Cuối tuần con còn phải cùng giáo sư làm nghiên cứu nên không có thời gian. Bận thế này làm sao về được" - Lâm Mai nói với giọng thiếu kiên nhẫn: "Con đang cố gắng học để tìm việc ở đây, vì tương lai của bản thân nên mẹ đừng hỏi nhiều nữa".

Sau những câu trả lời thiếu kiên nhẫn, không chịu về nhà của con gái, bà Lâm Ái buồn lắm. Hồi nhỏ con gái bà bám mẹ lắm, luôn giúp đỡ mọi việc, nhưng giờ lớn lên lại xa cách thế này.

Thấy vợ buồn, chồng bà Lâm Ái an ủi: "Giờ con đang cố gắng vừa học vừa làm để tương lai tìm được việc tốt, khi nào cuộc sống con ổn định sẽ về thăm mình. Vậy nên kiên nhẫn đợi con thêm chút nữa".

Sau 2 năm, Lâm Mai đã thành công lấy được bằng Tiến sĩ và tìm được công việc ổn định, thu nhập cao xịn sò. Cô gọi điện cho bố mẹ với giọng vui sướng tột độ: "Mẹ ơi, bố ơi, con tìm được việc rồi! Con làm giảng viên cho một trường đại học, lương cao lắm, đãi ngộ tốt lắm, cuối cùng con cũng có thể sống một cuộc sống xịn xò rồi"

Bà Lâm Ái nghe xong vui mừng và tự hào về con lắm. Bà và chồng quyết định thu xếp hành lý chờ con gái điện về đón lên thành phố sống cùng.

Nhưng sau nhiều tháng chờ đợi, hai vợ chồng bà không thấy con nói gì về chuyện đón bố mẹ lên thành phố mà chỉ thấy những cuộc gọi của con dần ít đi. Khi họ chủ động hỏi về vấn đề này, Lâm Mai lảng tránh và nói việc của cô quá bận rộn và phải sửa sang nhà cửa nên từ chối luôn.

Vợ chồng bà Lâm Ái cũng không nghĩ gì nhiều, cho đến khi biến cố ập đến. Sau buổi khám sức khỏe tổng quát, chồng bà bị chẩn đoán mắc bệnh loãng xương nặng, cần nhập viện điều trị. Bác sĩ nói gia đình chuẩn bị ít nhất 50.000 NDT (khoảng hơn 172 triệu đồng). Tin như sét đánh khiến vợ chồng bà Lâm Ái lo lắng vì họ chỉ có 30.000 NDT (khoảng hơn 103 triệu đồng).

Bất lực xen lẫn hoang mang, bà Lâm Ái quyết định gọi điện cho con gái. Tuy nhiên sau khi nhấc máy Lâm Mai đầu bên kia không kiên nhẫn nói: "Mẹ muốn gì ở con mà gọi?". Sau khi nói về căn bệnh của chồng cùng số tiền bác sĩ đưa ra, Lâm Mai thản nhiên nói đây không phải bệnh nặng, bố mẹ tự tìm cách giải quyết, cô không có tiền

Bà Lâm Ái như chết lặng khi nghe câu nói của con. Bà không tin vào tai mình khi con gái mình luôn yêu thương, chiều chuộng lại có thể nói ra những lời ngỗ ngược như vậy.

Quá thất vọng, bà Lâm Ái chỉ biết khóc. Chồng bà thấy vậy nhẹ giọng an ủi: "Chắc do con mới đi làm nên không giúp được".

Bà Lâm Ái lúc này cảm thấy thất vọng vô cùng, bà đã dành hết tình yêu thương cả đời cho con, hy sinh nhiều thứ để mong con có cuộc sống tốt. Nhưng giờ con lại quay lưng ích kỷ với bố mẹ. Bà đau đớn tự hỏi có phải những năm qua mình đã giáo dục con sai cách? Có phải do mình quá chiều chuộng nên con mới sinh hư, ích kỷ như vậy?

36a6c61fe40bf1ecb56f.png


Lúc này con trai Lâm Xuyên về nhà, nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của mẹ cùng sự lo lắng trên khuôn mặt của bố rất bất ngờ. Bà Lâm Ái lau nước mắt giàn giụa kể lại cho con trai nghe. Lâm Xuyên không nói gì mà lặng lẽ lấy hết tiền tiết kiệm ra đưa cho bố mẹ. Anh nói bố mẹ cầm trước số tiền này, thiếu bao nhiêu anh sẽ nghĩ cách giải quyết.

Nhìn những tờ tiền trong tay con, bà Lâm Ái xúc động ôm khóc Lâm Xuyên là con út trong gia đình, anh có tính cách hiền lành, rụt rè và ít nói nên thường bị bố mẹ bỏ qua, ít quan tâm. Trong khi chị cả Lâm Mai thông minh, khéo ăn khéo nói rất được bố mẹ yêu chiều.

Bà Lâm Ái thật không ngờ đứa con gái mình hết lòng hy sinh lại ích kỷ bỏ rơi bố mẹ khi sự nghiệp thành công. Trong khi đứa con trai thường bị bà bỏ qua lại đứng ra gánh vác trọng trách gia đình.

Lúc này trong lòng bà cảm thấy rất khó tả, vừa cảm động lại vừa tự trách. Bà Lâm Ái tự ngẫm lại phương pháp giáo dục con trong những năm qua và thấy được những sai lầm do sự thiên vị. Bà thấy hối hận khi đã không công bằng, quá quan tâm con gái để rồi bỏ bê việc chăm sóc con trai.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top