Ít ai ngờ sau nụ cười tỏa nắng của MC Thùy Linh lại là cả một tuổi thơ ngập nước mắt: phụ mẹ bán gà ở chợ, suốt 5 năm cấp 1 chỉ có đúng MỘT chiếc áo ấm mặc lần hồi mấy mùa đông, gia đình phải chắt chiu từng đồng...
Hẹn gặp MC Thùy Linh vào một chiều thứ 7 sau giờ làm việc tại Đài. Câu chuyện bên ly cà phê bắt đầu từ nụ cười rạng rỡ, rồi dần dần là những giọt nước mắt khi nhìn lại quá khứ.
Lần đầu tiên, chị chia sẻ về miền ký ức nghèo khó, cơ cực nhưng vẫn ấm áp và yên vui...
"Hồi nhỏ tôi gầy đen... chỉ được cái xinh khi cười"
Nhiều người nhận xét Thùy Linh lúc nào cũng cười tươi, rạng rỡ trên sân khấu kể cả khi mệt nhoài hay tâm trạng không ổn. Nhưng thực ra ngoài đời chị còn cười nhiều hơn thế nữa!
Chị kể: "Hồi nhỏ tôi hay soi gương và tự hỏi sao mình xấu thế - nhỏ con, gầy yếu lại còn đen nữa. Nhưng cứ khi cười, mọi người lại khen xinh.
Bắt nguồn từ suy nghĩ rất trẻ con ấy, tôi cười nhiều hơn để được khen xinh, cũng để mang niềm vui đến cho mọi người...
Tôi còn nhớ trong những cuốn lưu bút thời cấp 3, đại học, có không ít bạn viết họ thích nụ cười của tôi nhất và thấy tôi xinh nhất khi cười".
Plot twist là đằng sau bức ảnh nhận giải đặc biệt Nụ cười VTV có cả một câu chuyện thú vị! Thùy Linh không hề tự gửi ảnh tham dự. Mãi đến trước đêm trao giải, BTC mới thông báo chuẩn bị tinh thần lên nhận giải.
"Đến lúc bức ảnh mình được giải đặc biệt thì mới thật sự ngỡ ngàng không tin vào mắt mình. Sau mới biết chị phụ trách phòng và anh MC Danh Tùng đã âm thầm gửi ảnh đi...", Thùy Linh vui vẻ tiết lộ.
"Tôi tự thấy mình có một điểm thú vị là cứ bước ra sân khấu, không hiểu sao mọi khó khăn, âu lo đều quên hết. Nhiều khi mệt đến mức không thể nói chuyện bình thường nhưng chỉ cần bắt đầu dẫn chương trình là tự nhiên cảm thấy khỏe khoắn.
Một động lực lớn nữa chính là sự hỗ trợ và làm việc tập thể của cả ê-kíp", Thùy Linh nói.
Hỏi có phải chị là người lạc quan, yêu đời không? Thùy Linh gật đầu nhưng thừa nhận cũng có lúc mệt mỏi, chán nản, mất phương hướng. Tuy nhiên chị không để bản thân thả trôi theo những cảm xúc tiêu cực đó mà tự điều chỉnh hoặc an ủi bản thân bằng những điều tốt đẹp mình đang có.
Phụ mẹ bán gà ở chợ... thèm có hai chiếc áo mùa đông
Người ta vẫn nói đằng sau nụ cười là những tâm sự. Vậy tuổi thơ chị có trải qua khó khăn gì để hình thành nên MC Thùy Linh tự tin như hiện tại?
Thùy Linh thành thật chia sẻ, chị sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, nhà xưa ở phố Hàng Gai nhưng cuộc sống gia đình không hề sung túc, thậm chí nghèo khó và cơ cực.
Chính vì khó khăn nên mẹ chị quyết định bỏ việc công nhân tại Cục đo đạc Bản đồ để sang Nga xuất khẩu lao động. Xa mẹ từ lúc mới 2 tuổi, bố cũng bận đi làm không thể trông nom hàng ngày, tuổi thơ của Thùy Linh gắn liền với ông bà ngoại, còn anh trai thì được gửi bên nội.
"Cứ chiều tối thứ 6, trên chiếc xe đạp cũ bố lại chở tôi về, đến chiều chủ nhật lại chở qua nhà ông bà", MC Thùy Linh nhớ lại.
Cuộc sống tưởng sẽ bớt khó khăn cho đến khi Thùy Linh lên 4 tuổi, một tai nạn không may xảy ra...
"Trong lúc nô đùa, tôi lấy tay nhặt quả bóng dưới gầm giường nơi có ổ điện và không may tay chạm vào, bị điện giật phải cấp cứu gấp. Ngày ấy cách chữa trị không hiện đại và kịp thời như bây giờ..." Thùy Linh ngậm ngùi nhớ lại quãng thời gian nằm viện.
Ở nơi đất khách quê người, nghe tin con phải nằm viện rồi hết lần này lần khác đau ốm triền miên, mẹ chị buồn và lo lắng quá, đành hủy hợp đồng bên Nga. Trở về với hai bàn tay trắng, cơ quan cũ cũng không nhận nữa.
"Bố mẹ tôi làm đủ việc từ thợ may đến nhập rồi bán gà ở chợ, hôm nào cũng 2-3h sáng dậy làm hàng để kịp 6h đưa ra chợ bán. Ngày bé tôi cũng hay dậy sớm phụ bố mẹ những việc nhỏ như rửa gà, rửa lòng.
Khi nắng cũng như mưa hay những lúc trái gió trời, ốm vì thức khuya dậy sớm, vì làm việc vất vả bố mẹ cũng không kêu than nửa lời, không nghỉ buổi chợ nào. Nhìn bố mẹ mà thấy... tủi thân, thương lắm", Thùy Linh nghẹn ngào.
"Nhớ mãi 5 năm cấp 1, tôi chỉ có một cái áo ấm duy nhất là áo phao màu đỏ. Tôi mặc nó suốt mấy mùa lạnh, lúc áo còn rộng thùng thình dài quá gối cho đến khi không thể ngắn hơn. Mấy năm cấp 1 tôi hay được đi thi kể chuyện, hát múa.
Biểu diễn trước đám đông vào mùa lạnh lúc nào cũng chỉ diện chiếc áo đó, đến nỗi cô giáo phải mượn áo của bạn khác cho mặc rồi nói khéo về bảo mẹ mua áo mới.
Tôi hồn nhiên về kể lại với mẹ, mẹ bảo thôi cố hết mùa đông năm ấy (lớp 5), năm sau lên cấp 2 mẹ sẽ mua áo mới cho con...", Thùy Linh xúc động kể.
Cuộc sống thiếu thốn đến nỗi có thời điểm anh em họ hàng phải góp tiền, quần áo, đồ ăn... nhưng trong miền ký ức của MC "Bài hát yêu thích" vẫn là tuổi thơ êm đềm, không một tiếng thở than oán trách. Khóc nhiều đó nhưng vì thương và hạnh phúc.
"Nhà khó nhưng lúc nào cũng có tiếng cười, bố mẹ chưa bao giờ vì cơm áo gạo tiền hay nghèo túng mà to tiếng hay nặng lời với nhau...", Thùy Linh gạt nước mắt.
Với Thùy Linh, những cái tết của tuổi thơ tuy nghèo nhưng vui, đơn giản như được ăn một bữa cơm ngon hơn mọi ngày, được mặc quần áo mới duy nhất trong năm. Ngày ấy, sự thiếu thốn khiến những thứ tưởng chừng đơn giản trở nên quý báu vô cùng.
Dù gia cảnh nghèo khó, có những ngày túng thiếu nhưng bố mẹ Thùy Linh vẫn cố gắng nuôi dạy con nên người. Chị kể, mỗi lần đi ngang hàng đồ chơi, thấy món nào xinh xinh, chị hỏi mua, mẹ lúc nào cũng động viên: "Khi nào có tiền mẹ mua cho nhé".
Một cách tự nhiên, chị gật đầu cười bảo: "Mẹ nhớ nhé" rồi lại mong ngóng đến cái ngày "khi mẹ có tiền".
Trong rất nhiều kỷ vật của Thùy Linh, chiếc đồng hồ là vật đầu tiên và cũng là vật chị trân quý nhất.
Thùy Linh nhớ lại: "Đó là phần thưởng giải nhì tôi giành được trong cuộc thi kể chuyện cấp thành phố năm lớp hai. Tôi đi bộ một mình từ Cung thiếu nhi về nhà, con bé loắt choắt ôm hộp đựng giải thưởng to đùng vì sợ bị cướp khiến ai đi đường cũng nhìn.
Chiếc đồng hồ được bố treo ở vị trí đẹp nhất trong nhà. Nhưng điều ý nghĩa nhất là hơn 20 năm trôi qua, nhà sửa rồi di chuyển không biết bao nhiêu lần, chiếc đồng hồ cũng hoen rỉ, thậm chí hỏng không ít.
Nhưng lúc nào bố cũng lại tự sửa rồi lau sạch sẽ, lại treo lên vị trí dễ nhìn nhất".
Thùy Linh không giấu giếm chính gia cảnh nghèo khó là động lực để cô phấn đấu học hành tốt hơn, và cũng từ trong khốn khó mà giúp chị trở thành cô gái độc lập, mạnh mẽ trong cuộc sống.
Chị tâm sự suốt những năm tháng Đại học, chỉ học kỳ đầu tiên bố mẹ chu cấp tiền, còn lại chị đều "tự thân vận động". Thùy Linh làm thêm đủ nghề từ gia sư, dạy học đến PG rồi rong ruổi trên các con đường phát tờ rơi...
Chị không ngại việc gì, miễn nghề trong sạch và có tiền phụ giúp bố mẹ trang trải học phí cho bản thân.
"Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi được sinh ra trong chính gia đình của mình, hoàn cảnh của mình. Dẫu có khó khăn tôi vẫn nhận nhiều sự yêu thương.
Nguồn: soha.vn