Mất lì xì Tết nhưng không dám nhặt cái rơi dưới chân, cách xử lý của con gái khiến mẹ Hà Nội "đơ người" không biết phải dạy sao cho đúng

TepDev4505

New member
Dịp Tết vừa rồi, trong buổi quay số nhận lì xì ở lớp, bé Suri - con gái của nhà văn Nguyễn Thanh Ngân (Hà Nội) thuộc hội "nhà giàu" khi may mắn trúng tới 2 phong bao lì xì, trong khi đa số các bạn chỉ được 1. Cô giáo còn chụp ảnh đăng lên nhóm lớp cho phụ huynh xem luôn nè!

Nhưng về nhà, thấy con im re bất thường (hồi nào chả khoe tới khoe lui ), mẹ Ngân mới thấy lạ hỏi dò. Hóa ra bé Suri kể: "Con làm mất lì xì rồi, con không biết nó rơi ở đâu nữa".

772cd68e47e8793dc400.jpg


Mẹ hỏi tiếp: "Thế con đã tìm kỹ chưa?" - "Con đã lục balo, ngăn bàn hết rồi mà không thấy đâu. Hình như con nhớ là đã cất vào ba lô rồi mà lại biến mất luôn. Mà thực ra lúc đó con có thấy một chiếc lì xì rơi ngay dưới chân con nhưng con không dám lấy", Suri trả lời.

Lý do? Cô bé giải thích các bao lì xì đều giống hệt nhau, con sợ nhỡ nó không phải của mình mà là của bạn khác làm rơi, rồi các bạn đi qua đi lại đá nó bay ra chỗ mình thì sao? Nên lúc về con chỉ nhặt lên để trên bàn, để nếu ai mất sẽ quay lại tìm.

"Mình nghe vậy bị đơ mất một lúc luôn á. Tình huống này khá khó xử để đưa ra lời khuyên đúng đắn cho con. Trong đầu mình lúc đó đang loay hoay giữa 2 suy nghĩ: một là sẽ bảo 'ôi con ơi, con bị mất lì xì, và có một cái lì xì rơi ngay dưới chân con, nó không của con thì là của ai?' nhưng ngay sau đó, mình lại nghĩ 'con bé rất lương thiện và chính trực, thà bỏ lỡ còn hơn lấy nhầm của người khác. Thà kém vui, hụt hẫng một chút còn hơn thấy người khác buồn'. Thực ra điều này rất tốt. Mình hiểu lời nói của cha mẹ trong những tình huống phát sinh kiểu này sẽ rất có ảnh hưởng đến con cái, nên mình lưỡng lự không biết nên nói thế nào", Thanh Ngân chia sẻ.

Và cuối cùng bà mẹ này quyết định sẽ khen con trước:

"Con làm tốt lắm! Nếu ai đó bị mất mà tìm lại được chắc sẽ vui lắm. Hoặc kể cả không có ai bị mất mà họ nhặt thêm được một cái lì xì thì họ cũng sẽ rất thích. Như vậy là con đã mang niềm vui đến cho người khác, mỗi việc tốt mà con làm đều được ghi nhận. Sau này ông trời sẽ trả lại cho con những điều tốt đẹp gấp nhiều lần đó. Tuy nhiên, ở một góc độ khác, mẹ có một ý kiến đóng góp để con tham khảo nếu không muốn đánh mất những thứ thuộc về mình trong những tình huống tương tự: đó là con hãy thử hỏi các bạn khác trong lớp xem có ai bị mất lì xì không.

Nếu không có ai cả, chắc chắn nó là của con rồi. Đôi khi chúng ta phải dùng đến trí thông minh, đến mưu mẹo một chút trong những tình huống khó xử như thế này. Còn khi đã quyết định bỏ qua thì đừng tiếc nuối nữa nhé. Con phải nhớ, những việc mà con làm phải tốt cho người khác nhưng cũng nên tốt với chính mình, không nên ích kỷ nhưng cũng đừng chịu thiệt thòi quá. Cái gì là của con, hãy cứ tự tin mà giữ lấy, chỉ cần không tự tiện lấy của người khác là được".

Nói với con như vậy nhưng thực ra bà mẹ này biết, những suy nghĩ và cách hành xử của con đều chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng, quan điểm sống của cha mẹ. Ri và Boi (con trai Thanh Ngân) từ ngày đi học không bao giờ xảy ra tình huống tự tiện lấy đồ của bạn, làm hỏng đồ của bạn, trêu chọc bạn... Học ở đâu cũng được cô giáo khen là rất ngoan, dạy Ri Boi rất thích, rất nhàn, các con chưa bao giờ là nỗi phiền não của thầy cô giáo. ✨

"Bởi vậy mới nói, trước nhà trường thì gia đình mới chính là cái nôi của giáo dục nhân cách. Giáo dục trong gia đình quan trọng hơn rất nhiều so với giáo dục trong nhà trường, đặc biệt là trong giai đoạn từ khi trẻ ra đời đến hết những năm tháng tiểu học. Nếu trong giai đoạn này trẻ được giáo dục tốt thì những năm tháng cấp 2 - tuổi dậy thì sẽ êm đềm trôi qua trong vui vẻ. Đây là giai đoạn lý tưởng nhất để dạy trẻ về nhân cách sống, giúp trẻ hình thành những thói quen tốt, rèn luyện tính kỷ luật, trau dồi những kỹ năng.

Dạy kiến thức sách vở ở giai đoạn này không quan trọng bằng dạy trẻ nhân cách, thói quen, kỷ luật và kỹ năng. Chỉ cần cha mẹ có thể rèn cho trẻ những thói quen tốt, để trẻ quen với môi trường có tính kỷ luật - tinh thần tự giác cao, phẩm chất đạo đức sáng ngời thì càng lớn, trẻ sẽ học càng tốt mà không cần ai phải kè kè bên cạnh kèm cặp, thúc giục cả.

'Tiên học lễ, hậu học văn' các cụ dạy không sai đâu nha! Thứ đầu tiên mà chúng ta ai cũng phải học đó chính là nhân - lễ - nghĩa - trí - tín. Đây mới chính là cái gốc của giáo dục", bà mẹ hai con nhận định.

Theo chị, nếu đứa trẻ nào cũng được dạy dỗ cẩn thận trước khi "đẩy" cho nhà trường thì các thầy cô giáo sẽ nhàn hơn rất nhiều. Sẽ có nhiều thời gian tập trung cho việc trau dồi năng lực chuyên môn chứ không phải cả ngày chỉ đi lo giải quyết những vụ lùm xùm xảy ra trong lớp học. Tình trạng học sinh trộm cắp đồ của nhau, bắt nạt nhau cũng sẽ giảm tối đa và đương nhiên chẳng có học sinh nào lại ném dép khiến giáo viên ngất xỉu trong một môi trường văn minh như thế cả.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top